Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót

Chương 88: Khương Sanh là máy điều hòa trung tâm?



"Vâng ạ."

Khương Sanh nở nụ cười dịu dàng và rạng rỡ.

"Em đều nghe lời anh Tranh hết."

Nghe Khương Sanh nói câu chuyện gì cũng nghe theo mình, anh khó lòng mà không xúc động cho được.

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh +1, hiện tại là -46.]

"Thật sao."

Tạ Tranh dè dặt hỏi lại: "Chuyện gì cũng nghe?"

"Chỉ cần không phải yêu cầu quá khó khăn thì chuyện gì em cũng nghe ạ."

"Nếu tôi và bọn họ cùng rơi xuống nước, em sẽ cứu..."

"Cứu anh!"

Khương Sanh gần như trả lời trong nháy mắt.

"Trong số các bạn nam, ai rơi xuống nước em cũng sẽ cứu anh đầu tiên."

Đến mức độ này rồi, chẳng lẽ anh là người quan trọng nhất đối với cô trong đám con trai sao?

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh +5, hiện tại là -41.]

Nếu đã như vậy, Tạ Tranh lấy hết can đảm, một lần nữa tỏ tình:

"Khương Sanh, chúng ta hẹn hò đi."

"Không đâu ạ."

Khương Sanh vội vàng khước từ.

"Anh Tranh, em không có ý định yêu đương với anh, em chỉ cảm thấy hôn anh rất dễ chịu mà thôi. Anh đừng nói những lời này với em nữa, em không thích nghe đâu."

Cô không muốn niềm vui lâu dài bị biến thành cuộc tình chỉ kéo dài vỏn vẹn một tháng, cô thấy hiện tại như thế này là rất tốt, không cần phải thay đổi.

Tạ Tranh có chút đau lòng, đành phải lảng sang chuyện khác:

"Vừa rồi cứ coi như anh chưa nói gì đi. Đợi anh ở đây, anh đi mua khẩu trang cho em."

Anh chọn cách trốn tránh tất cả, không muốn đối diện với sự thật.

Nhưng khi đi đến cửa, lúc muốn khóc thì nước mắt vẫn cứ muốn trào ra.

Cơ mà khóc ra thì mất mặt quá.

Tạ Tranh ngẩng đầu lên để nước mắt chảy ngược vào trong, không để nó rơi xuống.

Anh đi đến siêu thị nhỏ mua khẩu trang.

Trong lúc đang buồn bã khổ sở, anh nhìn thấy một bộ khẩu trang đôi, tâm trạng bỗng tốt lên được đôi chút.

"Hóa ra thực sự có cả khẩu trang đôi cơ đấy."

Tạ Tranh lấy bộ khẩu trang đôi đó rồi trực tiếp đi thanh toán.

Anh đeo chiếc màu đen vào, cầm chiếc màu trắng quay trở lại ký túc xá đưa cho Khương Sanh.

Anh đưa khẩu trang cho cô.

Lúc này Khương Sanh mới chú ý đến chiếc khẩu trang đen mà Tạ Tranh đang đeo.

So sánh với chiếc màu trắng của mình, Khương Sanh nghiêm túc quan sát:

"Là cùng một mẫu ạ?"

"Là đồ đôi đấy."

"Á, đồ đôi sao? Nhưng chúng ta..."

"Chẳng phải em nói chuyện gì cũng nghe lời anh sao?"

Tạ Tranh lộ vẻ không vui.

"Chẳng lẽ đây cũng là một yêu cầu rất khó thực hiện à?"

Thấy Tạ Tranh có vẻ không vui, Khương Sanh mới vội vàng đeo khẩu trang vào.

Nhưng thấy Tạ Tranh cũng đeo khẩu trang, cô lại tưởng anh bị cảm, vì lo lắng nên cô đưa tay sờ lên trán anh:

"Hình như không nóng lắm, để em đi lấy nhiệt kế."

Khương Sanh lấy nhiệt kế từ trong hộp y tế đưa cho Tạ Tranh:

"Anh đo thử đi, để em đi pha cho anh ít trà Bản Lam Căn, uống vào chắc sẽ đỡ hơn đấy, bị cảm chắc chắn là khó chịu lắm."

"Em đang quan tâm anh đấy à?"

"Em đương nhiên là quan tâm anh Tranh rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Sanh lấy ra một gói Bản Lam Căn, bắt đầu đun nước nóng.

"Anh Tranh là người quan trọng nhất của em ở thế giới này, làm sao mà không quan tâm cho được chứ."

Tạ Tranh nghĩ mãi không thông, không hiểu nổi việc Khương Sanh không chịu hẹn hò nhưng lại cứ thích thả thính anh như thế này.

