Khâu Thi Nương Tử

Chương 7



 

Chương 7

 

Chỉ trong ba ngày, một bản khẩu cung đã điểm chỉ được trình lên trước Hoàng đế, sau đó lại bị kẻ có tâm rò rỉ ra ngoài đôi phần.

 

Chuyện này liên quan đến Thành Vương.

 

Chuyện của Lý tiểu thư, nói cho cùng chỉ là Lý phu nhân vì hôn sự của nữ nhi mình, nhờ tỷ tỷ là Thành Vương phi tìm người hủy hoại danh tiết của đích nữ.

 

Lời khai của kẻ bị cho là điên kia… câu nào cũng là thật.

 

Còn Lý Thượng thư làm thông gia với Thành Vương nhiều năm đã âm thầm giúp hắn xử lý không ít việc.

 

Đúng lúc phía nam lại xảy ra lũ lụt ở vài phủ huyện, tình hình giống hệt trận thủy hoạn ở Hoài Nam ba năm trước.

 

Giờ đây, khắp phố phường đều đang truyền nhau chuyện cũ của vụ án tham ô năm đó.

 

Có người nói viên quan họ Lục năm xưa, chẳng qua chỉ là kẻ thế tội bị cấp trên và Thành Vương đẩy ra.

 

Cũng có người nói:

 

“Ngươi biết gì chứ? Đây là hoàng thượng và Thành Vương đang đấu nhau đấy.”

 

Ngay cả dân buôn bán ngoài đường cũng ngửi thấy mùi bất thường.

 

Mưa gió sắp tới làm cho cái c.h.ế.t của Lý Chân Nhi không còn ai để ý nữa.

 

Nhưng ta vẫn luôn nhớ hôm đó trên công đường khi nàng bị ép lên xe ngựa.

 

Dưới tấm rèm bị gió cuốn lên là một cái miệng m.á.u, nuốt người không nhả xương.

 

Nàng nghiêng đầu nhìn về phía ta, đôi mắt dài hẹp đỏ ngầu vừa bi phẫn, vừa bất lực.

 

Trong giấc mơ của ta toàn là đôi mắt ấy.

 

Chuyện vốn không nên là như vậy.

 

Nàng rõ ràng từng từ trong tuyệt cảnh mà sống sót, nàng quyết liệt nóng bỏng, muốn đòi lại công bằng cho mình và Lục Bình.

 

Nàng không làm gì sai cả, nàng đáng lẽ phải được sống tự do, vui vẻ.

 

Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không thể lần ra manh mối.

 

Cho đến khi Bùi Viêm nói với ta hắn sắp rời kinh đi tra án.

 

“Nếu chuyến này thuận lợi… thì vụ án của phụ thân nàng… có lẽ sẽ có ngày được minh oan.”

 

Liên tiếp thẩm vấn khiến hắn mệt mỏi xoa trán nhưng khóe môi vẫn thoáng nở nụ cười.

 



 

Tính ra được ngày hắn trở về… cũng gần đến ngày thành thân.

 

Nhưng ta lại không có lấy nửa phần vui mừng.

 

Phụ thân năm đó quả thật có oan.

 

Vụ án tham ô ba năm trước Bùi Viêm rõ ràng đã từng điều tra, mới mang Văn Thanh từ Hoài Nam về.

 

Chỉ là kẻ phạm tội đã c.h.ế.t, chứng cứ không đủ, Thành Vương thế lực quá lớn nên đành bỏ dở.

 

Vậy còn ba năm sau thì sao?

 

Nếu như ngay lúc Bùi Viêm gặp Lục Bình thì Lý Chân Nhi đã định sẵn không thể sống.

 



 

Nếu như tất cả những chuyện này chỉ là cái cớ để hắn danh chính ngôn thuận… cạy miệng Lý Thượng thư, moi ra tội trạng của Thành Vương.

 



 

Lý phủ có bao nhiêu người có thể nhận xác làm chứng vì sao hắn lại nhất quyết không buông Lý Chân Nhi?

 



 

Mồ hôi lạnh lại lan khắp sống lưng ta.

 

Từ khoảnh khắc ta lấy ra viên nam châu kia thì ta cũng đã trở thành đồng phạm g.i.ế.c nàng.

 

Ta đương nhiên không ngây thơ đến mức nghĩ những gì Bùi Viêm làm… là vì minh oan cho phụ thân ta.

