Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót

Chương 323: Dỗ xong Phó Hàn Thanh lại đến Tạ Tranh



"Anh Tranh."

Tạ Tranh càng lúc càng không vừa mắt Khương Địch: "Chính cung? Tiểu thiếp?"

"Sao thế anh?"

"Em thật sự khiến tôi phải kinh ngạc đấy."

Tạ Tranh liếc nhìn Phó Hàn Thanh, rồi lại nhìn Lệ Tu Nhiên đang chơi game cách đó không xa:

"Nhưng mà, dựa vào thân phận của Khương Sanh để mưu lợi cho bản thân, em thật sự không biết xấu hổ chút nào sao?"

Phó Hàn Thanh lên tiếng giải vây cho Khương Sanh: "Cậu quản hơi rộng rồi đấy."

"Nếu cô ta không phải em gái Khương Sanh, tôi căn bản sẽ không thèm quản, cũng chẳng muốn quản làm gì."

"Bất kể cô ấy là ai, cô ấy cũng đã trưởng thành rồi, có thể tự quyết định và chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình."

Tạ Tranh bấy giờ mới bỏ đi.

Có lẽ vì Khương Sanh đã mất, mà Khương Địch lại là em gái của cô, mối quan hệ giữa hai người khiến anh khó lòng mà không quan tâm đến Khương Địch.

Vì là người thân của Khương Sanh, nên anh hy vọng Khương Địch cũng có cuộc sống tốt đẹp.

Thế nhưng tính cách của Khương Địch, anh lại càng nhìn càng không thấu, quá lẳng lơ đào hoa, chẳng có chút lương thiện thuần khiết nào của Khương Sanh cả.

Thật không hiểu nổi hai người này làm sao có thể trở thành anh em thân thiết như vậy được.

Trong khi đó, Khương Sanh bắt đầu phiền não.

Khó khăn lắm hảo cảm của mọi người mới đầy, kết quả Tạ Tranh vừa trừ một phát đã đi tong năm mươi điểm.

Sao hảo cảm của Khương Địch cũng tính lên người Khương Sanh vậy?

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, dù sao đến lúc anh biết được thân phận Khương Thanh Lê của cô, thì hảo cảm cũng phải tính toán lại một lượt thôi, thật là phức tạp quá đi.

Vì đã tăng đầy hảo cảm của Phó Hàn Thanh, Khương Sanh không còn phải e dè anh nữa, cô đi thẳng đến phòng của Tạ Tranh.

Ngay khoảnh khắc Tạ Tranh định đóng cửa phòng lại, tay Khương Sanh đã đưa tới.

Không kịp buông ra, cánh cửa đột nhiên khép lại kẹp trúng tay cô. Tạ Tranh cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức buông tay ra, không nhịn được mà quát lên:

"Em bị ngốc à?"

"Làm gì mà hung dữ thế."

Lời nói như vậy, hành động quen thuộc như vậy đều khiến Tạ Tranh liên tưởng đến Khương Sanh.

Năm đó khi Khương Sanh ở ký túc xá của Lệ Tu Nhiên, anh ghen tuông bỏ đi, lúc Khương Sanh đuổi theo cũng đã bị kẹt tay ở cửa thang máy.

Lúc đó cô cũng bị kẹp trúng như vậy.

Khi ấy anh cũng tức giận như thế này, tức giận vì cô đã để tay mình bị kẹp.

Anh lo lắng cho cô.

"Em vội vàng chạy tới đây làm gì? Muốn kẹp gãy tay luôn mới chịu hả?"

"Em thấy anh giận, em muốn anh hết giận nên mới đuổi theo."

"Em quản tôi giận hay không làm gì."

"Em không muốn anh phải giận dỗi."

Khương Sanh đầy vẻ chân thành.

"Em muốn anh luôn được vui vẻ, không có phiền muộn gì cả."

Hệ thống: [Tạ Tranh hảo cảm +5, hảo cảm hiện tại là -45.]

