Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 38: Phá gia chi tử



Bạch Cẩm vội vàng đứng lên chạy vọt ra ngoài, giống như sợ bị giữ lại để xông trận, Nguyên Thủy nhìn thấy mà buồn cười, thật sự là một tên nhóc thú vị, cũng không biết đệ tử của ta có thể hiểu lễ nghĩa và thức thời như hắn hay không nữa, trong đầu hiện viễn cảnh tươi đẹp.

Bạch Cẩm chạy ra khỏi Ngọc Thanh Cung, trong lòng thở phào một hơi, nếu quả thật đi xông trận, với tình tình của sư phụ chắc sẽ tức giận không thèm gặp hắn mấy ngày luôn!

Bạch Cẩm cưỡi mây bay đến Thái Thanh Cung.

Cửa Thái Thanh Cung đã mở rộng, lông của Thanh Ngưu mềm mại trở lại đang nằm ở trước Thái Thanh Cung, trong miệng còn nhai tiên chi linh thảo, ngưu sinh thật sự quá hạnh phúc.

Bạch Cẩm đến trước Thái Thanh Cung, thi lễ nói: "Đệ tử cầu kiến sư bá!"

"Vào đi!" Một giọng nói hiền từ vang lên.

Bạch Cẩm trực tiếp đi vào trong cung điện, tiến lên quỳ gối trên bồ đoàn, bái lạy nói: "Đệ tử bái kiến sư bá, chúc sư bá Thánh Đạo thông thuận!"

"Đứng lên mà nói!" Giọng nói thân thiện vang lên.

Bạch Cẩm đứng dậy xếp bằng ngồi trên bồ đoàn, ngẩng đầu nhìn lão giả hòa ái ngồi trên chủ vị.

Thái Thượng vừa cười vừa nói: "Sao hôm nay lại đến chỗ ta cuối cùng vậy?"

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Bởi vì đệ tử có chuyện quan trọng muốn thỉnh giáo Đại sư bá."

"Ồ, chuyện gì?"

Bạch Cẩm do dự một chút nói ra: "Việc liên quan tới Thánh Nhân, vẫn mong Đại sư bá phong tỏa thiên địa."

Liên quan tới Thánh Nhân? Thái Thượng nhất thời hứng thú, tiện tay vung lên đại môn của cung điện ‘ầm’ một tiếng vang đóng lại, mở miệng nói: "Giờ phút này bên trong cung điện chỉ còn lại hai người chúng ta, âm thanh không thể truyền ra ngoài được."

Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: "Đệ tử muốn hỏi, Thánh Nhân đại đạo có phải là đoạn tình tuyệt dục không?"

Thái Thượng im lặng bật cười nói: "Ngươi nghe được những lời đồn hoang đường như vậy ở đâu thế? Đương nhiên không phải!”

Bạch Cẩm nhất thời thả lỏng, may mắn nói: "Không phải thì tốt, chỉ là gần đây biểu hiện của Nữ Oa nương nương khiến đệ tử rất khó hiểu, cho nên mới hỏi câu này."

"Không hiểu chỗ nào?"

"Nữ Oa nương nương lấy tạo hóa nhập đạo, tạo ra Nhân tộc Minh Đạo thiên địa, được thiên địa chấp nhận ban phát công đức mà thành thánh. Lúc nương nương tạo ra Nhân tộc còn rót cả Thánh Nhân tinh huyết vào máu của Nhân tộc, sau đó còn sắp xếp Phục Hi đại thần và ta bảo vệ mấy năm, thậm chí lúc khai thiên Phục Hi đại thần cũng không thể đến quan sát, điều này có thể thấy được sự coi trọng của nương nương dành cho Nhân tộc."

Thái Thượng chậm rãi gật đầu, Thánh Nhân khai thiên là một cơ duyên to lớn đối với đại thần thông giả, Phục Hi bỏ lỡ đúng là tiếc nuối.

Bạch Cẩm nhíu mày nói: "Nhưng mà hiện tại nương nương khác rồi, Nhân tộc cầu nguyện không trả lời, đệ tử đến cầu kiến, Nữ Oa nương nương không gặp, Nhân tộc gặp phải vấn đề mà Nữ Oa nương nương lại ngoảnh mặt làm ngơ, dường như chẳng thèm quan tâm chút nào đến Nhân tộc cả."

Thái Thượng ngưng lại, thận trọng nói: "Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, Nữ Oa đang làm một chuyện lớn, chuyện này liên quan đến Yêu tộc, liên quan đến Vu tộc và cũng liên quan đến Nhân tộc."

Bạch Cẩm vội vàng hỏi: "Chuyện lớn gì?"

Thái Thượng lắc đầu nói ra: "Kế hoạch của Nữ Oa còn chưa triển khai, ta cũng không biết, ngươi yên tâm đi, không có hại đến Nhân tộc, nếu không ta cũng sẽ ra tay."

