Ta nhìn chàng, “Ta chỉ muốn xem, chàng rốt cuộc có nguyện vì ta mà liều mạng một lần hay không."
Chàng im lặng.
Hồi lâu sau, chàng mới mở lời:
“A Tự, ta không thể đem tính mạng của binh sĩ ra làm trò đùa.
Nếu ta thật sự lấy binh quyền ra áp chế, bệ hạ dù có tạm thời đồng ý, ngày sau nhất định cũng sẽ tìm cơ hội tính sổ.
Đến lúc đó không chỉ riêng ta, mà ngay cả nàng và toàn bộ Hạ gia đều sẽ bị vạ lây."
“Cho nên chàng liền từ bỏ?"
“Ta không từ bỏ!"
Chàng giữ lấy bả vai ta, “Ta vẫn đang nghĩ cách!
Ta đã cho người giục ngựa đến nước Tĩnh, dò la tông tích của vị thế t.ử kia rồi.
Chỉ cần tìm được nhược điểm của hắn, sẽ có cách khiến nước Tĩnh rút lại lời cầu thân."
“Không kịp nữa rồi."
Ta gạt tay chàng ra, “Năm ngày nữa ta phải lên đường rồi, năm ngày ngắn ngủi chàng có thể tra ra được gì?"
“Năm ngày là đủ rồi."
Trong mắt chàng xẹt qua một tia tàn nhẫn, “Ta đã tra được một số chuyện, vị thế t.ử kia không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Danh tiếng của hắn ở nước Tĩnh chẳng tốt lành gì, nghe nói từng cưỡng đoạt dân nữ, còn từng đ.á.n.h ch/ết người.
Chỉ cần dâng những chứng cứ này lên bệ hạ, bệ hạ sẽ hiểu rằng, gả nàng cho hạng người như vậy, không phải là kết thân, mà là kết oán."
Lòng ta khẽ động.
Nếu thật sự như lời chàng nói, thì chuyện này quả thực còn có chuyển biến.
“Chàng nói lời ấy có thật không?"
“Ngàn chân vạn thực."
Chàng nắm lấy tay ta, “A Tự, nàng hãy tin ta một lần nữa, lần cuối cùng thôi."
Ta nhìn vào mắt chàng, đôi mắt ấy tràn ngập sự chân thành và khẩn thiết.
Ta phân vân do dự.
Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng thông báo:
“Thánh chỉ tới!"
Ta và chàng nhìn nhau, đều thấy bất ngờ.
Vào lúc này, sao lại có thánh chỉ?
Chúng ta vội vã sửa sang xiêm y, quỳ gối tiếp chỉ.
Tên thái giám truyền chỉ cất giọng eo éo đọc:
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết:
Ái nữ của Trung Dũng hầu là Tự thị, hiền lương thục đức, ôn uyển cung thuận, nay đặc biệt ban hôn cho thế t.ử nước Tĩnh, chọn ngày lành xuất giá.
Lại có, Đại tướng quân Hạ Lan Từ, có công hộ quốc, trẫm rất đẹp lòng, ban thưởng ngàn lượng vàng, trăm sấp gấm vóc, mong khanh tiếp tục gắng sức, tận trung vì nước.
Khâm thử."
Đạo thánh chỉ này, bề ngoài là đang ngợi khen Hạ Lan Từ, nhưng thực chất lại là lời gõ đầu cảnh cáo chàng.
Bệ hạ đây là đang nói cho chàng biết, chớ có mưu toan ngăn cản chuyện hòa thân.
Sắc mặt Hạ Lan Từ lập tức cắt không còn giọt m/áu.
Ta nhận lấy thánh chỉ, nhạt giọng nói:
“Thần nữ lĩnh chỉ tạ ơn."
Sau khi thái giám truyền chỉ rời đi, căn phòng rơi vào một khoảng lặng ch/ết ch.óc.
“Chàng thấy chưa," ta cười khổ, “bệ hạ đã sớm đề phòng chàng rồi."