Đoạn đối thoại y hệt nhau, đây chính là quá khứ của anh và Khương Sanh, mà giờ đây Khương Địch lại lặp lại những lời Khương Sanh từng nói.

Vì là hai anh em nên mới tâm đầu ý hợp đến vậy sao?

Hay nói cách khác, đây lại là một màn kịch của Khương Địch, cũng muốn hạ gục anh sao?

Có phải Khương Địch dựa vào việc mình rất giống anh trai ruột, dựa vào sự am hiểu về Khương Sanh mà chinh phục những người khác không?

Tạ Tranh nhìn vào tay cô, lòng không nỡ: "Vào đi."

Khương Sanh bước vào phòng anh.

Tạ Tranh lấy hộp cứu thương, đặt thẳng trước mặt cô, bắt đầu giải thích:

"Bôi cái này, dán cái này, tự mình làm đi."

"Nhưng em bị thương mà, anh Tranh không thể bôi t.h.u.ố.c cho em sao?"

"Nam nữ thụ thụ bất thân."

"Nhưng chúng ta đều đã làm chuyện đó rồi, anh nói lời này chẳng phải là..."

"Khương Địch!"

Tạ Tranh cắt ngang lời cô:

"Chúng ta từng làm chuyện đó không phải vì em là Khương Địch, mà là vì tôi coi em là Khương Sanh.

Tôi chẳng có chút tình cảm nào với em cả, nên cũng xin em đừng hiểu lầm, càng đừng hòng dùng những tiểu xảo mà em áp dụng lên bọn họ để dùng với tôi.

Cho dù em có tường tận quá khứ của tôi và Khương Sanh, cho dù em có thể bắt chước Khương Sanh hoàn hảo đến đâu, tôi cũng sẽ không thích em."

"Nhưng tay em bị thương rồi, bôi t.h.u.ố.c không tiện chút nào cả."

Khương Sanh đưa tay mình tới gần:

"Bôi t.h.u.ố.c cho em một chút không được sao?"

Tạ Tranh: "..."

Tạ Tranh im lặng, nhưng nể tình cô là em gái Khương Sanh, anh vẫn dùng tăm bông bôi t.h.u.ố.c lên, suốt quá trình đều không chạm vào da thịt cô, tránh mọi sự tiếp xúc cơ thể.

"Em giơ tay mỏi hết cả rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Sanh nói:

"Anh nắm lấy tay em bôi t.h.u.ố.c chẳng phải tiện hơn sao?

Tay em giơ giữa không trung cứ run run ấy, anh bôi không chuẩn được đâu."

Tạ Tranh vẫn im lặng, tuyệt nhiên không có ý định nắm lấy tay cô.

Ngón trỏ của Khương Sanh khẽ móc lấy tay anh một cái.

Cứ ngỡ là sẽ dễ dàng tăng hảo cảm nên cô mới tạo ra sự tiếp xúc cơ thể, thế nhưng...

Hệ thống: [Tạ Tranh hảo cảm -15, hảo cảm hiện tại là -60.]

Khương Sanh: "..."

Khương Sanh sợ hãi lập tức rụt tay về, cung kính xin lỗi: "Em xin lỗi."

Hệ thống: [Tạ Tranh hảo cảm +1, hảo cảm hiện tại là -59.]

"Đừng có dùng cái thói lẳng lơ, không đứng đắn đó lên người tôi, tôi không ăn cái thói đó đâu, chỉ thấy buồn nôn thôi."

Lời lẽ của Tạ Tranh cũng chẳng còn chút nể nang nào:

"Tôi là nể mặt anh trai em nên mới coi em là con người.

Nếu không, hạng phụ nữ như em tôi gặp nhiều rồi, hạng người quá chủ động, lại còn là cái kiểu chủ động khi chưa được tôi đồng ý, sẽ bị tôi c.h.ặ.t đứt đôi tay đấy, hiểu chưa? Khương Địch."

Khương Sanh: "..."

Khương Sanh cảm thấy khi làm Khương Địch thì dường như thật sự không thể lay chuyển được người khác.

Vẫn cứ phải là Khương Sanh thôi nhỉ.

Cảm giác như có lẽ phải nói cho Tạ Tranh biết sự thật mới được, nhưng cũng có chút sợ hãi, nếu nói cho anh biết chân tướng, không biết hảo cảm sẽ biến thành trạng thái nào nữa.

Thật là khó quá đi.

"Được rồi."

Khương Sanh lập tức đứng dậy.

"Cảm ơn anh Tranh đã nói với em những lời này, sau này em sẽ chú ý chừng mực, cũng sẽ trở nên bình thường hơn một chút.

Anh Tranh muốn em trở thành người thế nào, em đều sẽ nỗ lực."

Hệ thống: [Tạ Tranh hảo cảm +1, hảo cảm hiện tại là -58.]

Tạ Tranh cất hộp t.h.u.ố.c đi: "Tôi hy vọng em giống một người bình thường."

"Người bình thường?"

"Đừng có dựa vào thân phận của Khương Sanh mà làm xằng làm bậy nữa, cái gì mà chính cung tiểu thiếp, không thấy ghê tởm sao?"

Tạ Tranh hậm hực nói:

"Em làm thế này chẳng khác nào đang bôi nhọ danh tiếng của Khương Sanh.

Khương Sanh là người chung thủy và si tình, cậu ấy sẽ không lẳng lơ như em, giống như một con hồ ly tinh không ra gì, thật mất giá và rẻ tiền."

Khương Sanh: "..."

Khương Sanh tức đến mức đá Tạ Tranh một cái, đá vào bắp chân anh:

"Anh mới là đồ mất giá rẻ tiền ấy, anh cũng là bậc thầy thả thính, còn dám nói em."

"Dù tôi có là bậc thầy thả thính thì cũng không bao giờ bắt cá nhiều tay cùng lúc."

Tạ Tranh giải thích.

“Tôi từng cho họ cơ hội hẹn hò với mình, là do họ không thể làm tôi rung động nên tôi mới đề nghị chia tay, chuyện đó chẳng thể trách tôi được."

Khương Sanh: "..."

Khương Sanh bỏ đi, không thèm tiếp tục dây dưa với Tạ Tranh nữa.

Hảo cảm của Tạ Tranh khó tăng quá, chi bằng cứ tập trung vào Cố T.ử Kỳ, Khương Thanh, Đàm Đài Độ Xuyên và Lệ Tiện thì hơn.

Còn về Lệ Tiện, đương nhiên là phải tìm cách tăng thêm hảo cảm giữa hai chị em rồi.

Khương Sanh nhìn thấy Cố T.ử Kỳ đang ở phòng khách, cô ngoắc ngoắc tay với anh, Cố T.ử Kỳ đi tới:

"Có chuyện gì thế?"

Khương Sanh nói nhỏ: "Để em dọn dẹp một căn phòng cho anh nhé."

"Anh ngủ cùng em là được rồi, không cần đâu."

Cố T.ử Kỳ vẻ mặt dửng dưng nói:

"Chẳng ai nhìn thấy anh cả, tốn công sức làm gì, không quan trọng."

"Nhưng mà em nhìn thấy anh mà."

Khương Sanh tiếp tục khẳng định sự tồn tại của Cố T.ử Kỳ.

"Vì em nhìn thấy anh, nên em cũng sẽ coi anh như một con người mà đối đãi.

Mọi người đều có phòng riêng, vậy nên T.ử Kỳ của em cũng phải có phòng riêng của mình."

Hệ thống: [Cố T.ử Kỳ hảo cảm +5, hảo cảm hiện tại là 48.]

"Sao lại thành 'của em' rồi?"

Khương Sanh chủ động nắm lấy tay Cố T.ử Kỳ:

"Chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao? Đã hứa là sẽ cùng nhau sống tốt mà, giống như một cặp đôi vậy, sau này cũng sẽ trở thành vợ chồng nữa."

Hệ thống: [Cố T.ử Kỳ hảo cảm +2, hảo cảm hiện tại là 50.]