Nơi từ đường Lâu thị, ta cứ như vậy mà quỳ. Chỉ vì trong tiệc cập kê, ta bị Thế t.ử Tạ gia công khai hủy hôn trước mặt bao người.
Cha ta lôi đình đại nộ, nghiêm lệnh bắt ta quỳ lạy sám hối. Di nương đứng sau lưng ta, cuối cùng chịu không đành lòng mà lên tiếng: "Con hãy nhận lỗi với cha con đi..."
Nhưng ta có lỗi ở điểm nào?
"Còn dám bướng bỉnh sao!"
Cha ta mặt mũi xanh mét, thẳng tay ném cả xấp giấy vào người ta. Từng chữ từng câu trên đó đều là lời đồn đại nói ta vô tài, nhạt nhẽo.
Mọi người xung quanh không ai không thở dài cảm thán.
Tạ Lâu liên minh, Thiên t.ử ban hôn, biết bao vẻ vang, hiển hách. Nếu không vì những lời đồn này, vị Thế t.ử huân quý thanh tuấn xuất chúng kia sẽ không tìm lý do để hủy bỏ hôn ước.
Chỉ nhìn qua một cái, sắc mặt di nương đã trắng bệch, đứng không vững nổi: "Lệnh Huy, tại sao lại như vậy chứ!"
Danh tiết nữ t.ử nặng tựa nghìn vàng. Nhưng trớ trêu thay, những tờ giấy tung tóe khắp mặt đất kia đều do chính tay ta viết ra.
Di nương nghĩ mãi không thông, rốt cuộc là vì nguyên cớ gì mà đích nữ Lâu gia vốn được giáo dưỡng vô cùng cẩn trọng này, lại chẳng tiếc hy sinh mọi thứ để tự hủy hoại cuộc hôn nhân này.
Bởi lẽ, cách đó không lâu ta còn ngồi bên cửa sổ, hân hoan thêu áo cưới…
Ta rủ mắt im lặng, chẳng thể trả lời bà.
Gia tộc liên minh, nữ t.ử vốn không có quyền lựa chọn. Nếu không làm như vậy, ta không cách nào dập tắt ý định của Tạ thị muốn cưới ta về làm tông phụ.
Cũng giống như việc ta không thể nói cho bà biết: Đích nữ Lâu gia quản lý ngành tàu vận ở Thái Thương này, không chỉ muốn hủy bỏ cuộc hôn nhân này, mà còn muốn tìm cơ hội khiến cho Tạ Tầm phải chet!
02
Kiếp trước khi Tạ Tầm xuống Giang Nam, cũng là vào một ngày xuân cỏ cây đ.â.m chồi nảy lộc. Chỉ là khi ấy, hắn đến để rước kiệu cưới ta.
Ta vẫn nhớ trên dòng Lâu Giang ngày đó, mười dặm hồng trang trải dài muôn dặm, trăm chiếc thuyền hừng hực khí thế.
Trống nhạc vang trời, tiếng chiêng dẹp lối, cảnh tượng tráng lệ biết bao. Người dân dọc hai bờ sông ai nấy đều nhìn bằng ánh mắt kinh diễm, ngưỡng mộ.
Họ ngưỡng mộ quy mô cưới gả của đích nữ Lâu gia đứng đầu Giang Nam, ngưỡng mộ mối liên minh giữa các danh môn thế gia đẹp tựa thiên tác lương duyên.
Cùng nhau chơi trò đố sách, rót trà, tựa bên song cửa tâm tình đêm thâu...
Ta của quá khứ cũng từng ngây thơ nghĩ rằng: Cuộc hôn nhân bắt nguồn từ môn đăng hộ đối này sẽ mãi mãi êm đềm như thế.
Tạ thị ở Thượng Kinh tuy là danh môn vọng tộc, nhưng Tạ Tầm dù được phong làm Thế t.ử, chung quy vẫn cần có công tích thực tế để khẳng định bản thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vì thế, suốt nhiều năm thành hôn, ta đã dốc hết những gì mình học được để thay hắn mưu tính hiến kế, lót sẵn con đường tiến thân nơi triều đường.