 



 

Thành Vương tội ác chồng chất, Đại Ngụy đã chịu khổ từ lâu, hắn c.h.ế.t vạn lần cũng chưa đủ.

 

Nhưng không nên là như vậy.

 

Không nên dùng mạng người vô tội để làm bằng chứng.

 

Ta hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

 

“Phụ thân ta từng để lại một quyển danh sách.”

 

“Ghi chép những quan viên năm đó có liên quan đến việc mua bán chức tước, nhận hối lộ, loại trừ những kẻ ngán đường của Thành Vương.”

 

“Có lẽ… sẽ hữu dụng với ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nhưng ta chỉ hỏi một câu…”

 

“Nàng… rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?”

 

Bùi Viêm nhìn ta không chớp mắt.

 

Hiếm khi thở dài:

 

“Chuyện này… ta thì không sao.”

 

“Nhưng với người khác đừng nhắc lại nữa.”

 

Không ai biết có một quyển danh sách đã theo ta gả vào Thẩm gia.

 

Khi đó hoàng đế vừa đăng cơ phần lớn triều chính vẫn nằm trong tay Thành Vương.

 

Thế lực trong triều chằng chịt, sóng ngầm cuồn cuộn.

 

Việc khảo hạch, bổ nhiệm quan lại không phải là thứ mà một quan viên nho nhỏ như phụ thân ta có thể quyết định.

 

Chỉ là cấp trên nói gì thì người dưới làm theo đó.

 

May mà phụ thân ta cẩn trọng, làm việc chắc chắn dần dần giành được sự tin tưởng của Lý Thượng thư, khi ấy còn là thị lang.

 

Số bạc hối lộ qua lại ông không thể tiếp cận nên chỉ có thể âm thầm ghi chép, những quan viên do Thành Vương cài cắm khắp các bộ, các địa phương đã được lập thành một bản danh sách nhân sự.

 



 

Sau khi xảy ra chuyện, phụ thân từng dặn ta:

 

“Người c.h.ế.t như đèn tắt, không cần sợ danh tiếng đời sau.”

 

“Đừng nghĩ đến báo thù hay minh oan, chỉ cần sống cho tốt là được.”

 

Thành Vương nắm giữ triều chính nhiều năm.

 

Muốn trị tội hắn đâu phải chuyện dễ dàng.

 



 

Quyển danh sách kia chỉ có thể dệt hoa trên gấm, tuyệt đối không thể cứu nguy trong lúc khó khăn.

 

Những lời Bùi Viêm nói cũng giống hệt phụ thân ta.

 

Chỉ là điều hắn tính toán ta chưa từng nghĩ tới.

 



 

Thành Vương là người hoàng tộc.

 

Chỉ dựa vào lời khai của một Thượng thư tuyệt đối không thể kết tội hắn.

 

Chi bằng để hắn tưởng Giám sát ty chỉ muốn dựa vào vụ tham ô mà làm lớn chuyện.

 



 

Đại Ngụy quản chế binh khí cực kỳ nghiêm.

 

Ngay cả d.a.o bếp trong dân gian cũng phải đăng ký tại nha môn.

 

Ngay từ khi đám đạo tặc kia bị bắt hắn đã nhìn ra: bọn chúng được huấn luyện bài bản.

 

Đao kiếm chúng sử dụng được chế tác tinh xảo, lưỡi sắc bén không thể là đồ do lò rèn tư nhân làm ra.

 

Lần theo manh mối này mới phát hiện: Thành Vương bí mật khai thác mỏ sắt, chế tạo binh khí, nuôi dưỡng tư quân ý đồ tạo phản.

 

“Bệ hạ muốn hắn… không còn đường trở mình nữa.”

 

Bùi Viêm mặt lạnh như sương, giọng nói âm trầm.

 

“Vậy… Lý Chân Nhi thì sao?”

 

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

Đêm sâu sương nặng.

 

Chúng ta nhân bóng tối rời khỏi thành.

 

Dọc đường đổi ba lần xe ngựa mới đến một thôn trang hẻo lánh ngoài thành.

 

Mưa rơi như tơ.

 

Trong thôn sương khói mờ mịt.

 

Ta vén rèm nhìn từ xa thì thấy trong sân, có một bóng dáng thanh tú đang dựa cửa cho gà ăn.

 

Ta suýt rơi nước mắt.

 

Do dự hồi lâu cuối cùng vẫn chỉ nói được hai chữ đơn giản:

 

“Cảm ơn.”

 

Trên bếp than, ấm nước sôi sụt.