Kết Hôn Theo Hợp Đồng Với Đại Gia Hào Môn

Chương 20: Người tốt không nên không có kết cục tốt. ...



 

 

Một đêm không mộng mị, sáng sớm, Diệp Đình Đồng từ từ tỉnh dậy, tay đưa ra khỏi chăn, cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Nhiệt độ hơi cao.

 

Cậu ngẩng đầu nhìn, điều hòa đang chạy vù vù, màn hình hiển thị 25℃.

 

Diệp Đình Đồng dụi dụi mắt, xác nhận mình không nhìn nhầm, có chút ngạc nhiên.

 

Cậu nhớ rõ ràng, hôm qua sau khi nhắn tin cho Thẩm Tẫn, cậu đã tắt hết điều hòa trong nhà, bây giờ nhiệt độ trong phòng đã duy trì ở mức ổn định, rõ ràng điều hòa đã bật được một lúc rồi.

 

Câuh mộng du sao? Hay nhà có ma?

 

Thực ra tối qua nói với Thẩm Tẫn nửa thật nửa giả, câuj đôi khi thực sự cảm thấy ở đây rất lạnh, cái lạnh thấu xương.

 

Chẳng lẽ những lời cậu nói hôm qua đã x.úc p.hạ.m đến cái gì sao?

 

Càng nghĩ càng sợ, cậu rất chắc chắn mình không có thói quen mộng du, hơn nữa đồ điện gia dụng của Thẩm Tẫn đều là hàng hiệu lớn, xác suất hỏng hóc còn thấp hơn cả việc cậu mộng du.

 

Diệp Đình Đồng càng nghĩ tim càng đập nhanh, giơ tay lên, cánh tay nổi cả da gà. Cậu nuốt nước bọt, lập tức nhắn tin cho Thẩm Tẫn.

 

[Diệp Đình Đồng: Tôi có một câu hỏi, căn nhà này của anh, có phải mua giảm giá không?]

 

[Diệp Đình Đồng: Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, hình như có ma...]

 

Câuj mơ hồ nhớ lại, tối qua dường như có thứ gì đó đang nhìn cậu trong phòng ngủ, thời gian bị nhìn không dài cũng không ngắn.

 

Diệp Đình Đồng hồi nhỏ bị mẹ dọa ma rất nhiều lần, có nỗi sợ hãi sâu sắc với chúng, bây giờ ở một mình trong môi trường kỳ lạ, căng thẳng đến mức tim đập thình thịch.

 

Tệ hơn nữa, cậu mơ hồ nghe thấy một chút tiếng động trong phòng khách, giống như tiếng bát đĩa va chạm.

 

Giờ này, dì nấu ăn còn chưa đến, hơn nữa Thẩm Tẫn rất coi trọng sự riêng tư, dì không biết mật khẩu, mỗi lần đều cần cậu ra mở cửa.

 

Cửa phòng ngủ của Diệp Đình Đồng mở, tiếng động rất nhẹ, nhưng liên tục, cậu mím môi, xuống giường, rón rén từng bước đến cửa, sau đó, lén lút thò đầu ra.

 

Và rồi, cậu nhìn thấy một bóng người cao ráo đang ngồi ở bàn ăn, cánh tay thon dài mạnh mẽ tùy ý đặt trên bàn, đang chậm rãi uống sữa đậu nành, tay cầm điện thoại, rõ ràng đang xem gì đó.

 

Diệp Đình Đồng trợn tròn mắt, đầu tiên nhìn đi nhìn lại mấy lần vào khuôn mặt [ma], ánh mắt hướng xuống, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sáng sủa của phòng khách chiếu vào, trên sàn có một cái bóng rõ nét.

 

Thực sự là Thẩm Tẫn!

 

Thẩm Tẫn vừa tiêu hóa xong lời buộc tội [ma] của Diệp Đình Đồng, ngẩng đầu lên, liền thấy phòng ngủ phía trước lộ ra một cái tổ gà lộn xộn, sau đó, là nửa khuôn mặt nhỏ của Diệp Đình Đồng.

