Nghĩ đến nụ hôn đường đột vừa rồi, Khương Sanh vội vàng từ chối: "Không chụp nữa đâu ạ."
Cô cũng biết thẹn thùng chứ, ai đời cứ thích hôn trộm người ta mãi thế, thật là xấu tính mà.
Anh ta rõ là một tay chơi chính hiệu, cho dù có đẹp trai đến mấy thì vẫn là kẻ đào hoa thôi.
Nhóm F4 này ai nấy đều đẹp trai, nhưng ngoại trừ Tạ Tranh ra thì mấy người kia trông có vẻ chẳng dễ chọc vào chút nào.
Một đ.ấ.m của họ chắc đủ làm cô khóc thét.
"Anh Tranh."
Khương Sanh đề nghị: "Chúng mình về thôi ạ?"
Nhưng Tạ Tranh lại suy nghĩ rất nhiều, anh lo lắng liệu có phải vì nụ hôn đó mà Khương Sanh không vui, cảm thấy anh mạo phạm, cảm thấy anh không còn là người biết tôn trọng phụ nữ và luôn hỏi ý kiến cô như cô vẫn nghĩ nữa hay không.
Tạ Tranh rất coi trọng điều này, lúc này anh sốt sắng hỏi ngay:
"Tôi... Có phải đã làm cậu sợ rồi không?"
"Dạ?"
"Cậu vội vàng đòi về như thế."
Tạ Tranh hỏi một cách dè dặt, có chút thiếu tự tin.
"Là vì tôi hôn cậu sao?"
"Cậu không thích tôi làm vậy sao? Có phải bắt đầu ghét tôi rồi không? Có phải thấy tôi rất mạo phạm, rất đường đột, rất bất lịch sự không?"
"Hoàn toàn khác xa với hình ảnh quý ông trong lòng cậu..."
"Cậu... Có phải đang muốn, muốn rời xa tôi không?"
Cảm nhận được sự thấp thỏm bất an của Tạ Tranh, Khương Sanh vốn là kiểu người không nỡ để bạn bè bị tổn thương hay quá buồn phiền, vì thế cô có thể sẽ tự chịu thiệt thòi một chút, chỉ hy vọng đối phương thấy vui vẻ hơn.
Đặc biệt là Tạ Tranh đối với cô mà nói, cũng có chút khác biệt so với những người bạn bình thường.
Anh từng cứu cô một mạng.
Khương Sanh luôn ghi nhớ ơn nghĩa, nên cũng không hoàn toàn coi anh như một công cụ chỉ để tăng điểm hảo cảm.
"Không đâu ạ."
Khương Sanh nắm lấy tay Tạ Tranh.
"Cứ coi như nụ hôn giữa hai thằng bạn thân đi, chẳng phải cũng chỉ là hôn vào má thôi sao?"
"Thật sự không để tâm?"
"Cũng sẽ có một chút để tâm ạ."
Khương Sanh vô thức gãi nhẹ vào lòng bàn tay Tạ Tranh.
"Nhưng mà, cùng lắm là chỉ được hôn một cái thôi, không được có thêm gì khác đâu đấy."
"Em cũng biết anh rất cần người để giải tỏa nhu cầu sinh lý."
"Nhưng đối với em, tối đa cũng chỉ là hôn thôi."
"Em không muốn hẹn hò với anh đâu."
Tạ Tranh là tay chơi, "hạn sử dụng" của tình yêu chỉ có một tháng, cô tuyệt đối không muốn yêu đương rồi bị lừa tình cảm đâu, cô cũng sợ bị tổn thương mà.
Sau khi đã lún sâu mà đột nhiên bị chia tay bằng bạo lực lạnh thì sẽ đau khổ lắm.
Tạ Tranh buồn rười rượi, quả nhiên vẫn là chê anh quá bẩn sao?
Trước khi gặp Khương Sanh, quả thật anh rất hưởng thụ cảm giác trên giường, tìm kiếm khoái cảm từ đó để làm tê liệt thần kinh.
Thứ đó cũng giống như rượu và t.h.u.ố.c lá vậy, có thể giúp người ta quên đi phiền não trong chốc lát.
Nhưng giờ đây, sau khi gặp Khương Sanh, anh bắt đầu thấy hối hận về sự lăng nhăng trước kia của mình.
Cẩn Hòa cũng từng nói chê anh bẩn, nhưng lúc đó anh chẳng bận tâm, vẫn cứ mải chơi và chẳng sợ hãi điều gì.
