Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót

Chương 42: Tình cảm ngang trái của Tạ Tranh dành cho Khương Sanh



Khương Sanh bước ra khỏi phòng tắm, lau khô chân rồi xỏ tất vào, định bụng sẽ xỏ đôi dép bông của mình.

Kết quả là đôi dép bông của cô cũng biến mất tăm.

"Rõ ràng vừa nãy còn ở đây mà."

Khương Sanh nằm bò ra giường, ngó đầu xuống gầm giường tìm kiếm.

"Dưới gầm cũng không có, nó đi đâu được nhỉ?"

Tạ Tranh vẫn thản nhiên chơi game, coi như không nghe thấy gì.

Khương Sanh đưa mắt nhìn về phía anh: "Anh Tranh, anh có thấy đôi dép bông của em đâu không?"

Bị hỏi bất ngờ, Tạ Tranh có chút sượng sùng, anh chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một cái, nhưng giọng nói không giấu nổi sự run rẩy và thiếu tự tin:

"Dép của cậu thì làm sao tôi biết được?"

"Dạ, vậy thôi ạ."

Khương Sanh buồn bã không thôi, cô chẳng biết phải xỏ gì để bước xuống giường nữa.

Vừa mới đi tất xong, xỏ dép lê nhựa thì không tiện vì dép vẫn còn dính nước.

Khương Sanh đành phải xỏ đôi giày da nhỏ đã được lau sạch của mình để đi phơi đồ lót vừa mới giặt tay xong.

Chỉ là...

Trong lúc phơi đồ, cô phát hiện toàn bộ số quần lót của mình dường như đã biến mất sạch sẽ.

Thông thường sau khi tắm xong cô đều giặt đồ lót, sau đó dùng kẹp treo lên phơi, ít nhất cũng phải có một chiếc đang treo trên đó chứ.

Vậy mà bây giờ, một chiếc cũng không còn.

Khương Sanh phơi xong chiếc quần trên tay mới quay lại phòng, một lần nữa nhìn về phía Tạ Tranh:

"Anh Tranh, có phải anh thu nhầm đồ không ạ? Hình như đồ của em mất hết rồi, anh thu luôn rồi sao?"

"Đồ lót của cậu thì tôi thu làm cái gì?"

Khương Sanh ủ rũ quay về giường của mình.

Tạ Tranh lên tiếng nhắc nhở: "Tôi đã bảo đó là ý trời rồi mà cậu không tin."

"Ý trời gì cơ ạ?"

"Cứ hễ cậu định tặng đồ cho Thời Yểm là y như rằng cậu lại mất đồ, đó chẳng phải là ý trời và điềm báo sao?"

Tạ Tranh lừa phỉnh cô.

"Nếu sau này cậu còn tặng quà cho cậu ta, cậu sẽ còn mất thêm nhiều thứ nữa cho xem."

Khương Sanh tuy thành tích học tập không tốt nhưng cô cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Cái gì mà tặng quà là bị mất đồ, có trẻ con mới tin.

Khương Sanh trực tiếp vạch trần: "Anh Tranh, có phải anh đã giấu máy massage, dép bông và cả đồ lót của em đi rồi không?"

Tạ Tranh tức khắc cuống quýt, lý không thẳng khí cũng chẳng hùng hồn mà đáp:

"Đồ lót của cậu toàn ren là ren, tôi thu về làm được trò trống gì? Mặc ra ngoài không sợ người ta cười cho thối mũi à."

"Còn đôi dép bông màu hồng kia nữa, chỗ nào hợp với một gã đàn ông cứng rắn như tôi?"

Khương Sanh không đáp lại, chỉ quay lưng về phía anh rồi nằm xuống, chẳng buồn đếm xỉa đến anh nữa.

Cứ nghĩ mà xem, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, giữa đêm hôm khuya khoắt mà dép bông với đồ lót đột nhiên không cánh mà bay, chỉ có thể là Tạ Tranh lấy mà thôi.

Bởi vì đôi dép bông cô vừa cởi ra trước khi vào phòng tắm vẫn còn đặt ngay dưới cạnh giường cơ mà.