Khi Hoàng Hà vỡ đê, là ta hiến kế trị thủy, giải quyết nỗi lo rực lửa của hắn. Khi vận chuyển lương thực gặp khó khăn, là ta sắp xếp tào vận, trợ giúp hắn vững bước lên mây.
Thế nhưng chẳng ngờ khi quyền thế ngày một lớn, chút dịu dàng năm xưa lại hoàn toàn phai nhạt.
Thành hôn bảy năm, tổ mẫu và cha chồng Tạ gia vốn hết mực yêu thương ta lần lượt qua đời. Tạ Tầm chính thức tiếp quản Tạ gia, rồi dắt về một nữ t.ử đang mang thai.
Nữ t.ử kia đuôi mắt dịu dàng, được hắn cẩn thận dìu dắt, chậm rãi bước qua cổng phủ.
Ta đứng nơi bậc thềm triều đình ngoài sân, nhìn cảnh tượng trước mắt, đáy lòng từng tấc từng tấc lạnh thấu x/ương.
Còn nhớ tại bến Lâu Giang ở Thái Thương, đê liễu ngày xuân khẽ lướt qua bờ. Tạ Tầm thân mặc hỷ bào đỏ thẫm, quỳ trước mặt cha ta, trịnh trọng lập thệ: "Đời này nếu phụ Lâu thị Lệnh Huy, thề không có được kết cục tốt đẹp."
Giờ đây cửa son tường cao, quyền thế vây quanh, cũng chính hắn lạnh lùng ngước mắt, buông lời bạc bẽo: "Tạ gia không thể không có hậu, ta không thể có lỗi với tổ tông Tạ thị."
Lồng n.g.ự.c đau đớn như d/ao c/ắt, ta rốt cuộc vẫn không nén nổi mà đi tìm Tạ Tầm.
Ta muốn hỏi hắn xem có còn nhớ hay không: Năm xưa khi thủy phỉ tập kích thuyền, là ai đã đỡ thay hắn một mũi tên lén?
Để rồi phải đ.á.n.h đổi bằng việc mất đi c/ốt nh/ục trong bụng, giúp hắn giữ lại toàn bộ thuyền lương, bước chân vào nội các, mới có được vị Tạ tướng quyền thế ngập trời như ngày hôm nay.
Đứng dưới hành lang, ta lại nghe thấy thân tín khuyên nhủ hắn: "Tướng gia làm như vậy, sao xứng với Phu nhân đây?"
Im lặng một thoáng, giọng hắn lạnh như băng: "Chớ nhắc đến nàng ta nữa, nếu không vì tiền đồ hoạn lộ, ta đã không cưới nàng ta."
Dư âm của ánh hoàng hôn chưa tan, gió đêm cuối hạ khẽ mơn trớn trên mặt, nhưng ta lại đứng lặng người tại chỗ, tâm can lạnh giá, tiến thoái lưỡng nan.
Đất Thái Thương nuôi dưỡng cốt cách lăng vân của ta, cuối cùng lại biến thành bậc thang thanh vân cho kẻ khác...
Bảy năm phu thê, cứ ngỡ tương tri tương thủ, nào ngờ trong lòng hắn, ta lại hèn mọn như bùn đất thế này.
03
Ta không phải chưa từng nghĩ đến việc quay về cố thổ Lâu Đông. Tuy nhiên số mệnh của ta chung quy lại như cánh bèo trôi trên sông lớn.
Ta đề nghị hòa ly.
Tạ Tầm không hề phản bác, chỉ khẽ bật cười thành tiếng: "Lệnh Huy, rời bỏ ta rồi, nàng còn có thể đi đâu?"
Bởi lẽ cha ta đã qua đời nhiều năm, Lâu thị tàu vận từ lâu đã sa sút; giờ đây kế sinh nhai của tộc nhân Giang Nam đều phải trông cậy vào hắn.
Hắn đang cược.
Cược đích nữ Lâu Đông mệnh buộc vào môn đệ, không chốn dung thân; cược ta thân đã gắn c.h.ặ.t với nhà chồng, tuổi xuân đã muộn, không muốn sinh thêm chuyện…