Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót

Chương 56: Quá khứ của Khương Sanh



Khương Sanh im lặng.

Thực ra Tạ Tranh nói đúng, hiện tại cô chẳng có gì cả, ngoài việc có thể tải lại dữ liệu để bắt đầu lại từ đầu thì cũng không còn bản lĩnh nào khác.

Vì vậy, thay vì cứ ở lại thế giới này để rồi cảm thấy bất an và bàng hoàng vì sự sống c.h.ế.t của người khác, chi bằng hãy sớm rời đi.

Dù sao, đây cũng chỉ là thế giới tiểu thuyết, mọi người đều là những nhân vật trên trang giấy.

Cô không nên nảy sinh tình cảm với cái thế giới ảo này.

"Chúng ta đi thôi."

Khương Sanh nở nụ cười dịu dàng.

"Về ăn sủi cảo thôi anh, kẻo nguội mất thì không ngon đâu."

Khương Sanh tuy đang cười, nhưng Tạ Tranh lại nhìn thấy sự xót xa trong nụ cười ấy, anh thậm chí có thể thấu hiểu nỗi cay đắng và bất lực của cô, đồng thời cũng không nỡ nhìn cô trong dáng vẻ thiếu sức sống thế này.

"Nhưng lỡ như thì sao."

Tạ Tranh khuyên nhủ cô.

"Mặc dù cậu chỉ là một con cừu non chờ bị thịt ở lớp F, nhưng chẳng hiểu sao, trên người cậu luôn có một luồng sức mạnh kỳ lạ."

"Khiến người ta muốn xích lại gần, muốn tin tưởng, muốn dựa dẫm."

"Ở quốc gia Hoa Hồng này, ai nấy đều chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, điều đó cũng là lẽ thường tình, nhưng Khương Sanh, cậu rất đặc biệt."

"Cậu sẵn lòng đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thấu hiểu cho họ, bất kể là người tốt hay kẻ xấu, cậu luôn có thể chạm đến trái tim họ, hạ gục nơi mềm yếu nhất trong lòng họ, khiến họ gỡ bỏ lớp phòng bị trước mặt cậu để tìm thấy một tia ấm áp."

"Dù sự lương thiện trông có vẻ là thứ rẻ mạt và vô dụng nhất, nhưng Khương Sanh, cậu có thể luôn giữ vững được sự thuần khiết này, điều đó đã là rất đáng quý rồi."

"Ít nhất, hiện tại tôi thấy nó thật cao thượng."

"Nếu có khả năng đó, tôi cũng muốn ủng hộ cậu trở thành người thống trị tiếp theo của quốc gia Hoa Hồng."

"Cậu xứng đáng với danh phận đó."

Khương Sanh biết Tạ Tranh đang an ủi mình, câu nói về người thống trị tương lai của quốc gia Hoa Hồng cô cũng chưa từng dám nghĩ tới.

Cô hiểu rất rõ, bản thân mình không có năng lực trị quốc.

Cô chỉ là vì đã sống ở đất nước của mình quá lâu, cảm thấy chế độ của quốc gia Hoa Hồng có chút điên rồ nên nhất thời chưa thể thích nghi được mà thôi.

Chế độ của quốc gia Hoa Hồng trong mắt cô chẳng khác gì xã hội phong kiến cổ đại thời kỳ đầu ở đất nước mình là bao.

Khương Sanh cũng chỉ nêu lên suy nghĩ của mình với một chút kỳ vọng, nhưng cô cũng hiểu rõ rằng mình không thể thay đổi được thực tại này.

"Anh Tranh."

Khương Sanh nghe lời Tạ Tranh nói, dù biết đó chỉ là những lời an ủi xã giao nhưng cô vẫn thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

"Cảm ơn anh."

"Anh nói thế làm em chợt thấy, hóa ra mình cũng không đến mức vô dụng và tầm thường như vậy."

Trước khi đến với thế giới này, gia đình Khương Sanh rất giàu có, cô hiếm khi tiếp xúc hay giao thiệp với thế giới bên ngoài.

Chỉ vì năm xưa từng bị bắt cóc, rồi ở trường lại bị bắt nạt vì tính tình quá nhu nhược nên mẹ cô rất lo lắng, sau đó không cho cô ra ngoài nữa.

Cô chỉ có thể quanh quẩn trong nhà, thông qua tivi và điện thoại để tìm hiểu thế giới bên ngoài, tự học một số kỹ năng cơ bản.

Mẹ thường bảo cô xinh đẹp quá, lại chẳng có tâm cơ gì, nên rất dễ bị lừa.

Nhưng tình cờ có một lần, cô nghe bác sĩ nói rằng tuổi tâm lý của cô dường như đã ngừng trệ, luôn có những hành vi như một đứa trẻ.

Khương Sanh hiểu ý của bác sĩ, cô cũng từng lên mạng tìm hiểu, đại khái cũng giống như lời lũ người bắt nạt cô từng nói, bọn chúng bảo cô bị thiểu năng, đầu óc có vấn đề.

Nhưng Khương Sanh không hề biết rằng, sau khi bị Kha Doãn gạch tên ra khỏi thế giới sách, tuổi tâm lý của cô đã ngừng phát triển, chỉ khi quay lại thế giới tiểu thuyết, tuổi tâm lý mới bắt đầu lớn dần lên một cách chậm chạp.

Tạ Tranh nuông chiều xoa đầu Khương Sanh, có chút xót xa cho cô:

"Sao cậu lại vô dụng được chứ? Tôi sống từng này tuổi đầu rồi còn chẳng biết nấu ăn, vậy mà cậu chỉ cần một cái nồi nhỏ đã làm được bao nhiêu món ngon rồi."

