Nói xong tôi bỏ đi luôn, không quên tới văn phòng kể với cô chủ nhiệm chuyện Cố San San bảo tôi nhường suất thi.
Cô chủ nhiệm luôn hy vọng tôi có thể đạt thành tích tốt, vừa nghe liền tức giận, hôm đó họp lớp liền mắng Cố San San một trận.
Bảo cô ta đầu óc có vấn đề, nói chuyện không suy nghĩ.
Lại còn móc thêm một câu, đã nghĩ cho bạn học như thế sao không mang gia sư riêng của mình đến trường dạy kèm cho cả lớp.
Cố San San không dám cãi, chỉ biết mắt đỏ hoe như thể bị oan khuất ghê gớm lắm.
Hôm đó xong, cô ta đúng là yên phận được một thời gian.
Nhưng tôi hiểu rõ cô ta, chuyện chưa dừng lại ở đây đâu.
Quả nhiên, không lâu sau đến kỳ xét học bổng.
Trước giờ, dựa vào giấy chứng nhận hoàn cảnh khó khăn và thành tích học tập, tôi luôn là người chắc suất nhận học bổng.
Lần này học bổng do một đàn anh đã tốt nghiệp nhiều năm quyên tặng cho học sinh nghèo, hẳn tới năm nghìn tệ.
Tôi tính rồi, nếu lấy được khoản này thì không lo tiền ăn học và tài liệu mấy tháng tới nữa.
Nhưng Cố San San lại vì muốn lấy lòng một thiếu gia nhà giàu bị cắt thẻ vì làm sai, không mua được giày hàng hiệu mà quay sang thuyết phục tôi.
Cô ta liên tục tẩy não tôi, bảo tôi nên dựa vào năng lực tự kiếm tiền chứ không nên chờ người khác giúp đỡ.
Kiếp trước nghe xong còn thấy xấu hổ, cứ nghĩ như thế đúng là nhục thật.
Giờ nghĩ lại chỉ thấy đầu mình lúc đó ngu không để đâu cho hết.
Trước giờ ra sân tập thể dục giữa giờ, tôi đã cảm thấy ánh mắt Cố San San cứ liếc về phía tôi đầy ngụ ý.
Tôi vờ như không thấy gì, cho đến khi quay lại lớp học sau buổi tập, mở ngăn bàn ra liền tái mặt.
“Giấy chứng nhận hoàn cảnh khó khăn của tôi đâu rồi? Đó là giấy tờ quan trọng nhất để được xét học bổng lần này mà.”
Nghe tôi hét lên như thế, mấy bạn xung quanh lập tức chạy lại.
“Đừng lo, có khi để đâu đó thôi.”
“Chắc thầy cô còn giữ bản sao, không thì nhờ thầy cô giúp thử xem.”
“Đúng rồi, mình đi báo với giáo viên ngay.”
Vừa nghe thấy vậy, Cố San San lập tức bật dậy.
“Hà Mẫn, cậu có thể ra ngoài một lát không? Tớ có chuyện muốn nói riêng.”
“Có gì thì nói ở đây được mà?”
Tôi biết cô ta định nói gì, nhưng vẫn nhíu mày tỏ vẻ không hiểu.
“Giờ tôi đang gấp tìm giấy tờ, nếu không gấp thì để lúc khác hẵng nói.”
“Nhưng chuyện này gấp thật mà.”
Cố San San cuống lên, không nói lời nào đã kéo lấy cổ tay tôi lôi ra ngoài.
Đến góc cầu thang, tôi cau mày xoa cổ tay bị cô ta kéo đỏ ửng.
“Cậu làm cái gì thế?”
“Lần này cậu có thể nhường học bổng cho người khác không?”
“Lại nhường à?” Tôi làm ra vẻ ngạc nhiên.
“Dựa vào cái gì?”
“Hà Mẫn, có chuyện tớ muốn nói với cậu từ lâu rồi.”
Cố San San bày ra vẻ chính nghĩa, nghiêm túc nhìn tôi.
“Cậu cũng là con người, có tay có chân, sao lần nào cũng phải sống nhờ vào tiền người khác quyên góp? Căng tin trường có tuyển làm thêm, mỗi trưa cậu có thể ra đó làm vài tiếng. Hoặc ăn ít lại, uống nhiều canh miễn phí cũng được. Cứ thế mà nhận tiền người ta một cách thản nhiên, sau này ra đời rồi cậu cũng chỉ là gánh nặng cho xã hội thôi.”
“Còn nữa, chim én dù có khát cũng không uống nước bẩn dưới đất. Cậu không thấy xấu hổ khi làm vậy sao?”
“Cố San San, cậu nói xong chưa?”
Tôi nhìn cô ta từ trên xuống dưới. “Đồ của tôi vừa biến mất, cậu liền xuất hiện đòi tôi bỏ học bổng. Đừng nói là cái giấy chứng nhận kia là cậu lấy đấy nhé.”