Thế nhưng khi Khương Sanh nói vậy, anh buồn đến mức hận không thể đổi luôn "cái ấy" của mình đi cho rồi.
Nhưng mà...
Anh không làm "công", thì cũng đâu có bẩn nhỉ?
"Đi thôi."
Tạ Tranh kết thúc chủ đề này, lái xe cùng Khương Sanh trở về trường.
Đến dưới tòa chung cư ký túc xá, Khương Sanh thấy tuyết rơi dày đặc nên bỗng thấy ngứa ngáy chân tay.
"Anh Tranh."
Khương Sanh chủ động rủ rê.
"Hay là mình khoan hãy lên trên? Ở lại nặn tuyết đi?"
"Nặn tuyết sao?"
"Ngày tuyết rơi thì phải nặn người tuyết chứ ạ."
Khương Sanh nói rồi ngả người ra phía sau, ngã xuống lớp tuyết mềm mại.
Tạ Tranh cuống quýt không thôi, vội vàng kéo cô dậy, cởi áo khoác của mình ra choàng lên người cô:
"Sao lại nằm bừa ra thế? Lạnh thế này, cảm lạnh thì biết làm sao?"
"Không lạnh đâu ạ."
Khương Sanh ngồi xổm xuống đất bắt đầu nặn người tuyết, Tạ Tranh vốc lấy hai bàn tay cô:
"Cậu đừng vội, tôi đi lấy găng tay."
"Vậy em đợi anh."
Tạ Tranh mở cốp xe, xách toàn bộ đồ đạc đã mua lên lầu, sau đó mới cầm găng tay xuống cùng Khương Sanh nặn người tuyết.
"Đây là anh Tranh này."
Khương Sanh chỉ vào một người tuyết nói:
"Anh Tranh thì phải đeo một cặp kính gọng vàng, để em làm một cái nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Sanh dùng một đoạn dây điện bỏ đi để làm một chiếc kính gọng vàng tạm bợ.
"Còn đây là em."
Khương Sanh quàng cho người tuyết một chiếc khăn màu hồng.
"Em thích nhất là màu hồng đấy."
Tạ Tranh lại bắt đầu mơ mộng hão huyền:
"Chỉ có hai chúng ta thôi sao? Hóa ra trong lòng cậu chỉ có tôi và cậu, chúng ta..."
"Còn anh Yểm, anh Nhiên với anh Thanh nữa mà."
Khương Sanh lại tiếp tục nặn người tuyết, "Bây giờ phải bắt đầu làm cho họ đây."
Đáng lẽ phải nặn sáu cái, nhưng chị Cẩn Hòa không ở cùng ký túc xá, cũng chẳng nhìn thấy người tuyết nhỏ cô làm nên Khương Sanh đành thôi.
Còn mấy người kia, hảo cảm khó tăng quá, đành nhịn lạnh tay nặn thêm mấy người tuyết nữa, hy vọng sẽ tăng được điểm của họ.
Tạ Tranh: "..."
[Độ hảo cảm của Tạ Tranh -3, hiện tại là -65.]
Thời Yểm thì anh không nói làm gì, dù sao Khương Sanh cũng thích anh ta lắm.
Nhưng còn Lệ Tu Nhiên và Phó Hàn Thanh thì là cái kiểu gì đây?
"Bọn họ không có ở đây."
Tạ Tranh lên tiếng nhắc nhở: "Cậu cũng phải lấy lòng sao?"
"Dù sao cũng là người cùng một ký túc xá mà anh, dù khác tầng."
Khương Sanh càng nói giọng càng nhỏ dần.
Chẳng hiểu sao, mỗi lần cô định tốt với anh em của Tạ Tranh một chút là anh lại trừ điểm hảo cảm.
Chẳng phải là anh em tốt của nhau sao? Nhưng cảm giác cô nhận được lại giống như mối quan hệ giữa bọn họ không được tốt lắm vậy.
Nhưng mục tiêu của cô luôn là phải tăng hảo cảm của cả bốn người, cô đối xử công bằng, có cơ hội là tăng thôi.
Chỉ là Tạ Tranh không nghĩ giống cô, anh suy diễn đủ điều, càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Khương Sanh quàng khăn cho người tuyết, anh lại nhớ đến việc cô tặng Thời Yểm khăn tự đan, còn tặng anh chiếc máy massage mua đại.
Nghĩ đi nghĩ lại, kiểu gì cũng thấy mình thật đáng thương.
Tại sao quà tặng Thời Yểm thường ngày lại là đồ tự đan, còn quà sinh nhật của anh chỉ là đồ mua sỉ ngoài chợ?
"Tôi muốn quà Giáng sinh."
Tạ Tranh ra đòn bất ngờ, trực tiếp đòi hỏi: "Khăn quàng cổ tự tay đan."
"Anh cũng thích khăn quàng cổ sao?"
"Tôi không được phép thích khăn quàng cổ à?"
Tạ Tranh lúc này đầy vẻ tủi thân.
"Lúc cậu hỏi tôi đã bảo là rất thích, rất thích rồi, kết quả là cậu..."
Tạ Tranh nói nửa chừng rồi thôi, chuyện mừng hụt anh không muốn nhắc lại nữa:
"Tóm lại là quà Giáng sinh, tôi chỉ muốn một chiếc khăn tự tay đan, do chính cậu đan đấy."
"Dạ, được ạ."
Khương Sanh đồng ý.
"Em sẽ đan cho anh Tranh một chiếc."
"Phải khác với cái của cậu ta và phải đẹp hơn của cậu ta đấy!"
Khương Sanh đứng hình: "Anh Tranh, anh biết hết rồi ạ?"
"Ừ."
Khương Sanh có chút chột dạ như kẻ trộm, thực ra cô không muốn cho Tạ Tranh biết, vì anh không thích cô tặng quà cho người khác.
Khương Sanh bắt đầu trốn tránh, né tránh ánh mắt của Tạ Tranh để tiếp tục nặn người tuyết.
Đợi đến khi cô nặn xong năm người tuyết thì tay chân đã lạnh cóng.
"Xong rồi ạ."
Khương Sanh đứng dậy, chụp một tấm ảnh cho đám người tuyết rồi mới đi đến bên cạnh Tạ Tranh.
"Chúng mình về thôi, tối nay nấu sủi cảo ăn."
"Cậu lên trước đi."
Tạ Tranh tìm cớ ở lại.
"Tôi muốn ngắm người tuyết thêm chút nữa."
"Vâng, vậy được ạ."
Khương Sanh về ký túc xá trước.
Tạ Tranh nhìn bóng lưng Khương Sanh đi xa dần, bước vào thang máy, lúc này anh mới đạp đổ người tuyết "Lệ Tu Nhiên".
Nhưng sau khi đạp đổ một cái, nghĩ đến việc đây là công sức Khương Sanh vất vả nặn ra, anh lại thấy hơi hối hận.
Cuối cùng anh vẫn đem người tuyết của "Phó Hàn Thanh" và "Thời Yểm" đẩy ra thật xa, cách biệt hẳn với anh và Khương Sanh.
Sau đó anh đem người tuyết của mình và của Khương Sanh sát lại gần nhau, gần đến mức hai người như muốn dùng chung nửa cái thân vậy.
Tạ Tranh còn khắc chữ "Khương Sanh" và "Tạ Tranh" lên thân hai người tuyết, rồi không kìm lòng được mà vẽ một hình trái tim ở giữa tên hai người.
Nhưng hình trái tim này lại khiến anh có chút suy sụp, Khương Sanh đâu có thích anh, nghĩ vậy, Tạ Tranh liền xóa hình trái tim đi.
Sau khi xóa hình trái tim, nhìn lại kiệt tác của mình lần nữa, nhất là khi được đặt cạnh người tuyết của Khương Sanh, trông thuận mắt hơn hẳn, Tạ Tranh hài lòng chụp lại, vừa chụp vừa cảm thán:
"Cứ phải cùng một ký túc xá ở bên nhau mới đúng chứ."
Ở phía không xa, Lệ Tu Nhiên thấy Tạ Tranh đang đứng chụp ảnh người tuyết, anh bước tới:
"Cậu đang làm cái gì đấy?"
"Có làm gì đâu."
Tay Tạ Tranh theo bản năng chống lên mặt, cố tình lắc lắc cái vòng tay một cách vô ý, giơ tay lên thật cao, không ngừng đung đưa chiếc vòng của mình.
Lệ Tu Nhiên nhìn Tạ Tranh như nhìn kẻ ngốc:
"Cậu có giơ tay đến trẹo cả khớp thì tôi cũng chẳng biết cái vòng đấy là cái gì đâu, rốt cuộc là cậu đang khoe khoang cái gì với tôi thế hả?"