Kẻ Điên Cao Lãnh Cuối Cùng Cũng Biết Yêu

Chương 1



Khi tiếng chuông báo thức vang lên, tôi không lập tức mở mắt. Chỉ khẽ trở mình, kéo chăn cao hơn một chút, mặc cho cơn buồn ngủ tiếp tục lôi kéo vào giấc mộng còn dang dở.

Đợi đến khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, tôi mới thả lỏng cơ thể, định lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.

Nhưng mà, ánh mắt kia thật sự quá mức khó bỏ qua.

Cái nhìn chăm chú không hề che giấu ấy như dừng thẳng trên người tôi, nặng nề đến mức dù muốn phớt lờ cũng không được. Tôi miễn cưỡng hé mắt ra một khe nhỏ, vừa ngẩng đầu đã thấy người đàn ông đứng bên mép giường.

Hắn đứng thẳng tắp, vest giày chỉnh tề không chút sơ hở. Gương mặt bình thản đến lạnh nhạt, đôi mắt dài hẹp hơi cụp xuống, từ đầu đến cuối không lộ ra nổi nửa phần cảm xúc.

Vẫn là dáng vẻ ấy.

Vẫn là ánh mắt ấy.

Cao cao tại thượng, như thể bẩm sinh đã quen nhìn người khác từ trên xuống.

Tôi không còn cách nào khác, chỉ đành ngoan ngoãn bò dậy khỏi giường, bước đến trước mặt người đàn ông tuấn mỹ đến mức khiến người ta khó rời mắt, rồi giơ tay giúp hắn thắt cà vạt.

Người từng gặp Tưởng Nghiên Chu gần như đều sẽ khen ngoại hình hắn đến tận trời xanh.

Nhưng bọn họ không chỉ muốn tự mình cảm thán. Họ còn thích kéo thêm người khác vào, ép đối phương phải đồng tình, như thể chỉ khi nghe được sự tán thưởng giống mình thì mới đạt được thứ cảm giác thỏa mãn kỳ lạ nào đó.

Mà tôi, rất không may, luôn là người bị lôi vào những cuộc trò chuyện ấy.

Ban đầu tôi còn thấy thú vị, đôi khi cũng hùa theo vài câu. Nhưng nghe nhiều thành quen, cuối cùng chỉ còn lại chán ngán, đáp lại lấy lệ cho xong chuyện.

Đáng tiếc, đám người kia lại không thích sự qua loa ấy.

Nếu không nhận được lời phụ họa như ý, bọn họ sẽ khó chịu.

Mà một khi đã khó chịu, thì người khiến họ không vui cũng đừng mong sống yên ổn.

Cái giới đó rất giỏi dùng lời lẽ mềm mại để đ.â.m người khác đau đến chảy m.á.u. Ngay cả với tôi, một kẻ ở tầng đáy vốn chẳng lọt nổi vào mắt họ, cũng chưa từng nương tay.

Những vị tiểu thư lớn lên trong nhung lụa ấy, ngay cả lúc chế nhạo người khác cũng phải thật tao nhã.

Bọn họ sẽ hơi nâng cằm, nhưng tuyệt đối không trực tiếp nhìn người mình muốn mỉa mai. Ánh mắt chỉ hờ hững nghiêng đi, con ngươi lười biếng dịch về phía khóe mắt, như thể chẳng buồn đặt tôi vào trong tầm mắt.

Sau đó mới chậm rãi giơ tay, vuốt lại lọn tóc được chăm chút hoàn mỹ, cất giọng dịu dàng:

Nga

“Nếu ngay cả nhan sắc của Nghiên Chu mà cũng chỉ tính là tạm được thôi… vậy thì tôi thật sự tò mò, rốt cuộc còn điều gì có thể khiến đại tiểu thư An gia nhớ thương anh ấy suốt bảy, tám năm như thế?”

Đúng vậy.

Tưởng thị là tập đoàn đứng trên đỉnh cao.

Tưởng Nghiên Chu là người thừa kế duy nhất của Tưởng gia.

Một nha đầu nhà quê như tôi, lấy đâu ra tư cách để chê hắn?

Những lúc bị người ta châm chọc đến tận mặt như vậy, tôi cũng chẳng có hứng nhẫn nhịn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoặc đáp trả thẳng thừng.

Hoặc mỉm cười lịch sự rồi đ.â.m ngược lại một d.a.o.

Dù sao đi nữa, bọn họ cũng đâu phải Tưởng Nghiên Chu, chẳng đáng để tôi phải hạ mình lấy lòng.

Phần lớn thời gian, tôi sẽ dùng chính cách của họ để trả lại cho họ.

Tôi học theo dáng vẻ cao ngạo ấy, cố tình kéo dài giọng thật mềm, thật ngọt, ngọt đến mức chính tôi còn nổi da gà:

“Cũng đúng ha. Tối nay tôi sẽ hỏi giúp cô xem, ngoài gương mặt này ra thì anh ấy còn có điểm nào đáng để người khác nhớ thương đến vậy.”

“Tới lúc có câu trả lời rồi, ngày mai tôi nhất định sẽ báo lại cho Phương tiểu thư đầu tiên.”

Nhìn sắc mặt đối phương hết trắng rồi xanh, tôi mới thấy cơn ghê tởm trong lòng dịu đi đôi chút, thậm chí còn đủ hứng thú để bồi thêm một câu:

“Phương tiểu thư, cô thấy tôi sắp xếp vậy đã ổn chưa?”

——

“Khụ.”

Tiếng ho khẽ vang lên ngay phía trên đầu, kéo tôi ra khỏi mớ hồi ức hỗn loạn.

Tôi giật mình hoàn hồn, động tác trên tay cũng nhanh hơn, thắt xong cà vạt cho hắn. Chỉ tiếc, cơn buồn ngủ đã tan sạch, giờ muốn ngủ tiếp cũng không thể nữa.

Thế nên, trước khi hắn xoay người rời đi, tôi bất ngờ giữ lấy cổ tay hắn, nhón chân hôn nhẹ lên khóe môi kia.

Đôi mắt dài hẹp của hắn thoáng hiện lên chút ngạc nhiên hiếm thấy.

Nhưng chưa kịp để tôi lùi lại, nụ hôn vốn chỉ chạm khẽ như chuồn chuồn lướt nước đã bị hắn giữ c.h.ặ.t.

Hơi thở nóng rực áp sát.

Nụ hôn lập tức trở nên sâu hơn, mãnh liệt hơn, không cho tôi chút cơ hội trốn tránh nào.

Sau nụ hôn kéo dài đến mức khiến đầu óc tôi choáng váng, tôi vừa thở dốc vừa hung hăng lườm hắn. Hơi thở còn chưa ổn định, l.ồ.ng n.g.ự.c đã phập phồng liên tục. Người đàn ông kia lại như chẳng hề bị ảnh hưởng, ngay cả việc tôi còn chưa đ.á.n.h răng cũng không khiến hắn nhíu mày lấy một lần.

Thấy hắn chuẩn bị rời đi, tôi lập tức với tay giữ lấy cổ tay hắn. Đợi đến khi Tưởng Nghiên Chu quay đầu nhìn sang, tôi mới cong mắt cười, đổi sang giọng điệu mềm mại đến mức chính mình còn thấy giả tạo:

“Nghiên Chu… hôm nay em có thể ra ngoài không?”

Ánh mắt hắn lặng lẽ dừng trên mặt tôi, chân mày cũng dần nhíu lại.

Tôi lập tức bổ sung:

“Em chỉ đi dạo quanh đây thôi, tuyệt đối không đi xa.”

“Anh xem đi, em không có tiền, cũng chẳng có xe. Nơi này lại xa nội thành như vậy… em còn có thể chạy đi đâu được chứ?”