Anh dứt khoát không nghĩ đến những chuyện phức tạp đó nữa mà chuyển chủ đề:

"Sau này chỉ được đeo cái khẩu trang anh đưa này thôi.

Cái của Lệ Tu Nhiên đưa thì đừng lấy, cậu ta ở bẩn lắm, đồ cậu ta đưa đều không vệ sinh đâu."

"Anh Nhiên ở bẩn lắm sao ạ?"

Khương Sanh khá bất ngờ.

"Dù trông anh ấy vạm vỡ, em cứ ngỡ người vạm vỡ thì sẽ ra nhiều mồ hôi và hôi lắm, nhưng anh Nhiên không hề bị thế, trên người anh ấy rất thơm."

"Có thơm bằng anh không?"

"Thực ra ai cũng thơm cả."

Khương Sanh hồi tưởng lại.

"Cứ lại gần là thấy mùi rất dễ chịu."

"Thế còn Thời Yểm?"

"Anh Yểm ạ?"

Khương Sanh lại bắt đầu cố gắng nhớ lại.

"Anh Yểm chỉ cần không ở trong phòng thí nghiệm thì vẫn ổn, hễ cứ ở trong đó, nhất là lúc mặc bộ đồ blouse trắng kia thì mùi m.á.u sẽ rất nồng. Còn bình thường thì cũng thơm y như anh với anh Nhiên vậy."

Tạ Tranh "..."

"Ai cũng thơm, em thấy cái gì cũng thơm hết."

Tạ Tranh tủi thân vô cùng.

"Em là loài ong bướm đấy à? Thích đi hút mật hoa mà phân tro gì cũng ăn, chẳng kén chọn chút nào."

Khương Sanh "..."

Khương Sanh nhất thời cứng họng, ngẩn người một lúc rồi đành lảng chuyện, không nhắc đến điều khiến anh không vui nữa:

"Anh Tranh, trà em pha xong rồi này, anh uống đi kẻo bị cảm thật đấy."

Nhìn ly trà Bản Lam Căn nóng hổi, dù Tạ Tranh còn thấy khó chịu nhưng vẫn bị sự chu đáo của cô làm cho cảm động.

Anh vẫn không thể dứt ra được trước một Khương Sanh có phần giống "máy điều hòa trung tâm" này, dù biết cô lăng nhăng nhưng vẫn cứ không kìm lòng được.

Điều này khiến anh dần thấu hiểu cảm giác của những cô gái từng bị anh trêu đùa, trong lòng dấy lên chút hối hận.

Có lẽ đây chính là ý trời, là sự trừng phạt mà ông trời dành cho anh, những nỗi khổ mà anh từng bắt người khác phải gánh chịu, giờ đây tất cả đều đang phản phệ lên chính bản thân anh, đau đớn đến tận xương tủy.

Nhưng anh vẫn còn may mắn, vì Khương Sanh không tuyệt giao hoàn toàn với anh, cô vẫn đối xử rất tốt với anh.

Thế nhưng cái sự tốt này, anh cũng không biết phải diễn tả thế nào.

Vừa hạnh phúc vừa đau khổ, nó giống như một loại độc d.ư.ợ.c, khiến anh nghiện ngập trong sung sướng nhưng lại đang âm thầm khiến anh dần dần đi tới chỗ diệt vong.

"Em về đi."

Tạ Tranh sợ mình nổi cáu làm Khương Sanh sợ, cũng sợ nỗi buồn của mình làm cô lo lắng, lúc này chỉ đành đuổi cô đi, giả vờ như không có chuyện gì.

"Chiều nay chẳng phải còn có tiết học sao? Nghỉ ngơi cho tốt đi."

"Vâng."

Khương Sanh mỉm cười đáp lại.

"Anh Tranh cũng nghỉ ngơi tốt nhé."

Khương Sanh quay về phòng nghỉ ngơi.

Mãi đến chiều, gần đến giờ vào lớp.

Cô đang định ra ngoài thì gặp Phó Hàn Thanh, anh dặn dò một câu:

"Tan học xong tôi sẽ gửi địa chỉ cho cậu, nhớ đến đúng giờ."

"Vâng thưa anh Thanh, em sẽ đến ạ."

Sau khi hứa với Phó Hàn Thanh, Khương Sanh liền vội vã đến phòng học.

Lúc này vẫn chưa vào tiết, vừa bước vào lớp đã có không ít người b.ắ.n pháo hoa giấy chào đón cô, trong lớp tràn ngập đủ loại sắc màu.

Mọi người đồng thanh hô lớn: