Khương Sanh chăm chú xem những bức ảnh Phó Hàn Thanh chụp cho mình.
"Chắc chắn là không thể thắt tóc đẹp, chụp ảnh xinh bằng Thời Yểm được.
Dù anh có lén lút học qua thì cũng vô dụng thôi."
"Tết tóc thì anh không có lén học."
"Vậy... Vậy là chụp ảnh thì lén học sao?"
"Nghĩ đến chuyến tuần trăng mật sau khi cưới, nên anh đã nghiêm túc học."
"Vậy là anh học cho vợ tương lai của mình, sau này kiểu gì cũng có lúc dùng tới, chẳng liên quan gì đến em."
"Anh học là vì em."
"Chúng ta không còn là vợ chồng nữa."
"Không phải vợ chồng."
Phó Hàn Thanh thành khẩn nói:
"Anh cũng là vì em mà học.
Là vì nghĩ đến cuộc sống sau này của chúng ta mà học."
"Anh có nghĩ cũng vô ích thôi."
Khương Sanh hậm hực nói:
"Sẽ chẳng có chuyện sau khi cưới với anh đâu."
"Không có thì mới càng phải nghĩ chứ, ngay cả quyền được mơ mộng hão huyền anh cũng không có sao?"
Khương Sanh không trả lời nữa, tiếp tục chọn phụ kiện:
"Nãy giờ đi suốt một quãng đường, em toàn tiêu tiền của anh đấy.
Em thấy đó là chuyện đương nhiên, anh đừng có mơ tưởng rằng em sẽ trả lại tiền, hay dùng lý do em nợ tiền anh để ép em phải ở bên anh hay gì đó.
Chuyện đó là không thể nào đâu.
Bởi vì anh đã đào hôn, anh có lỗi với em, đây đều là những gì anh nên bù đắp cho em."
"Dù anh có lỗi với em hay không, anh đều tự nguyện tiêu tiền vì em, cũng không cần em phải trả lại."
"Giờ thì anh nói thế rồi."
Khương Sanh cầm một chiếc bông tai lên ướm thử bên tai.
"Đẹp không?"
"Ừ."
"Vậy màu trắng đẹp hay màu đen đẹp?"
"Màu trắng."
"Vậy em lấy chiếc màu đen này."
Phó Hàn Thanh: "..."
Khương Sanh lại xem vòng tay, tiếp tục hỏi: "Màu trắng đẹp hay màu đen đẹp?"
"Màu đen."
"Vậy em lấy chiếc màu trắng này."
Phó Hàn Thanh: "..."
Lần đầu tiên, anh tự nhủ chắc do mình không có mắt thẩm mỹ, lần thứ hai anh chẳng phải đã thuận theo màu sắc cô thích rồi sao, nhưng tại sao vẫn không đúng.
Phó Hàn Thanh nghĩ mãi không thông, luôn cảm thấy Khương Sanh đang cố tình làm ngược lại ý mình.
Khương Sanh lại cầm hai chiếc mũ lên: "Anh thấy kiểu nào đẹp?"
"Em thích kiểu nào?"
"Em thích chiếc màu trắng này."
"Màu trắng."
"Được, vậy lấy chiếc màu đen này đi."
Phó Hàn Thanh: "..."
Khương Sanh cầm một xấp phụ kiện ra quầy lễ tân, Phó Hàn Thanh thanh toán hóa đơn cho cô.
Sau khi đóng gói xong, Khương Sanh định cầm lấy thì Phó Hàn Thanh đã xách giúp cô:
"Lát nữa ra ngoài, em thấy món gì ngon lại muốn ăn, để anh xách cho em rảnh hai tay."
Khương Sanh bấy giờ mới tiếp tục đi về phía trước: "Em muốn ăn bánh rán sầu riêng."
Phó Hàn Thanh đi xếp hàng, còn Khương Sanh thì đứng một bên nghịch điện thoại.
Người đàn ông cao ráo, điển trai đứng xếp hàng không khỏi thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, họ thi nhau chụp ảnh.
Thậm chí có người còn táo bạo bước tới:
"Bạn em muốn làm quen với anh, anh cho em xin tài khoản mạng xã hội được không ạ?"
"Tôi có bạn gái rồi."
"Vâng ạ, ngại quá đã làm phiền anh."
Cô gái lập tức cùng bạn mình rời đi, vừa đi vừa bàn tán xôn xao, có chút ngượng ngùng.
Chỉ là mới xếp hàng được một lát, lại có người đến bắt chuyện:
"Soái ca đi một mình sao? Chúng em cũng đi chơi này, hay là mình ghép đoàn đi chung đi?"
"Đi hai người, tôi đi cùng bạn gái, cô ấy không thích náo nhiệt."
Dòng người xếp hàng khá dài, kẻ qua người lại, Phó Hàn Thanh không biết đã bị bắt chuyện bao nhiêu lần, người vây xem cũng không ít, thỉnh thoảng lại có người chụp lén anh.
Phó Hàn Thanh đưa chiếc bánh rán sầu riêng vừa mua cho Khương Sanh.
Khương Sanh nhận lấy, ăn luôn một miếng:
"Em không phải bạn gái anh."
"Anh có nói em là bạn gái anh sao?"
"Lúc nãy anh từ chối họ, nói đi hai người, đi cùng bạn gái là có ý đó còn gì."
"Vậy anh lấy lý do đó để từ chối họ bắt chuyện, không được sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không phải là không được, nhưng sẽ khiến người khác hiểu lầm."
Sắc mặt Phó Hàn Thanh ngày càng khó coi, lời nói cũng không nhịn được mà có chút va chạm:
"Vậy em cứ coi như bạn gái anh c.h.ế.t rồi, biến thành ma cứ đi theo anh mãi đi."
"Sao anh ăn nói khó nghe thế hả."
Khương Sanh không vui, chạy nhanh lên phía trước mấy bước, bỏ xa anh một đoạn dài.
Phó Hàn Thanh chỉ vài bước đã đuổi kịp, vẫn lên tiếng xuống nước: "Anh xin lỗi."
Khương Sanh trực tiếp giáo huấn: "Anh không được nói như thế."
"Ừ."
"Không được nói bạn gái c.h.ế.t rồi, biến thành ma gì đó, rất không điềm lành."
Khương Sanh hậm hực nói:
"Vậy sau này ai trở thành bạn gái anh thì đều bị nguyền rủa sao?
Em thấy anh nói lời mức độ đó là đặc biệt nghiêm trọng rồi đấy."
"Anh không nói nữa."
Khương Sanh lại ăn thêm một miếng bánh rán sầu riêng, vẫn thấy không quen vị, cuối cùng đưa phần bánh trong tay cho Phó Hàn Thanh:
"Hơi khó ăn, cho anh đấy."
Thế là Phó Hàn Thanh ăn nốt phần bánh rán sầu riêng mà cô mới chỉ c.ắ.n một miếng.
Vừa đi vừa dạo, Khương Sanh bước vào một cửa hàng quần áo Lolita, bắt đầu lựa chọn:
"Mặc cùng em đi."
"Ừ."
"Em muốn bộ này."
Khương Sanh chọn cho mình một bộ, rồi lại lấy cho Phó Hàn Thanh một bộ khác.
Phó Hàn Thanh thắc mắc: "Chẳng phải có mẫu đôi sao?"
"Chúng ta đâu phải là người yêu của nhau."
Phó Hàn Thanh: "..."
Khương Sanh cầm váy vào phòng thay đồ thử, chỉ là dây kéo phía sau hơi khó kéo, cô bấy giờ mới gọi vọng ra ngoài một tiếng:
"Phó Hàn Thanh anh vào đây, kéo giúp em cái khóa với."
Phó Hàn Thanh nhanh ch.óng đi vào.
Các nhân viên cửa hàng nhìn nhau trân trối, bàn tán xôn xao.
"Chẳng phải nói không phải người yêu sao?"
"Giờ bạn bè khác giới cởi mở thế này sao, chắc là mình không hiểu giới trẻ nữa rồi."
"Chắc là đôi trẻ cãi nhau thôi, đang dỗi đấy mà."
"Con bé đó cũng đỏng đảnh quá cơ, có anh bạn trai thế này mà còn không ngoan một chút, không sợ làm bạn trai chán mà bỏ đi sao? Giờ thiếu gì mấy cô bé vừa xinh vừa hiểu chuyện."
"Đáng ghét thật, anh chàng này sớm muộn gì cũng không chịu nổi cô ta mà bỏ chạy thôi."
"Cũng chỉ cậy lúc còn trẻ đẹp mà làm mình làm mẩy, đợi đến lúc tàn phai nhan sắc xem còn ai chiều chuộng cô ta nữa."
"Bệnh công chúa nó thế đấy, anh chàng này chắc cũng chưa từng gặp được ai tốt hơn."
Mọi người tư lự bàn tán sau lưng, còn trong phòng thay đồ.
Phó Hàn Thanh kéo khóa váy lên cho cô:
"Một thời gian không gặp, Tiểu Sanh nảy nở hơn rồi."
"Lưu manh, không cho anh nói leo."
Khương Sanh bước ra khỏi phòng thay đồ, ngắm nghía trước gương rồi lại bắt đầu lấy bộ khác, cô nhìn Phó Hàn Thanh:
"Anh thấy bộ này đẹp, hay bộ em đang mặc đẹp hơn."
"Đều đẹp cả, có thể mua hết luôn."
"Vậy thì không lấy bộ nào nữa."
Phó Hàn Thanh: "..."
Khương Sanh bắt đầu lấy mấy bộ khác, chọn liền một lúc mấy bộ rồi ra quầy lễ tân:
"Mấy bộ này lấy hết.
Phó Hàn Thanh, lại thanh toán đi."
Phó Hàn Thanh bước tới trả tiền, Khương Sanh lại hỏi:
"Phó Hàn Thanh, anh thấy bộ nào trong cửa hàng này là xấu nhất?"
Phó Hàn Thanh chọn một bộ mà chính anh thấy đẹp, đưa ra trước mặt cô: "Bộ này, xấu nhất."
"Được rồi, chính là bộ trên tay anh đó, em lấy bộ này."
Các nhân viên cửa hàng sững sờ.
Phó Hàn Thanh cũng không hề tức giận, lẳng lặng thanh toán tiền.
Đợi đến khi Phó Hàn Thanh và Khương Sanh đi xa rồi, nhân viên mới dám bàn tán tiếp.
"Đúng là đôi trẻ đang dỗi nhau rồi."
"Anh chàng vừa giàu vừa đẹp trai này rốt cuộc là nghĩ không thông chuyện gì nhỉ?"
"Người phụ nữ này ngoài việc trông xinh đẹp ra thì chẳng được tích sự gì, giá trị cảm xúc cũng không biết đem lại, đúng là được chiều quá hóa hư mà."
"Cũng do anh chàng này nuông chiều thôi, phụ nữ thiếu gì mà sao lại vớ phải một người khó chiều thế này."
"Chồng em mà có tính nết tốt như anh ấy, lại còn tiền bạc rủng rỉnh, em hầu hạ tận nơi luôn."
"Nước tiểu của anh ấy em cũng dám uống nữa là."
...
Đi được một lúc, Khương Sanh luôn cảm thấy tẻ nhạt, càng lúc càng khó chịu:
"Phó Hàn Thanh anh không tức giận sao? Tại sao anh lại không tức giận hả?"