Trong lòng Bạch Cẩm khẽ thả lỏng, nhíu mày nói: "Nhưng mà hiện tại Nhân tộc gặp phải vấn đề nên giải quyết thế nào?"

"Vấn đề gì?"

Bạch Cẩm vội vàng nói: "Ngày đêm quá dài, Nhân tộc sống rất gian khổ." Chờ đợi nhìn Thái Thượng nói: "Sư bá, người là giáo chủ Nhân Giáo, nếu không thì người hỗ trợ giải quyết vấn đề này đi?"

Thái Thượng trầm tư một chút, lắc đầu nói: "Ta đã đồng ý với Nữ Oa, tạm thời sẽ không nhúng tay vào chuyện của Nhân tộc."

Bạch Cẩm sốt ruột nói ra: "Sư bá, đây là chuyện lớn liên quan đến sự tồn vong của Nhân tộc đó!"

"Bạch Cẩm, tồn vong của Nhân tộc không phải là chuyện mà ngươi nên nhắc đến, trở về đi! Chớ có đến Nhân tộc nữa."

"Sư bá."

Thái Thượng nhẹ nhàng vung tay lên, Bạch Cẩm biến mất khỏi Thái Thanh Cung trong nháy mắt.

Thái Thượng nhíu mày thì thầm: "Nữ Oa sư muội, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Tuy nhiên Thánh Nhân gần như toàn trí toàn năng nhưng chuyện của lẫn nhau đều không cách nào nhìn thấu được.

Sau một lát, Thái Thượng từ chủ vị đứng dậy, đi ra ngoài đại môn rồi bay lên, Đại Giác Thanh Ngưu vội vàng đứng lên.

Thái Thượng người nhẹ nhàng cưỡi lên Thanh Ngưu, nói: "Đi thôi! Đi đến Nhân tộc."

"Grao…” Đại Giác Thanh Ngưu kêu lên một tiếng, dưới chân giẫm mây bay về phía Nhân tộc.

Ở bên kia, thân ảnh Bạch Cẩm đã xuất hiện bên trong cung điện của bản thân trong nháy mắt, hắn bất đắc dĩ thở dài. Được! Các ngươi đều là đại lão, đều thích giấu giếm mà không muốn nói cho ta biết, thế thì ta đây sẽ tự đoán.

Bạch Cầm lập tức lắc người ngồi xếp bằng trên giường, trong đầu bắt đầu kết hợp rồi tái hiện lại các câu chuyện và truyền thuyết ở kiếp trước, theo như lời của Nữ Oa nương nương thì việc Đại sư bá làm có liên quan đến Nhân tộc, Yêu tộc và Vu tộc, trong đầu hắn hiện lên ba thế lực, bao gồm bộ lạc Nhân tộc mặc da thú, đại hán Vu tộc cởi trần và Yêu tộc có hình dạng đầu thú thân người, cùng với đó là Nữ Oa nương nương đứng ở trên cùng.

Chương 76: Thông Thiên giảng đạo

Trong truyền thuyết ở kiếp trước, Vu Yêu đã đại chiến với Nhân tộc để trở thành nhân vật chính của thiên địa, đợi một chút... một thắc mắc lập tức nảy ra trong đầu Bạch Cẩm, dựa vào cái gì mà Nhân tộc có thể trở thành nhân vật chính của thiên địa?

Trong truyền thuyết ở kiếp trước cũng không hề giải thích tại sao đột nhiên Nhân tộc lại trở thành nhân vật chính của thiên địa mà chỉ nói rằng bọn hắn là nhân vật chính trong thiên mệnh, Nữ Oa muốn thành Thánh thì phải tạo ra người, từ đó Nhân tộc sẽ trở thành nhân vật chính của thiên địa, thậm chí toàn bộ hồng hoang cũng đều phải chuyển động xung quanh Nhân tộc, đây là ý nghĩ hoang đường cỡ nào chứ.

Sau khi sống lại trong hồng hoang, Bạch Cẩm đã được tham gia vào quá trình Nữ Oa tạo ra Nhân tộc nên đương nhiên biết rằng Nhân tộc chính là quá trình Nữ Oa nương nương chứng đạo chứ không phải sau khi Nữ Oa nương nương thành Thánh thì buộc phải tạo Nhân tộc, cho dù không tạo Nhân tộc thì nàng cũng có thể tạo ra những sinh mạng khác, tất cả đều có thể chứng đạo được.

Cho nên hồng hoang hoàn toàn không có giải thích về nhân vật chính trong thiên mệnh, Nhân tộc sinh tồn ở đây vô cùng gian nan và bọn hắn có thể đạt đến trình độ hiện tại đều là nhờ vào sự nỗ lực của bản thân.

Tuy nhiên sau đó lại phát sinh sự kiện Vu Yêu tàn sát Nhân tộc khiến Nhân tộc dần lụi tàn, dưới tình huống đó mà Nhân tộc không bị diệt vong thì đã là vô cùng may mắn rồi, thế tại sao bọn hắn lại có thể trở thành nhân vật chính của thiên địa chứ?