"Đại tiểu thư Tần Thị cao ngạo là thế mà còn đặt cậu ở trong lòng, còn tôi cũng nhờ có cậu mà hóa giải được nút thắt trong lòng bao nhiêu năm nay."

"Khương Sanh, cậu có ích hơn cậu tưởng nhiều, cậu là một người dịu dàng nhưng vô cùng mạnh mẽ."

Khương Sanh có chút ngẩn ngơ, cô đờ đẫn nhìn Tạ Tranh, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác được công nhận.

Hóa ra cảm giác được một người ngoài cha mẹ công nhận lại tuyệt vời như thế này sao.

Rất vui, và cũng có chút ngượng ngùng.

Cô thích cảm giác được công nhận như thế này.

Chỉ là cô cũng hiểu rất rõ, Tạ Tranh là một tay chơi, anh rất giỏi tán tỉnh, cô không được mắc bẫy, tuyệt đối không được rung động quá nhiều.

Phải lý trí!

Phải giữ cho mình thật tỉnh táo!

"Về... Về ăn sủi cảo thôi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Sanh kịp thời đ.á.n.h trống lảng.

"Tự nhiên em thấy đói bụng quá."

Hai người lúc này mới cùng nhau về ký túc xá ăn sủi cảo.

...

Ngày hôm sau.

Khương Sanh cùng Tống Cẩn Hòa ngồi ăn cơm ở nhà ăn.

Lệ Tu Nhiên lại bưng khay thức ăn ngồi xuống đối diện bọn họ.

Chỉ thấy người đàn ông cầm một miếng đùi gà, đưa thẳng đến trước miệng Tống Cẩn Hòa:

"Ăn đi."

"Tôi không muốn ăn, tôi không thích."

"Cô không ăn thì sao biết được là không ngon?"

Lệ Tu Nhiên trực tiếp ấn miếng đùi gà vào mặt Tống Cẩn Hòa, cứ như thể nếu cô ấy không ăn thì anh sẽ nhét thẳng vào miệng cô ấy vậy.

Tống Cẩn Hòa chỉ cảm thấy nghẹt thở và nhục nhã, cô ấy muốn phản kháng, muốn rời đi, nhưng lại không dám.

Bởi vì cô ấy biết nhóm F4 sẽ không dễ dàng bỏ qua, bọn họ nhất định sẽ ép buộc cho đến khi đạt được mục đích mới thôi.

Khương Sanh nhìn thấy hết, cô thấu hiểu sự tủi nhục và không cam lòng của Tống Cẩn Hòa.

Cô trực tiếp giật lấy miếng đùi gà trong tay Lệ Tu Nhiên, bắt đầu gặm lấy gặm để, vừa gặm vừa khen ngợi:

"Oa, ngon quá, cảm ơn anh Nhiên nha."

Lệ Tu Nhiên: "?"

Tống Cẩn Hòa nhìn Khương Sanh ăn đùi gà với vẻ mặt đầy thỏa mãn, cô ấy biết Khương Sanh đang giải vây cho mình đúng không?

Tống Cẩn Hòa hiểu và lúc này lại không kìm lòng được mà càng thêm rung động trước Khương Sanh.

Khương Sanh làm vậy, chắc hẳn cũng có chút ý tứ với cô ấy đúng không?

[Độ hảo cảm của Tống Cẩn Hòa +5, hiện tại là 65.]

"Đây là tôi đưa cho Cẩn Hòa mà."

Lệ Tu Nhiên cũng phải chào thua.

"Cậu cả đời chưa được ăn cơm à? Sao mà thèm thuồng thế?"

"Vì em ngửi thấy mùi đùi gà thơm quá, lại thêm vị ngon khó cưỡng nên mới không kìm lòng được mà ăn hơi nhanh ạ."

Khương Sanh hết lời khen ngợi Lệ Tu Nhiên.

"Quả nhiên là anh Nhiên có mắt nhìn, khéo chọn thật đấy."

"Toàn chọn đúng món em thích ăn thôi, mãn nguyện quá, cảm ơn cái đùi gà nhỏ của anh Nhiên nhé."

Lệ Tu Nhiên được khen mà thấy sướng rơn cả người.

Khụ khụ, nói anh có mắt nhìn, khéo chọn đồ, thì cũng có vài phần đạo lý đấy chứ.

[Độ hảo cảm của Lệ Tu Nhiên +1, hiện tại là -91.]

"Nếu cậu đã nói vậy."

Lệ Tu Nhiên hài lòng gật đầu.

"Thì tôi sẽ miễn cưỡng bỏ qua cho hành vi bất lịch sự của cậu vậy."

"Dù sao tôi cũng là một quý ông, một người quân t.ử, không thèm chấp nhặt với kẻ lỗ mãng như cậu."

Tống Cẩn Hòa: "..." Đúng là mèo khen mèo dài đuôi.

Còn Khương Sanh thì chỉ biết cười ngây ngô, bị mỉa mai mà dường như chẳng hề thấy khó chịu, cứ ngoan ngoãn gặm đùi gà.

Tăng được điểm hảo cảm của Lệ Tu Nhiên rồi, tốt quá đi.

Chị Cẩn Hòa trông có vẻ cũng không còn khó xử và bối rối như lúc nãy nữa, thật là tốt.

Mọi người đều tốt đẹp cả thì cô cũng sẽ thấy rất ổn thôi.

"Khụ khụ, còn nữa."

Lệ Tu Nhiên chủ động mời mọc.

"Chiều nay có trò chơi thoát khỏi phòng kín, tôi sẽ gửi địa chỉ cho cậu, Cẩn Hòa, cô nhất định phải đến."

"Đây là lần đầu tiên tôi mời một người phụ nữ đi hẹn hò đấy, nếu cô không đến thì tôi sẽ cho vệ sĩ trói cô lại rồi khiêng đến đó luôn."