Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót

Chương 80: Tạ Tranh sụp đổ nảy lòng ghen, nhưng Sanh nhỏ nói sẽ chủ động hôn anh cơ đấy~



"Em nói cái gì cơ?"

Tạ Tranh gầm lên một tiếng.

Khương Sanh bị anh quát cho giật mình, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, có chút sợ hãi:

"Sao, sao thế anh Tranh? Em có làm gì sai không ạ?

Nếu anh cảm thấy em làm chỗ nào chưa tốt, em đều có thể sửa mà."

"Em với Phó Hàn Thanh rốt cuộc là chuyện như thế nào?"

Khương Sanh ngập ngừng, nhất thời không biết nên trả lời ra sao.

Cô không muốn anh Tranh phải lo lắng, cũng không muốn anh vì mình mà nảy sinh xung đột với người khác.

Dù rằng anh Tranh luôn lợi dụng cô để kích thích chị Cẩn Hòa, muốn chị ấy phải ghen.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngoài việc lợi dụng cô trong những chuyện liên quan đến chị Cẩn Hòa, thì ở các khía cạnh khác anh Tranh đối xử với cô cũng không tệ.

"Em thấy."

Khương Sanh chọn cách trả lời trung lập.

"Em thấy anh Thanh rất thông minh, đi theo học hỏi anh ấy chắc chắn sẽ học được không ít điều. Cho nên, cho nên em đã đồng ý rồi."

"Vậy ý em là anh ngu ngốc sao?"

"Không phải, không phải, không phải đâu ạ."

Khương Sanh vội vàng phủ nhận.

"Thực ra anh Tranh cũng rất thông minh mà, anh xếp hình rất nhanh và giỏi nữa. Nhưng, nhưng anh Thanh dù sao cũng là học thần, vả lại, vả lại anh Tranh cũng đâu thể bảo vệ em cả đời được.

Em muốn làm bạn với tất cả mọi người trong F4, như vậy thì em mới được an toàn. Em nhớ lần trước em đã nói rồi mà."

Làm bạn với cả F4, sau này khi thân phận bị bại lộ, họa chăng còn có một con đường sống.

Và cô thực sự muốn giành lấy sự tự do cho chị Cẩn Hòa.

Cô không thể chỉ dán mắt vào mỗi Tạ Tranh, chỉ chìm đắm trong những kỷ niệm vụn vặt với anh.

Cô phải tăng độ hảo cảm của tất cả bọn họ, cô phải về nhà.

"Anh thật sự rất ghét em."

Đây là lần đầu tiên Tạ Tranh nói lời ghét bỏ trước mặt Khương Sanh.

"Rõ ràng anh đối xử với em tốt nhất, nhưng trong lòng em, anh chưa bao giờ là người đặc biệt nhất, chưa bao giờ là ngoại lệ cả!

Tần Thục Uyển, Lệ Tu Nhiên, Thời Yểm, Tống Cẩn Hòa, ngay cả Phó Hàn Thanh cũng..."

Tạ Tranh ngập ngừng, vành mắt đỏ hoe, đôi mắt bắt đầu ươn ướt:

"Rốt cuộc em còn muốn trêu hoa ghẹo nguyệt bao nhiêu người nữa đây?

Tặng anh thì là cái máy massage lạnh lẽo, tặng Thời Yểm lại là khăn len tự tay đan.

Đối với anh, lần nào cũng là anh chủ động hôn.

Còn với Lệ Tu Nhiên, lại là em cướp đi nụ hôn của cậu ta!

Chúng ta đang ở với nhau yên ổn như thế này, em với Phó Hàn Thanh mới quen biết mấy ngày mà em đã đòi dọn đến ở chung với cậu ta?

Rõ ràng là nam đồng, vậy mà con gái hôn em, em cũng không từ chối.

Khương Sanh, em rốt cuộc muốn làm cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trông anh giống một con khỉ lắm sao? Hết lần này đến lần khác trêu đùa anh, vờn giỡn anh, em thấy vui lắm sao?

Em chẳng yêu anh chút nào cả, em hoàn toàn khác với những gì em từng nói, ở chỗ em, anh dường như chẳng còn chút địa vị nào nữa rồi.

Anh là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao, đúng không?"

Khương Sanh muốn giải thích, nhưng lại không biết phải nói gì, nhất thời Tạ Tranh nói quá nhiều khiến cô không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu trước.