Hồng hoang vạn tộc bao gồm Long tộc, Thủy tộc, Quỷ tộc, Cầm tộc, không nói đến các loại chủng tộc lớn, chỉ riêng một chủng tộc nhỏ như Hồ tộc cũng có thể tiêu diệt toàn bộ Nhân tộc rồi nhưng mấy vạn tộc ở hồng hoang này hoàn toàn không tranh đoạt được cơ hội trở thành nhân vật chính của thiên địa, còn thế lực đang tàn lụi sau cuộc chiến Vu Yêu như Nhân tộc lại có thể lập tức trở thành nhân vật chính của thiên địa, điều này đột ngột biết bao? Lại không công bằng biết bao? Rốt cuộc là ai ở sau lưng thúc đẩy hết thảy?

Một cái tên lập tức xuất hiện trong tiềm thức của Bạch Cẩm, Nữ Oa nương nương! Đúng vậy, chắc chắn chính là nàng.

Đại chiến Vu Yêu sắp đến gần, làm sao Vu Yêu lại dám tàn sát Nhân tộc và đắc tội với một Thánh Nhân? Bây giờ hẳn là lúc bọn hắn đang cố gắng đạt được sự ủng hộ của Thánh Nhân, trừ phi là Nữ Oa nương nương cho phép.

Đột nhiên Bạch Cẩm mở mắt, trong đó mang theo vẻ rung động, Nữ Oa nương nương đang có mưu đồ với hai tộc Vu Yêu.

Hiện tại nàng đối xử hời hợt với Nhân tộc chính là để làm nền cho hành động phía sau, nàng muốn Vu tộc và Yêu tộc đều tin tưởng rằng bản thân đã không quan tâm Nhân tộc nữa rồi.

Tuy nhiên, sau khi nghĩ thông suốt tất cả mọi thứ, Bạch Cẩm vẫn như nghẹn ở cổ họng, hắn hoàn toàn không biết Nữ Oa nương nương đã dựa vào thủ đoạn gì mà có thể khiến Nhân tộc leo lên được vị trí nhân vật chính của thiên địa, hơn nữa hắn lại không thể nào đi hỏi thẳng loại chuyện như này, đây chỉ là chân tướng mà Bạch Cẩm căn cứ vào truyền thuyết và thần thoại của kiếp trước để suy đoán nên hắn hoàn toàn không thể giải thích việc này với những người khác được.

Bạch Cẩm ngồi trên giường thở dài, Thánh Nhân thật là đáng sợ, nếu không phải kết hợp truyền thuyết và thần thoại trong kiếp trước của hồng hoang thì cho dù có suy nghĩ nát óc, hắn cũng không thể nghĩ ra được chân tướng, Vu tộc và Yêu tộc là hai nhân vật chính của thiên địa nhưng lại bị Nữ Oa nương nương sắp đặt và quyết định đại thế trong nháy mắt. Trong lòng Bạch Cẩm âm thầm đưa ra quyết định, hắn phải ôm đùi Nữ Oa nương nương cho thật chặt, nếu không nhỡ bị Thánh Nhân tính kế thì sợ rằng hắn còn chẳng biết chính mình sẽ chết như thế nào nữa.

...

Keng...

Keng...

Keng...

Ba tiếng chuông khánh vang vọng khắp Thượng Thanh Phong.

Bạch Cẩm từ trong rung động tỉnh lại rồi vội vàng ngồi dậy, đây là Triệu Tiên Chung của sư phụ? Sau khi nghe được, hắn lập tức đi ra ngoài.

Rất nhiều đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo đều cưỡi mây bay về phía Thượng Thanh Cung, có tiên vân trắng noãn, có quỷ vân xám tro, có tường vân đỏ rực cũng có yêu vân đen tuyèen, có thể nói là muôn hình muôn vẻ.

Bạch Cẩm cưỡi mây trắng bay về phía đỉnh núi.

Tất cả đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo đều tránh sang một bên để tạo thành một đường lớn, sau đó cùng cung kính kêu lên: "Sư huynh!"

"Sư huynh!"

"Bái kiến sư huynh!"

...

Sau khi được Bạch Cẩm chỉnh đốn một trận, bây giờ bọn hắn đều vô cùng biết điều.

Bạch Cẩm mỉm cười gật đầu rồi bay về phía Thượng Thanh Cung dưới sự vây quanh của mọi người, chúng đệ tử ngoại môn cũng giảm tốc độ để nhường hắn đi vào trong Thượng Thanh Cung trước.

Bên trong Thượng Thanh Cung bày rất nhiều bồ đoàn, ngồi trên ba chiếc bồ đoàn ở hàng thứ nhất là Đa Bảo, Vô Đương thánh mẫu và Kim Linh thánh mẫu.

Hàng thứ hai chỉ có một chiếc bồ đoàn còn hàng phía dưới thì có chín chiếc.

Bạch Cẩm mang theo vẻ mặt tươi cười đi tới bồ đoàn duy nhất ở hàng thứ hai rồi ngồi xếp bằng ở dưới.

Lúc này, các đệ tử ngoại môn còn lại mới chen chúc đi vào rồi tìm bồ đoàn ngồi xuống, giữa bọn hắn cũng không hề xảy ra tranh chấp gì.

Bạch Cẩm truyền âm hỏi: "Sư tỷ, tình hình hiện tại là sao?"

Vô Đương thánh mẫu truyền âm trả lời: "Sư phụ dự định giảng đạo."

Giảng đạo? Bạch Cẩm lập tức nhớ ra, dường như Nhị sư bá vẫn còn nợ hắn một lần giảng đạo, Nữ Oa nương nương cũng nợ một lần, hắn phải tranh thủ thời gian đi nghe thôi! Đột nhiên Bạch Cẩm cảm thấy vô cùng xúc động, hắn quá bận, thật sự quá bận.

Chương 77: Thông Thiên thu đồ đệ

Thân ảnh Thông Thiên lặng lẽ xuất hiện trên chủ vị.

Chúng đệ tử đang ngồi bên dưới đều chắp tay thi lễ và kêu lên: "Bái kiến sư phụ!"

Thông Thiên chậm rãi gật đầu rồi nói: "Từ khi các ngươi bái sư tới nay, vi sư bận chứng đạo nên hiếm khi truyền pháp, hôm nay ta giảng đạo và truyền pháp ở nơi này, các ngươi có thể đạt được điều gì thì đều là nhờ vào tạo hóa của chính mình."

Tất cả đệ tử của Tiệt Giáo đều kinh hỉ, sau đó lập tức bái lạy: "Đa tạ sư phụ!"

Thông Thiên gật đầu rồi nghiêm nghị nói: "Muốn tu đạo, trước tiên phải tu tâm, không đạt được tâm cảnh thì vạn pháp đều thành hư vô, hôm nay ta sẽ giảng cho các ngươi nghe về pháp môn tu tâm."

Rất nhiều đệ tử đều tỏ vẻ thất vọng, lại là tu tâm chứ không phải là thần thông cường đại, tu tâm mà không tạo ra ngoại lực thì có thể có ích lợi gì?

Thông Thiên đều nhìn thấy được biểu hiện của đám đệ tử, thấy Đa Bảo, Vô Đương thánh mẫu, Kim Linh, Bạch Cẩm, Thạch Cơ và một vài đệ tử khác đều đang lắng nghe với vẻ mặt nghiêm nghị thì hắn khẽ mỉm cười, sau đó nhắm mắt lại và không nhìn xuống phía dưới nữa, giống như Thông Thiên vừa nói, ngươi có thể đạt được bao nhiêu thì đều phải dựa vào chính mình.

Thông Thiên bắt đầu giảng đạo: "Phu muốn tu đạo, trước tiên phải có khả năng từ bỏ, việc bên ngoài cũng phải đoạn tuyệt, không được xúc động, sau đó yên lặng quan sát nội tâm chính mình, nếu cảm thấy bản thân có ý niệm thì phải loại bỏ ngay lập tức để tâm được an tĩnh."

Toàn bộ quá trình giảng đạo không có thần quang, cũng không có dị tượng, từng chữ từng câu của hắn đều bình thản, không có gì lạ, thậm chí có chút khô khan, một vài đệ tử nghe xong còn mơ màng buồn ngủ.

Thông Thiên giảng đạo quên cả ngày tháng, không biết bao nhiêu ngày đã trôi qua, lúc này bọn hắn mới nghe thấy âm thanh giảng đạo ngừng lại, chúng đệ tử lập tức thức tỉnh, một vài đệ tử tỏ vẻ mừng rỡ, tinh thần dồi dào, một vài đệ tử lại mơ mơ màng màng lau nước miếng.

Tất cả chúng đệ tử đều chắp tay bái lạy thật sâu và kêu lên: "Bái tạ sư phụ!"

Thông Thiên gật đầu mỉm cười: "Đều tự mình rời đi đi!"

Chúng đệ tử đứng dậy, lại cung kính bái lạy một lần nữa rồi mới đi ra ngoài.

Sau khi rời khỏi cung điện, trên mặt không ít đệ tử tỏ vẻ thất vọng, truyền pháp này hoàn toàn khác so với những gì bọn hắn tưởng tượng, không có pháp thuật, cũng không có thần thông mà chỉ nói về pháp môn tĩnh tâm tu luyện gì đó, cái này có thể có ích lợi gì? Địch nhân ở hồng hoang cũng sẽ không quan tâm việc ngươi có tĩnh tâm hay không.

"Bạch Cẩm!" Một giọng nói từ trong Thượng Thanh Cung truyền ra.