Thấy đối phương nằm đó không nói lời nào, Tạ Tranh lại tò mò:

"Một đứa con trai mà cứ thích dùng đồ màu hồng phấn, hoa hòe hoa sói, có phải cậu là..."

Khương Sanh hoảng hốt, thốt lên:

"Con trai thì không được thích đồ màu hồng sao ạ? Anh thật là định kiến."

"Vậy cậu..."

"Dĩ nhiên em là con trai rồi."

Khương Sanh hơi lo lắng.

"Có phải anh tán gái nhiều quá nên nhìn ai cũng ra con gái không?"

Tạ Tranh: "..."

Tạ Tranh nhất thời nghẹn lời.

Còn Khương Sanh thì dần dần chìm vào giấc ngủ, bắt đầu mộng mị.

Tận dụng lúc đang chơi game, Tạ Tranh tranh thủ liếc nhìn về phía Khương Sanh thì thấy cô đã ngủ say.

Anh tắt máy tính, tắt đèn phòng, nhưng thấy đèn bên phía Khương Sanh vẫn còn bật.

Anh bước lại gần, lẽ ra là để tắt chiếc đèn trên tủ đầu giường của cô, nhưng khi chạm vào gương mặt lúc ngủ ấy, anh lại nảy sinh lòng tham luyến, muốn được nhìn thêm một chút.

Dáng vẻ khi ngủ của cô thật bình lặng và tươi đẹp, chỉ cần nhìn thôi anh đã thấy lòng mình trở nên tĩnh lặng vô cùng.

Anh không tự chủ được mà đưa tay vuốt ve gương mặt cô, dùng tay họa lại từng đường nét ngũ quan.

Giống như đang lau chùi một món bảo vật hiếm có trên đời, vô cùng cẩn trọng.

Anh lại nhớ đến hôm ấy khi cô ngủ say, anh đã không kìm lòng được mà làm chuyện mình muốn, hôn một người đàn ông, rồi dùng tay một người đàn ông để tự an ủi mình.

Càng nghĩ, anh lại càng thấy bản thân thật biến thái.

Anh kiềm chế ý nghĩ vượt rào điên rồ đang trỗi dậy trong lòng, cẩn thận vuốt ve gương mặt Khương Sanh, rồi chỉ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh khẽ thở dài bất lực: "Tôi phải làm sao với cậu đây, Khương Sanh?"

Nói đến cuối cùng, giọng người đàn ông càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng thiếu can đảm:

"Thích cậu quá mất rồi."

Khương Sanh thực ra chưa ngủ, lúc này cô đột ngột mở mắt ra.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, chiếc đèn trên tủ đầu giường vẫn đang bật, ánh sáng yếu ớt cũng đủ để nhìn rõ gương mặt đối phương.

"Anh Tranh."

Cô gọi anh.

"Có phải anh đang tỏ tình với em không?"

Tạ Tranh: "!"

Sự ngượng ngùng lan tỏa, Tạ Tranh vốn dĩ mặt mỏng, cuống quá liền thốt lên:

"Không phải! Tôi đang mộng du!"

"Mộng... Du ạ?"

Tạ Tranh lập tức đứng dậy, hai tay bắt đầu quờ quạng lung tung như thể bị mù, đi lại quanh quẩn rồi cuối cùng leo lên giường mình, quay lưng về phía cô nằm xuống.

Khương Sanh ngơ ngác, nhìn chiếc đèn trên tủ đầu giường cạnh mình.

Đèn cũng là do mộng du nên mới bật sao?

Khương Sanh không nghĩ ngợi sâu xa, định tắt đèn đi ngủ thì thấy chăn của Tạ Tranh dường như đắp không kín, đã tuột xuống dưới.

Khương Sanh tiến lại gần anh.

Cô kéo chăn lên đắp lại cho anh, dưới ánh đèn mờ ảo, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của anh, Khương Sanh cũng nhận ra được phần nào, chắc chắn là anh đang giả vờ ngủ, vừa rồi cũng chẳng phải mộng du gì cả.

Khương Sanh đắp chăn xong cho anh liền rời đi, quay về giường mình chìm sâu vào giấc ngủ, coi như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra.

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh +1, hiện tại là -70.]

Tạ Tranh cảm thấy mình chẳng khác nào một gã hề, cũng không hiểu nổi bản thân đang tự mâu thuẫn vì điều gì.

Hôn thì cũng đã hôn rồi, vậy mà lại không dám thừa nhận.

Đã vậy còn đỏ mặt, hoảng loạn, luống cuống, thậm chí còn làm ra bao nhiêu hành động trẻ con như thế.

Tạ Tranh thấy rằng kể từ khi gặp Khương Sanh, anh trở nên vừa hay dỗi, cảm xúc thất thường, lại vừa trẻ con vừa ngốc nghếch, chẳng còn chút thể diện nào.

Đâu còn là một Tạ Tranh tự do tự tại, không chút trói buộc, muốn làm gì thì làm, không vừa ý là g.i.ế.c người như trước kia nữa.

Sao anh có thể trở nên lén lút, chẳng ra dáng một bậc đại trượng phu thế này?

Nhưng dù biết rằng cứ lại gần Khương Sanh là mình lại biến thành gã hề, anh vẫn không thể rời xa cô, vẫn luôn nhớ về cô, vẫn không tự chủ được mà ảo tưởng về những chuyện người lớn khó nói và khó tả hơn với cô.

Ngày hôm sau.

Khương Sanh thức dậy sớm, định làm bữa sáng thì phát hiện cái nồi của mình cũng không cánh mà bay.

Khương Sanh: "..."

Chuyện này khiến cô có chút cạn lời, đến cái nồi mà cũng giấu cho được sao?

Khương Sanh vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, xong xuôi cô định ra ngoài mua đồ ăn sáng, trước khi đi cô vẫn hỏi Tạ Tranh một câu:

"Anh Tranh, sáng nay anh muốn ăn gì ạ? Nồi biến mất rồi nên em ra ngoài mua, sẽ mua cho anh một phần."

Tạ Tranh vừa chột dạ vừa có chút ngại ngùng, anh bước xuống giường, đỏ mặt quay đi chỗ khác, lười biếng đáp:

"Cùng đi đi, cậu đợi tôi."

Khương Sanh liền ngoan ngoãn ngồi tại giường đợi anh.

Tạ Tranh ở trong phòng tắm bắt đầu hì hục sửa soạn, tạo kiểu tóc, rồi lại lôi nước hoa ra thử hết chai này đến chai khác.

Dường như cảm thấy tóc mình vẫn chưa đủ bồng bềnh lãng t.ử, anh lại bắt đầu gội đầu, sấy khô rồi dùng keo xịt tóc để định hình.

Khương Sanh ngồi trên giường mình đợi anh.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua mà Tạ Tranh vẫn chưa ra.

Mười giờ sáng cô còn có tiết học cơ mà.

Bây giờ đã hơn chín giờ rồi, anh vẫn chưa ra sao?

Khương Sanh đành phải đứng dậy, đi đến bên cửa phòng tắm gõ cửa:

"Anh Tranh, anh xong chưa ạ?"

"Ừ, xong ngay đây."

Khương Sanh lại ngồi về chỗ, Tạ Tranh nhanh ch.óng bước ra khỏi phòng tắm, rồi lại đi đến trước tủ quần áo bắt đầu chọn đồ.

Khương Sanh có thể thấy rõ đối phương dường như đang ăn diện rất trịnh trọng.

Ít nhất là trông chỉn chu hơn hẳn thường ngày.

Và...

Khi đối phương bắt đầu thay đồ ngay trước mặt mình, Khương Sanh liền quay lưng đi.

Tạ Tranh thay xong, vỗ nhẹ vào vai cô.

Lúc này Khương Sanh mới nhìn về phía anh:

"Anh Tranh, ăn sáng xong là anh có hẹn đi hò hẹn sao ạ?"