Cho đến khi Tạ Tranh buông lại một câu, lặp lại lời lúc nãy: "Anh thật sự rất ghét em."

Tạ Tranh quay người đi thẳng vào phòng, cửa vẫn để mở cho cô, nhưng anh đã vào phòng tắm và chốt cửa lại từ bên trong.

Dường như chỉ có làm như vậy, anh mới không phải chứng kiến cảnh cô dọn đi.

Khương Sanh vội chạy vào phòng, nhưng không vội thu dọn hành lý ngay, cô nhìn qua khe cửa phòng tắm, nhận ra Tạ Tranh có lẽ đang ở bên trong.

Cô bước đến đứng trước cửa phòng tắm, cố gắng an ủi anh:

"Anh Tranh ơi, hay là em chủ động hôn anh nhé?"

Toàn bộ gương mặt Tạ Tranh đột nhiên đỏ bừng lên, nóng ran như phát sốt.

Ngay từ đầu mà Khương Sanh đã tung chiêu lớn thế này, xem ra anh thực sự có chút dễ dỗ dành.

Cánh cửa phòng tắm vốn đang bị khóa trái bỗng được vặn mở, cửa hơi hé ra một chút.

Khương Sanh bước vào trong, Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào đôi môi nhỏ nhắn xinh xắn của cô, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.

"Nếu em đã nói như vậy."

Tạ Tranh có chút d.a.o động.

"Thế thì, thế thì hôn xong đã rồi mới nói đến chuyện khác."

Khương Sanh từ từ tiến lại gần Tạ Tranh, đứng trước mặt người đàn ông cao hơn mình gần hai cái đầu, cô trông thật nhỏ bé:

"Nhưng mà anh Tranh ơi, anh cao quá. Em không hôn tới được."

Tạ Tranh dùng một tay đỡ dưới khoeo chân cô, bế thốc cô đặt lên bệ rửa mặt.

Khương Sanh ngồi trên bệ đá, lúc này đã có thể miễn cưỡng nhìn thẳng vào mắt anh.

Nhìn ở khoảng cách gần như thế này, nhìn vào gương mặt anh.

Phải làm sao đây, anh Tranh đẹp trai quá đi mất.

Chẳng trách có biết bao nhiêu cô gái thầm thương trộm nhớ anh, anh Tranh thực sự đẹp trai đến mức vô đối.

Đôi mắt ấy mới thâm tình làm sao, lúc khóc lại càng khiến người ta dễ dàng chìm đắm, ngay cả từng cái nhíu mày hay nụ cười của anh cũng đầy vẻ quyến rũ.

Khương Sanh nâng niu như thể đang chạm vào một báu vật, hai bàn tay nhỏ nhắn áp lên mặt người đàn ông, bưng lấy gương mặt anh rồi chậm rãi hôn lên.

Chỉ là cô gái nhỏ có chút thẹn thùng, chỉ dám chạm môi mình vào môi Tạ Tranh một cái, cô vừa ngại ngùng vừa không dám hôn sâu như cách anh vẫn làm, lần nào anh hôn cũng như muốn hút cạn linh hồn cô vậy, kiểu hôn đó thật là quá gợi tình.

Môi cô vừa chạm vào môi Tạ Tranh đã thẹn thùng định rời ra ngay:

"Như vậy được chưa ạ? Em ngượng lắm."

Tạ Tranh cảm thấy cả người như muốn bốc hỏa, cứ như thế này, lòng dạ cứ bị cào xé nôn nao, sao mà chịu nổi?

Anh hận không thể hôn c.h.ế.t Khương Sanh cho rồi, làm sao có thể chỉ chạm nhẹ một cái như thế được.

Tạ Tranh đang rất "đói", vô cùng "đói", anh nôn nóng muốn "ăn sạch sành sanh" Khương Sanh ngay lập tức, không để lại dù chỉ một chút mảnh vụn.

Tay trái anh khẽ vuốt ve vành tai Khương Sanh, ngón trỏ tay phải đưa vào trong hốc tai cô vân vê từng chút một, khiến cô cảm thấy hơi ngứa ngáy.

Tạ Tranh dỗ dành cô, dụ dỗ cô bằng giọng trầm đục: "Bé con, mở miệng ra nào."