Nói rồi, hắn định dùng Lăng Lục đưa ta rời khỏi đây.
“Ta không muốn đợi ngươi nữa, Khương Lục.”
Ta bình thản nhìn hắn.
Hắn ngẩn ra, ngay sau đó, vành mắt đỏ ửng.
“Sư tỷ không đợi ta cũng không sao.”
“Đợi ta đi ra ngoài… cũng không biết phải đợi bao lâu nữa.”
“Không đợi cũng không sao, ta… ta…”
Ta ôm chặt lấy eo hắn.
“Ta không đợi ngươi, ta ở lại cùng ngươi.”
Như thể bị một niềm vui lớn lao giáng thẳng vào tim, hắn thoáng chốc sững người, rồi tay chân luống cuống, chẳng biết phải đặt vào đâu.
Cuối cùng, chỉ có thể siết chặt vòng tay, ôm ta thật chặt.
Giọng hắn mềm nhũn, như mèo nhỏ cọ cọ vào lòng ta:
“Nhưng mà sư tỷ, nếu ngươi ở lại với ta…”
“Không quan tâm đến đám người Thiên Giới kia, cũng không sao ư?”
Bề ngoài là lời thăm dò thiện chí, nhưng thực chất là đang hỏi—
“Ta có quan trọng hơn bọn họ không?”
Ở thời điểm này, ta nguyện nói ra vài lời hay cho hắn nghe.
“Thiên giới thiếu ai cũng có thể vận hành bình thường.”
“Ta cũng chưa từng muốn làm Thiên Giới Chí Tôn.”
Không phải ai cũng muốn trở thành chí tôn chí cao, gánh vác muôn dân.
Hắn có thể chọn làm hoa, làm cỏ, làm cát bụi trôi nổi trong lòng sông.
Có thể chọn làm đại nữ chủ trong sách, một đời vô tình vô ái.
Cũng có thể chọn yêu một người, bởi vì đây là quyền lợi hắn sinh ra đã có.
Làm người mà mình muốn làm, chứ không phải trở thành hình mẫu mà thế nhân mong đợi—
Chuyện này, chẳng có gì đáng hổ thẹn.
Mà hiện tại, ta chỉ muốn làm sư tỷ của Khương Lục, làm sư muội của Phù Lục.
Thiếu niên trước mắt vẫn mang dáng vẻ cao ngạo.
Trán điểm chu sa, yêu dã chói mắt.
“Chờ đã.”
Khương Lục thấp giọng mở miệng, trong giọng nói ẩn chứa nỗi niềm bị đè nén.
“Ta cũng rất muốn sư tỷ ở bên cạnh ta.”
“Nhưng phía dưới lạnh lẽo quá, ta không nỡ để ngươi chịu khổ.”
“Về đi, sư tỷ~”
Lăng Lục quấn chặt lấy eo ta, bất ngờ kéo ta về phía mặt đất.
“Khương Lục! Ngươi thả ta ra!”
“Ta không sợ lạnh, cũng không sợ bóng tối!”
“Chuyện Thiên Giới ta đã sắp xếp ổn thỏa, ta đã tận tâm tận lực suốt vạn năm qua, chỉ muốn tùy hứng một lần thôi cũng không được sao?”
“Đừng mà… Ta không muốn đi!”
Thế nhưng, Lăng Lục chẳng hề chần chừ, vẫn tiếp tục kéo ta lên.
“Tội nghiệt của ta, ta tự mình hoàn trả.”
Lời cuối cùng của Khương Lục vọng đến từ phía xa, tựa như một lời vĩnh biệt, lại như một lời hẹn trước ngày tái ngộ.
“Sư tỷ, hãy sống thật tốt ở bên ngoài, giúp ta nếm thử nhiều mỹ vị.”
“Còn có mỹ tửu, linh khí, y phục đẹp đẽ… Nhớ để dành giúp ta một ít.”
“Nhớ chăm sóc tốt chậu Lưu Âm Thảo trên bệ cửa sổ của ngươi, đến khi nó nở hoa sẽ thả ra những chiếc bong bóng, mỗi chiếc bong bóng đều chứa lời nhắn ta lưu lại cho ngươi~”
“Còn mấy quyển hí kịch nữa, không được xem với người khác đâu, đợi ta quay lại, cùng xem!”
…
Dưới ánh sáng dần lụi tàn, gương mặt hắn đã chìm một nửa vào bóng tối.
Trong phút cuối cùng, hắn khẽ động môi:
“Nhất định sẽ gặp lại, sư tỷ~”
Nước mắt ta lặng lẽ tràn mi.
Thật ra ta biết, muốn chuộc tội chẳng phải chuyện dễ dàng.
Đây là một canh bạc kéo dài hàng vạn năm.
Ta, sư huynh, và Khương Lục—
Đều là những con bạc liều lĩnh.
Bất luận thắng hay thua, ta vẫn sẽ đợi.
Đợi ánh dương một lần nữa xuyên qua bóng tối nặng nề.
Đợi người ta yêu, đợi huynh trưởng của ta, từ lòng đất mọc lên.