Bạch Cẩm dừng bước, xoay người rồi chắp tay thi lễ nói: "Sư phụ..."

Những đệ tử còn lại cũng đều rối rít xoay người, tò mò nhìn vào trong Thượng Thanh Cung.

m thanh của Thông thiên từ trong Thượng Thanh Cung truyền ra: "Dưới núi có một vài tán tiên đến cầu đạo, ngươi nhận tất cả bọn hắn về ngoại môn đi."

Thu đồ? Bạch Cẩm giật mình rồi vội vàng hỏi: "Sư phụ, có mấy người đến bái sư ạ?Đệ tử sợ sẽ làm sai."

m thanh bình thản của Thông Thiên truyền ra: "Ngươi cứ đi xuống là thấy, không có nhiều đâu."

Trong lòng Bạch Cẩm khẽ buông lỏng, không có nhiều thì tốt, chỉ sợ một đám đồ đệ vô pháp vô thiên đến đây rồi đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió thôi.

"Có thu hết không ạ?" Bạch Cẩm hỏi.

"Phàm là người có tâm cầu đạo thì đều có thể nhập đạo."

"Vâng!" Bạch Cẩm cung kính đáp, trong lòng cũng không quá để ý, chỉ có mấy người mà thôi, chuyện nhỏ.

Hắn lập tức đứng lên: "Thạch Cơ, ngươi đi cùng ta đi!"

"Vâng!" Nói xong, Thạch Cơ liền bay xuống núi theo Bạch Cẩm.

Đột nhiên Đa Bảo mở miệng nói: "Linh Nha Tiên, Cầu Thủ Tiên, các ngươi cũng đi giúp Bạch Cẩm một chút đi."

Linh Nha Tiên và Cầu Thủ Tiên cảm thấy có chút sửng sốt, chỉ là một vài đệ tử mà cũng cần tới sự trợ giúp của bọn hắn sao? Tuy vậy cả hai vẫn đáp: "Vâng!" Sau đó lập tức bay theo Bạch Cẩm xuống núi.

Bạch Cẩm mang theo Thạch Cơ bay một mạch đến dưới chân núi, chỉ thấy rừng núi phía dưới tràn ngập yêu khí, ma khí và tiên khí, từng đạo thân ảnh đang bay lên, bọn hắn đứng dày đặc ở trên không trung, nhìn bốn đạo thân ảnh từ trên núi bay xuống với vẻ mặt mong đợi.

Thạch Cơ nhỏ giọng nói: "Sư huynh, hình như hơi nhiều người!"

Bạch Cẩm đứng ngẩn ngơ trên không trung, hắn hoàn toàn trợn tròn mắt, trong lòng tựa như bị một đám yêu thần tàn phá, tràn đầy tuyệt vọng. Sư phụ, người chơi xỏ đệ tử đúng không? Đây chính là không có nhiều người mà người nói sao? Trong hồng hoang này, có ai thu đồ đệ như ngaười không? Người ta thu đồ đệ sẽ tuyển chọn kĩ lưỡng, còn người thì đẩy một đống vào nhà, người có chỗ nào giống như đang thu đồ đệ chứ? Người là đang mở vườn thú hoặc là đang nuôi thả thì có!

Khóe miệng Linh Nha Tiên và Cầu Thủ Tiên cũng co quắp, những người ở đây còn nhiều hơn so với trên núi.

Thạch Cơ nhỏ giọng hỏi: "Sư huynh, ngài đang nghĩ gì đó? Bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Bạch Cẩm lập tức giật mình tỉnh lại, trong lòng cảm thấy vô cùng cấp bách, hắn có thể đảm bảo, nếu bản thân thu hơn một ngàn con yêu ma quỷ quái này vào làm môn hạ thì Côn Luân Sơn không loạn đến long trời lở đất mới là lạ, Tam Thanh cũng có thể sẽ vì vậy mà tách ra, ba bắp đùi của hắn cũng sẽ bị xẻ đi khắp nơi. Không được! Tuyệt đối không thể thu hạ bọn hắn, ít nhất là không thể thu hạ toàn bộ được.

Chương 78: Thẻ bài chứng minh thân phận

Một thân ảnh có hai cánh ở lưng bay ra, khắp người hắn đều là lông vàng, răng nanh lồi ra, không ngờ đây lại là một kim mao cương thi biến dị.

Kim mao cương thi khàn khàn kêu lên: "Tiên trưởng, bọn ta đều tới bái sư, xin tiên trưởng hãy báo cáo với Thánh Nhân, thương xót cho tâm cầu đạo của chúng ta mà thu chúng ta về môn hạ."

Thương xót các ngươi? Vậy ai sẽ thương xót ta? Bạch Cẩm cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, vì bị sư phụ chơi xỏ nên tâm tình hắn có chút sụp đổ, Bạch Cẩm trực tiếp quát lên: "Tại sao các ngươi ở đây?"

Kim mao cương thi ngừng một lát rồi hơi do dự nói: "Nguyên Thủy Thánh Nhân truyền lời khắp hồng hoang rằng sẽ thu rất nhiều đồ đệ ở Côn Luân Sơn, bọn ta đều vì ngưỡng mộ danh tiếng của Thánh Nhân mà tìm tới nhưng lại không thể đi qua đại trận của Nguyên Thủy Thánh Nhân được và bị ngăn cản ở ngoài cửa. Một vài đồng đạo đã thất vọng tản đi nhưng mấy người chúng ta lại không cam lòng rời khỏi, cũng không muốn thoát khỏi đại đạo chi đồ vào lúc này, vậy nên bọn ta mới chờ ở dưới chân núi, mong Thông Thiên Thánh Nhân có thể ban phát từ bi, thu chúng ta vào làm môn hạ và truyền cho chúng ta đại đạo vô thượng của Thánh Nhân."

"Đúng vậy! Đúng vậy!"

"Mong Thánh Nhân từ bi mà thu chúng ta vào môn hạ!"

"Tâm chúng ta thật sự hướng về đại đạo, hoàn toàn không phải vì muốn dựa vào Thánh Nhân đâu."

"Thánh Nhân lão gia, chúng ta nguyện ý làm tọa kỵ của ngài."

Yêu vân và ma khí cuộn trào, rất nhiều yêu, ma và tiên đều hét lên.

Bạch Cẩm cau mày quát: "Tất cả im miệng cho ta!" Uy lực của Thái Ất Kim Tiên ầm ầm đè xuống như một ngọn núi lớn.

Toàn bộ lũ yêu, ma và tiên đều ngưng trệ, sau đó lập tức tỉnh táo lại, kính sợ nhìn Bạch Cẩm.

Ở hồng hoang, Thái Ất Kim Tiên nói mạnh thì không phải rất mạnh nhưng nếu nói yếu thì chắc chắn không phải rất yếu, ít nhất trong đám người tới bái sư này cũng không có ai là Thái Ất Kim Tiên.

Bạch Cẩm yên lặng trong chốc lát, sau khi ổn định lại tâm thần và sắp xếp các đầu mối, hắn mới nói: "Tiệt Giáo ta có chủ trương hữu giáo vô loại, giáo hóa chúng sinh, phàm là chủng loại có linh thì đều có thể bái nhập vào cửa nhưng đã là môn hạ của Tiệt Giáo ta thì bắt buộc phải tôn trọng môn quy. Giới luật đầu tiên, đồng môn không được tương tàn, càng không được ngỗ ngược với sư trưởng, nếu bị phát hiện sẽ nghiêm trị không tha. Phàm là kẻ ăn tươi nuốt sống, sử dụng ngôn từ ô uế, giết hại thành tính, không phân biệt tôn ti cũng đều sẽ bị nghiêm trị. Nếu các ngươi có thể tôn trọng và tuân theo thì sẽ được giữ lại, còn nếu không thể tuân thủ nghiêm ngặt môn quy thì lập tức rời khỏi."

Hơn ngàn tu sĩ phía dưới đều mừng như điên, bọn hắn kích động la to: "Bằng lòng, chúng ta bằng lòng tôn trọng và tuân theo."

Trong mắt Bạch Cẩm tỏ vẻ thất vọng, vậy mà lại không có tên nào rời đi, hơn nữa các ngươi chưa suy nghĩ đã đồng ý rồi, đừng quá qua loa lấy lệ như vậy chứ!

Thạch Cơ nhỏ giọng hỏi: "Sư huynh, thật sự phải nhận tất cả vào sao?" Nàng cũng cảm thấy có chút không ổn.

Sư phụ sẵn lòng nhận, ta không có quyền quyết định thì có thể làm gì? Không được! Ta không thể ngồi chờ chết được! Nghĩ đi! Chắc chắn có thể nghĩ ra cách, dù sư phụ có là thiên thì ta cũng phải nghịch thiên mà đi.

Bạch Cẩm đứng bất động trên không trung, từng suy nghĩ xuất hiện trong đầu rồi lại lần lượt bị gạt đi, hắn vừa muốn loại bỏ đệ tử, vừa muốn sư phụ không nhìn ra được là bản thân cố ý, còn muốn sư phụ hài lòng nữa, nhức đầu, thật nhức đầu mà.

Nhưng chỉ đợi được một lát thì đám yêu ma quỷ quái đang đứng phía dưới đã có chút không yên, từng đạo thần niệm cuốn lấy và truyền âm cho nhau.

Sau một lúc, Bạch Cẩm đành thở dài bất lực: "Thạch Cơ, cứ thu hết bọn hắn vào trong giáo trước đã, ngươi ghi danh, tạo sổ rồi đưa cho sư phụ xem."

"Vâng!" Thạch Cơ đáp.

"Chờ một chút..." Ghi danh, tạo sổ? Trong đầu Bạch Cẩm thoáng qua một đạo linh quang, sau đó hắn mỉm cười nói: "Lúc ghi danh, tạo sổ, ngươi hãy làm cho mỗi người một cái thẻ bài chứng minh thân phận, kể cả đệ tử trước kia của Tiệt Giáo nữa."

Thạch Cơ nghi ngờ hỏi: "Thẻ bài chứng minh thân phận?"

"Ta sẽ luyện chế một cái mô bản, sau này, chuyện luyện chế thẻ bài chứng minh thân phận sẽ giao cho ngươi."

"Vâng, sư huynh!"

Bạch Cẩm mỉm cười nhìn đám người đang kích động ở phía dưới, sau đó ôn tồn nói: "Các ngươi đi lên với ta, tạm thời cứ tự xây cho mình một đạo cung trước đã, không được xảy ra tranh chấp."

Cả đám đều kích động kêu lên: "Vâng!"

Mọi người cưỡi yêu vân, ma khí và tiên vân, sau đó ùn ùn theo Bạch Cẩm bay lên trên.

Sau khi lên núi, Bạch Cẩm tạm thời để bọn hắn ở lại Tĩnh Tự Hồ và không cho phép đi lại lung tung, sau đó mới mang Thạch Cơ đi tới trước đạo cung của mình: "Ngươi đi vào với ta!"

Thạch Cơ đi theo Bạch Cẩm vào cung điện, Bạch Cẩm lắc người rồi ngồi xếp bằng trên giường, đột nhiên có một ngon lửa bốc lên trước mặt hắn, đây chính là Tam Muội Chân Hỏa mà Bạch Cẩm lấy được từ chỗ của Thái Thượng Lão Quân, Thạch Cơ theo bản năng lùi về sau hai bước, ánh mắt nhìn Tam Muội Chân Hỏa thoáng qua một tia sợ hãi.

Trong tay Bạch Cẩm xuất hiện một khối ngọc thạch, hắn ném ngọc thạch vào trong ngọn lửa, nó lập tức biến dạng và hóa lỏng, bên trên còn lóe lên từng đạo phù văn, đột nhiên ngọn lửa thu nhỏ lại, một mảnh ngọc óng ánh hiện ra, vô cùng đơn giản.



Bạch Cẩm đưa tay cầm mảnh ngọc lên, ngón tay viết phù tự ở trên không trung.

Danh tính: Thạch Cơ.

Sư thừa: Nhị đệ tử ngoại môn đời thứ hai của Tiệt Giáo.

Chủng tộc: Thông Linh Thần Thạch.

"Thạch Cơ, đạo tràng trước kia của ngươi ở đâu?"

"Cô Lâu Sơn."

Quê quán: Cô Lâu Sơn.

Hiện ở: Thượng Thanh Phong thuộc Côn Luân Sơn.

Bạch Cẩm phủi tay, mấy phù tự trên không trung lập tức chìm vào trong mảnh ngọc, hắn đưa ngọc phù cho Thạch Cơ rồi nói: "Ngươi hãy truyền một tia thần niệm vào bên trong."

"Được!" Thạch Cơ nhận lấy, sau đó truyền một tia thần niệm vào trong, bên trái đang trống không của mảnh ngọc lập tức hiện ra hình ảnh ba chiều của nàng.

Thạch Cơ đưa nó cho Bạch Cẩm và nói: "Sư huynh, xong rồi."

Bạch Cẩm nhận lấy mảnh ngọc, sau đó quan sát một hồi, tạm thời thì chức năng đã đủ rồi nhưng như vậy vẫn chưa được, nó không hề làm nổi bật sự tôn quý của giáo phái Thánh Nhân đúng không?

Bạch Cẩm mỉm cười, đã đến lúc hắn nên thêm một vài đồ trang trí vào đây rồi. Bạch Cẩm khẽ chỉ tay, một sợi công đức kim quang bắn vào trong mảnh ngọc, xung quanh nó lập tức xuất hiện một đường vân màu vàng, vừa trang trọng, vừa thần thánh mà lại vô cùng hoa lệ.

Bạch Cẩm hài lòng nói: "Cũng ổn rồi, lúc này mới xứng với thân phận của giáo phái Thánh Nhân." Sau đó hắn đưa mảnh ngọc cho Thạch Cơ: "Đây chính là thẻ bài chứng minh thân phận của ngươi."

"Tạ ơn sư huynh!" Thạch Cơ vội vàng nhận lấy thẻ bài chứng minh thân phận, càng xem càng thích, đây chính là thứ chứng minh bản thân là đệ tử của Tiệt Giáo. Trước kia, mặc dù nàng cũng được thu làm đệ tử nhưng chỉ là nói miệng mà thôi, nó hoàn toàn khác với thẻ bài chứng minh thân phận hiện nay, thẻ bài chứng minh thân phận mang lại cho Thạch Cơ cảm giác thuộc về và vinh dự vô cùng mạnh mẽ.