 

Diệp Đình Đồng rõ ràng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy anh, xác nhận mấy lần, còn do dự nhìn cái bóng trên sàn.

 

Thẩm Tẫn: "."

 

Anh vừa định mở miệng, ánh mắt đột nhiên dừng lại.

 

Diệp Đình Đồng ngủ không ngoan, cổ áo ngủ lệch lạc, lộ ra một phần nhỏ vai và cổ, đường nét mềm mại tròn trịa, da trắng đến ch.ói mắt, vì gầy, xương quai xanh rõ ràng, càng rõ hơn theo nhịp thở.

 

Thẩm Tẫn đặt cốc xuống: "Rửa mặt xong ra ăn cơm."

 

Anh nhìn bàn chân trắng nõn trên t.h.ả.m: "Mang giày vào."

 

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Diệp Đình Đồng hoàn toàn xác định được thân phận của người trước mặt, nhanh ch.óng chạy về phòng ngủ.

 

Khi ra ngoài lần nữa, Diệp Đình Đồng đã mặc quần áo chỉnh tề, ngay cả tóc cũng trở lại vẻ gọn gàng thường ngày, vết bong gân ở chân hồi phục khá tốt, không còn nhảy nhót nữa, đi khập khiễng chậm rãi đến, ngồi xuống ghế cúi đầu gặm bánh bao, má phồng lên, trông ngoan ngoãn vô cùng.

 

Ăn xong, Diệp Đình Đồng lau miệng, nhìn bóng người chuẩn bị đi vào thư phòng, lấy hết can đảm mở lời: "Hôm nay anh không đến công ty sao?"

 

Trước đây, nếu không có việc đặc biệt, cậu sẽ không gặp Thẩm Tẫn vào sáng hôm sau.

 

"Hôm nay là thứ Bảy." Thẩm Tẫn quay đầu nhìn cậu một cái, "Hơn nữa, không phải cậu nói nhà không có hơi người, ngày nào cũng ngủ không ngon, mất ngủ sao?"

 

Lời này khiến Diệp Đình Đồng đỏ bừng tai, cậu nhớ lại chiến tích ngủ say như c.h.ế.t lúc mười một giờ tối qua của mình, ấp úng hồi lâu, mở miệng: "Hôm qua tôi ăn quá no, không phải cố ý ngủ gật."

 

Cậu ăn nhiều dễ buồn ngủ, Thẩm Tẫn lại không để ý đến cậu, cậu đợi mãi rồi ngủ thiếp đi.

 

May mà Thẩm Tẫn cũng không có ý trách móc: "Gần đây công ty không có nhiều việc, hai ngày này tôi sẽ làm việc ở nhà."

 

Diệp Đình Đồng nghe vậy mắt lập tức sáng lên: "Vậy hôm nay tôi lại nhờ dì làm món sườn hầm hôm qua một lần nữa được không? Tươi mới mới ngon!"

 

Thẩm Tẫn ừ một tiếng, Diệp Đình Đồng liền vui vẻ đi liên hệ với dì nấu ăn.

 

Hai người ở chung một phòng, nhưng không có nhiều giao tiếp, nếu Vu Hoan Hoan ở đây, chắc chắn lại sẽ cảm thấy Diệp Đình Đồng ngốc, không biết nắm bắt thời cơ, nhưng Diệp Đình Đồng cảm thấy rất tốt.

 

Chỉ cần Thẩm Tẫn ở gần, anh ta sẽ rất an tâm, hiệu quả học tập cũng tăng lên.

 

Chỉ là, ánh sáng trong phòng khách quá ch.ói, khiến mắt cậu nhức, kéo rèm lại thì quá tối, lại không phơi nắng được.

 

Trước đây cậu đều học bài trong phòng ngủ, nhưng bây giờ Thẩm Tẫn ở đây, cậu muốn ở phòng khách, một là gần người, có việc có thể giao tiếp trực tiếp, hai là bàn phòng khách lớn hơn, gần đây cậu ôn tập toán cao cấp, học sinh kém nhiều dụng cụ học tập, bàn nhỏ trong phòng ngủ không đủ chỗ để đống tài liệu của cậu.

 

Thẩm Tẫn ra ngoài lấy nước,Cứ nhìn Diệp Đình Đồng ôm một đống sách đi vòng quanh bàn ăn, anh uống được nửa cốc nước thì Diệp Đình Đồng vẫn đang đi vòng.

 

Thẩm Tẫn nhìn con quay nhỏ trong phòng khách, ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực, "Cậu đang làm gì vậy?"

 

Sau khi Diệp Đình Đồng giải thích lý do, Thẩm Tẫn nói, "Đi vào thư phòng."

 

Trên chiếc bàn dài trong thư phòng, Thẩm Tẫn dọn đống tài liệu bên cạnh sang một bên, chừa ra một khoảng trống lớn cho người khác. Khi Diệp Đình Đồng khập khiễng mang ghế đến, Thẩm Tẫn đã bắt đầu làm việc rồi.

 

Cậu nhẹ nhàng đặt ghế cạnh bàn, nhanh ch.óng chìm đắm vào biển đề.

 

Vị trí của thư phòng thực sự rất tốt, chỉ cần cậu duỗi chân ra là có thể phơi nắng, hơn nữa ánh nắng được lọc qua cửa sổ, ấm áp mà không ch.ói mắt, rất thoải mái.

 

Điều mà Diệp Đình Đồng không biết là, chân cậu duỗi quá dài, Thẩm Tẫn chỉ cần cúi mắt xuống là có thể nhìn thấy bàn chân cậu lén lút thò ra khỏi giày.

 

Diệp Đình Đồng đi tất t.h.ả.m dày, dù có lộ ra ngoài, phơi nắng cũng không lạnh, nên Thẩm Tẫn không để ý.

 

Trong thư phòng không ai nói chuyện, chỉ có thể nghe thấy tiếng Thẩm Tẫn gõ bàn phím bận rộn, và tiếng b.út của Diệp Đình Đồng sột soạt trên giấy.

 

Chỉ là tiếng viết này đứt quãng, thỉnh thoảng còn ngừng rất lâu.

 

Khoảng năm phút, bên cạnh không có động tĩnh gì, Thẩm Tẫn ngẩng đầu lên, liền thấy Diệp Đình Đồng cau mày c.h.ặ.t, đầu b.út chọc vào cằm, khi di chuyển đi, để lại một vết đỏ tròn xoe.

 

Diệp Đình Đồng có lẽ thực sự gặp phải vấn đề khó khăn gì đó, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt của Thẩm Tẫn, vô thức c.ắ.n môi, đôi môi hồng hào căng ra thành một đường cong tròn trịa.

 

Lúc này, điện thoại của Diệp Đình Đồng reo, cậu thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhanh ch.óng rời khỏi sách bài tập, đi lấy điện thoại.

 

Sau khi nhìn thấy số điện thoại gọi đến trên màn hình, Diệp Đình Đồng sắc mặt nghiêm nghị, vừa định đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại, liền nghe Thẩm Tẫn nói, "Có thể nghe ở đây."

 

Giọng điệu nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.

 

Diệp Đình Đồng lại nhạy cảm nhận ra một chút không đúng, vừa rồi không khí khá tốt, sao bây giờ Thẩm Tẫn lại lạnh mặt với cậu.

 

"Không phải Thẩm Minh Hoài." Diệp Đình Đồng đưa màn hình điện thoại về phía Thẩm Tẫn, "Là chị Hoan Hoan, hôm qua tôi nhờ chị ấy điều tra tài xế từng đưa đón tôi trước đây, chắc là có kết quả rồi."

 

Biểu cảm của Thẩm Tẫn khựng lại, ngón tay đặt trên bàn phím khẽ động, gõ vài chữ, "Ừm."

 

Diệp Đình Đồng cũng không biết mình đoán đúng hay không, dù sao cậu cũng không thể nhìn thấu suy nghĩ của lão đại.

 

Sau khi điện thoại được kết nối, Vu Hoan Hoan không nói lời thừa thãi nào, "Em đoán không sai, tài xế Lý quả thực đã bị nhà họ Diệp sa thải, không chỉ sa thải, mà còn tuyên bố ra bên ngoài rằng tài xế Lý phẩm hạnh bại hoại, tiết lộ quyền riêng tư của chủ nhân, khiến không ai dám thuê chú ấy nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nghe nói, nhà họ Diệp còn không trả lương tháng đó cho chú ấy."

 

Diệp Đình Đồng nghe vậy, biểu cảm trống rỗng trong chốc lát, "Là vì tin nhắn mà tài xế Lý gửi cho em trong tiệc đính hôn của Thẩm Minh Hoài sao?"

 

Lúc đó cậu và Thẩm Tẫn chưa đăng ký kết hôn, nhà họ Diệp vẫn luôn tìm cách bắt cậu về, cậu trốn rất vất vả, tài xế Lý liền trong thời khắc nguy hiểm đó, nhắc nhở cậu rằng bên ngoài biệt thự cũ của nhà họ Thẩm có người của nhà họ Diệp, bảo cậu cẩn thận.

 

Nếu không phải lời nhắc nhở của tài xế Lý, có lẽ ngày hôm đó cậu sẽ không mạo hiểm đi hạ t.h.u.ố.c Thẩm Tẫn, mà sẽ rời khỏi tiệc đính hôn sớm để tìm một nơi ẩn náu.

 

Như vậy, sẽ đúng ý nhà họ Diệp.

 

Vu Hoan Hoan nghe giọng điệu trầm thấp của cậu, thở dài, "Đúng vậy, tài xế Lý tố giác bị nhà họ Diệp phát hiện."

 

Mặc dù nhà họ Diệp làm sai, nhưng hành vi của tài xế Lý thực sự là thất đức trong ngành, không ai dám thuê.

 

"Chú ấy bây giờ đang chạy xe ôm công nghệ để kiếm tiền."

 

Diệp Đình Đồng cúi mắt, tay cầm b.út vô thức vẽ vòng tròn trên giấy nháp, tạo ra một mớ đường đen lộn xộn.

 

"Chị Hoan Hoan, chị có bạn nào có thể giúp đỡ không, tài xế Lý rất thật thà, một mình chú ấy làm tài xế cho bốn năm người, lái xe rất vững, chưa bao giờ có hồ sơ vi phạm."

 

"Biết ngay em sẽ nói vậy mà." Vu Hoan Hoan tiên đoán trước, "Chị đã chào hỏi rất nhiều tiểu thư gia đình quyền quý rồi, bảo họ thiếu tài xế thì nói với chị một tiếng."

 

Nhưng chuyện này chắc là khó giải quyết, giới của họ rất coi trọng quyền riêng tư, hơn nữa tài xế nắm rõ lịch trình của họ, nếu phản bội thì ai dám thuê?

 

Nhưng Vu Hoan Hoan không nhắc đến những điều này với Diệp Đình Đồng, chuyển chủ đề, "Trước đây em không phải nói Thẩm Tẫn mấy ngày không về nhà sao?"

 

Cô ấy dùng ngón tay quấn tóc trên vai, trêu chọc, "Hôm qua dạy em cách dỗ người thành công chưa? Nếu không được, chị soạn văn bản cho em, em cứ thế mà gửi đi, anh ta cũng sẽ không phát hiện ra đâu."

 

Động tác gõ chữ của Thẩm Tẫn khựng lại.

 

Diệp Đình Đồng trợn tròn mắt, vội vàng nói, "Chị Hoan Hoan,lão đại Thẩm đang ở bên cạnh em!"

 

Vu Hoan Hoan dùng sức trên tay, tóc bị giật đứt mấy sợi.

 

Điện thoại im lặng một lúc, sau đó, Diệp Đình Đồng nghe thấy tiếng tút tút tút của cuộc gọi bị ngắt.

 

Vu Hoan Hoan vô tình bỏ rơi cậu mà chạy mất!

 

Diệp Đình Đồng ngượng ngùng đặt điện thoại xuống, "Cái đó, anh nghe tôi giải thích."

 

Thẩm Tẫn rời mắt khỏi ngón chân Diệp Đình Đồng đang bám c.h.ặ.t sàn nhà, ngẩng đầu nhìn cậu, ra hiệu cậu tiếp tục.

 

Diệp Đình Đồng: "..."

 

"Hôm qua văn bản là tự tôi viết." Diệp Đình Đồng mãi mới nói ra câu này, "Chị Hoan Hoan nói bậy."

 

Cậu nói xong thì tự mình đỏ mặt.

 

Thẩm Tẫn nhìn ch.óp tai đỏ ửng của cậu, một nụ cười nhanh ch.óng lướt qua mắt anh, anh bỏ qua chủ đề này, "Tài xế Lý là ai?"

 

"Là tài xế thường xuyên đưa đón tôi." Diệp Đình Đồng tóm tắt câu chuyện cho Thẩm Tẫn nghe, "Tài xế Lý phẩm hạnh không có vấn đề gì, chú ấy chỉ thương em."

 

Diệp Đình Đồng cảm thấy, người tốt có lòng trắc ẩn không nên không có báo đáp tốt.

 

Thẩm Tẫn nhìn biểu cảm bất lực và chán nản của Diệp Đình Đồng, dừng lại một chút, "Cậu tốn công sức giúp chú ấy như vậy, là vì tin nhắn đó sao?"

 

Diệp Đình Đồng gật đầu.

 

Cậu và tài xế Lý trước đây là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, cậu chiều theo tài xế Lý, đứng đợi người bên đường tiện giao thông trong gió lạnh, còn tài xế Lý thì thỉnh thoảng cung cấp cho cậu một chút thông tin của nhà họ Diệp.

 

Những thông tin nhỏ nhặt đó không đáng kể, nhà họ Diệp dù có phát hiện cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.

 

Nhưng tin nhắn đó thì không, lúc đó Diệp Đình Đồng đã xé bỏ mặt nạ với nhà họ Diệp, cậu không thể mang lại bất kỳ tiện lợi nào cho tài xế Lý đang làm việc cho nhà họ Diệp, nhưng đối phương vẫn báo tin cho cậu, nói bên ngoài có phục kích.

 

Đây là sự giúp đỡ thêm, cần được báo đáp.

 

Thẩm Tẫn nhìn biểu cảm nghiêm túc của Diệp Đình Đồng, im lặng.

 

Diệp Đình Đồng vẫn luôn như vậy.

 

Ở cục dân chính, vì một câu quan tâm bình thường của nhân viên mà chạy đi mua kẹo chia cho người ta, vì ông nội nhà họ Diệp hồi nhỏ dẫn cậu vào nhà, nhớ đến bây giờ, thậm chí vì thể diện của đối phương, lại quay về nhà họ Diệp đầy những ký ức bất hạnh đó.

 

Vu Hoan Hoan đối xử tốt với cậu, cậu liền dành những điều tốt đẹp nhất cho đối phương, hai người đăng ký kết hôn, Thẩm Tẫn nói muốn tạm thời giữ bí mật, Diệp Đình Đồng trả lời, "Tôi có thể nói với Vu Hoan Hoan không? Cô ấy là bạn thân nhất của tôi."

 

Sau đó, cũng luôn muốn giới thiệu Vu Hoan Hoan cho anh.

 

Thực ra đối với chính Thẩm Tẫn, Diệp Đình Đồng cũng mang tâm lý như vậy, có thể là sự giúp đỡ của Tân Nguyệt Quán, cũng có thể là chiếc ô đen che mưa đó, khiến Diệp Đình Đồng chỉ đơn thuần đưa anh say rượu về nhà, rõ ràng đang ở trong tù, t.h.u.ố.c đã chuẩn bị sẵn, nhưng vì chút lòng trắc ẩn khó hiểu đó, đã không ra tay.

 

Trái tim của Diệp Đình Đồng quá mềm yếu, trong xã hội tàn khốc kẻ mạnh h.i.ế.p yếu này, chỉ có phần bị bắt nạt.

 

"Tôi không đồng tình với cách làm của cậu, nếu tài xế đó thực sự quan tâm cậu, cậu sẽ không có lần bị nhà họ Diệp bắt giữ trước đó." Thẩm Tẫn giọng điệu nhàn nhạt, "Bây giờ, điều cậu cần làm là sống tốt cuộc sống của mình, đừng xen vào chuyện của người khác."

 

Lời này khiến sắc mặt Diệp Đình Đồng hơi tái đi, lắp bắp nói, "Tôi chỉ muốn trả ơn chú ấy."

 

Thẩm Tẫn không bình luận gì, không tiếp tục thảo luận về chuyện tài xế Lý nữa, "Thứ Hai nhớ đi bệnh viện tháo bột, tôi có việc, cậu tự đi, tôi sẽ cho người đến đón cậu."

 

Diệp Đình Đồng cúi đầu, khẽ đáp một tiếng được.

 

Sáng sớm thứ Hai, Diệp Đình Đồng ăn xong bữa sáng dì chuẩn bị, khập khiễng đến cổng khu dân cư đợi xe.

 

Câuj có thói quen ra ngoài đợi sớm, gió mùa đông vẫn còn hơi lạnh, Diệp Đình Đồng kéo cổ áo lên, che cổ và cằm.

 

Bảo vệ ở chốt bảo vệ chào cậu, "Ra ngoài sớm vậy?"

 

Diệp Đình Đồng chỉ vào bó bột trên chân, "Đi bệnh viện tháo bột."

 

Chàng bảo vệ trẻ tuổi định đưa ghế cho cậu, nhưng bị Diệp Đình Đồng ngăn lại, "Không sao, xe sẽ đến nhanh thôi."

 

Bảo vệ chỉ có thể đặt ghế lại, "Sao Thẩm tiênsinh không đi cùng cậu?"

 

Hầu như mỗi lần ra vào Thái T.ử Loan, hai người đều không rời nhau nửa bước, và mối quan hệ vợ chồng của họ cũng không che giấu, bảo vệ nghĩ rằng họ rất yêu nhau.

 

Diệp Đình Đồng nghe câu hỏi của anh ta, khẽ cúi mắt, che đi cảm xúc trong mắt, "Chuyện nhỏ này tự tôi làm được, anh ấy rất bận."

 

Sau khi bị Thẩm Tẫn dạy dỗ, nói không buồn là giả, nhưng cậu cũng biết đối phương có nguyên tắc đối nhân xử thế của riêng mình, sống như vậy có lẽ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

 

Nhưng, cậu không thể làm ngơ trước tài xế Lý đã đối xử tốt với mình, nếu không có những người này, có lẽ cậu đã không lớn được đến vậy.

 

Hơn nữa, trước đây Thẩm Tẫn đều đi bệnh viện cùng cậu, cũng có thể là thứ Hai, Thẩm Tẫn không thể sắp xếp được.

 

Diệp Đình Đồng vùi mặt sâu vào cổ áo khoác lông vũ, co rúm lại.

 

Thẩm Tẫn cũng không có nghĩa vụ phải đi cùng cậu, là cậu luôn có những hy vọng hão huyền không thực tế.

 

Cậu không thể coi sự tốt bụng của Thẩm Tẫn là điều hiển nhiên, Thẩm Tẫn là một người dịu dàng, điềm tĩnh và mạnh mẽ như vậy, cậu có thể dựa dẫm, nhưng không thể quá phụ thuộc.

 

Lúc này, chiếc xe quen thuộc chạy đến, Diệp Đình Đồng vỗ vỗ mặt, xua đi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu.

 

Tài xế đẩy cửa xuống xe từ ghế lái, mở cửa sau, Diệp Đình Đồng đi vài bước, đột nhiên phát hiện ra điều gì đó không đúng, cậu nhìn khuôn mặt giản dị và quen thuộc trước mặt, kinh ngạc nói, "Tài xế Lý?"

 

"Tiểu thiếu gia, lại gặp nhau rồi." Tài xế Lý ngượng ngùng gãi đầu, " Thẩm tiên sinh nói, từ nay về sau tôi sẽ là tài xế riêng của cậu."

 

Cậu cười ngây ngô, "Xin hãy chỉ giáo nhiều hơn."