"Ngươi có nhìn rõ quá trình luyện chế vừa rồi của ta không?"

Thạch Cơ gật đầu liên tục: "Thấy rõ rồi." Sau đó nàng hơi do dự nói: "Sư huynh, vừa rồi ngươi cho thêm công đức vào đúng không?"

"Đúng vậy! Có gì không ổn sao?"

Thạch Cơ nhìn Bạch Cẩm giống như nhìn một tên phá gia chi tử, nàng đau lòng nói: "Sư huynh, đây chính là công đức đó! Vô cùng trân quý. Nếu không thì khi luyện chế thẻ bài chứng minh thân phận cho những đệ tử ngoại môn kia, chúng ta hãy thêm vàng khối vào, như vậy cũng có thể đạt được hiệu quả giống như mạ vàng, hơn nữa chi phí lại thấp hơn."

Bạch Cẩm tỏ vẻ hào phóng: "Đừng keo kiệt như vậy, vàng có thể giống công đức sao? Chúng ta là đại giáo của Thánh Nhân thì phải bày ra sự tôn quý của đại giáo Thánh Nhân, không phải chỉ là một chút công đức sao? Ta cảm thấy vẫn ít đó!"

Tôn quý thì tôn quý nhưng mà...

Thạch Cơ mím môi lẩm bẩm: "Sư huynh, ta không có chút công đức nào cả."

Bạch Cẩm khó tin: "Không thể nào? Không phải đầu năm nay công đức vẫn dễ kiếm sao?"

Thạch Cơ có chút tức ngực, nàng cảm thấy bản thân đang bị tổn thương sâu sắc.

Bạch Cẩm rộng rãi nói: "Không sao, ta có!"

Thạch Cơ lập tức khuyên nhủ: "Sư huynh, cho dù ngài có công đức thì cũng không thể dùng vào việc vô dụng như này được! Công đức có tác dụng rất lớn đối với tu sĩ chúng ta."

"Ta chỉ luyện chế thẻ bài chứng minh thân phận thôi mà, cũng không dùng bao nhiêu công đức chứ?"

"Một thẻ bài chứng minh thân phận phải mất một sợi công đức, một ngàn thẻ chính là một ngàn sợi, vậy mà còn không ít? Ngộ nhỡ sau này sư phụ vẫn thu thêm đệ tử, mười ngàn, thậm chí mấy chục ngàn đệ tử, vậy lúc đó huynh phải làm sao?" Thạch Cơ lại thuyết phục.

Bạch Cẩm hoài nghi nói: "Mấy chục ngàn sợi là rất nhiều sao?" Trong lòng âm thầm tính toán, vừa rồi hắn chỉ dùng khoảng một đồng Công Đức Kim Tiền, nói cách khác, cho dù sau này vạn tiên đều muốn bái sư phụ làm sư thì cũng chỉ tốn mấy chục ngàn đồng kim tiền mà thôi, hình như cũng không nhiều mà! Cũng chỉ mất một chút.

"Rất nhiều, chỗ đó đủ để luyện chế một món Công Đức Thần Khí rồi." Thạch Cơ kiên định gật đầu, hy vọng có thể khiến sư huynh từ bỏ loại hành vi lãng phí công đức đáng xấu hổ này, công đức là thứ trân quý, làm sao có thể dùng vào loại việc này?

"Ngươi cảm thấy công đức quan trọng nhưng vi huynh cho rằng thẻ bài chứng minh thân phận chính là thể diện của đệ tử Tiệt Giáo khi gặp người ngoài, nó cũng vô cùng quan trọng. Sư muội không cần nói nữa, ý ta đã quyết, ngươi ra ngoài đợi trước đi."

Thạch Cơ đành phải chấp nhận: "Vâng!" Trong lòng nàng âm thầm đưa ra quyết định, lát nữa nàng sẽ đi tìm Đại sư tỷ, nhờ Đại sư tỷ khuyên sư huynh một chút. Ôi! Sư huynh không nghe lời, người làm sư muội như nàng thật sự rất khổ.

Thạch Cơ xoay người đi ra ngoài, lúc đến gần đại môn thì nó tự động mở ra, sau khi đi ra ngoài thì đại môn ‘ầm ầm’ đóng kín lại.

Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên giường, ở đỉnh đầu xuất hiện Công Đức Vân đậm đà, kim quang chiếu rọi khiến toàn bộ cung điện biến thành một biển vàng óng, trong Công Đức Vân có bốn thanh Tiên Kiếm đang chìm nổi, riêng Lạc Bảo Kim Tiền thì bị Bạch Cẩm thu lại.

Lạc Bảo Kim Tiền, kiện pháp bảo này mà nhìn thấy công đức thì chẳng khác nào như chó sói nhìn thấy thịt, đôi cánh sẽ lập tức chuyển thành màu xanh, nếu nuôi nó bên trong Công Đức Vân thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì!