Khí tức trên người Thông Thiên ngày càng thâm trầm, rất nhanh đã trở nên sắc bén, đôi khi còn mơ hồ tản mát ra một tia khí tức khiến Bạch Cẩm kinh hồn bạt vía.
Hai người đi giữa núi rừng xanh ngắt, Bạch Cẩm do dự một chút rồi hỏi: “Sư phụ, chúng ta có nên đi xem Nhân tộc một chút không?”
“Nhân tộc? Là chúng tộc Nữ Oa vừa sáng tạo ra sao?”
Bạch Cẩm gật đầu nói: “Gần đây con nghe nói Nhân tộc cầu nguyện với con rằng bọn hắn đang gặp phải khốn cảnh.”
“Đi thôi! Đi xem thử! nữ Oa thành Thánh rồi tạo ra chủng tộc đó, ta rất tò mò.”
Bạch Cẩm dắt Quỳ Ngưu đi về phía nam, Nhân tộc ở phía nam Bất Chu Sơn, đó là địa bàn mà Phục Hy lựa chọn.
Đi một chút đã thấy ở phía nam có một vài bộc lạc lẻ tẻ, một đám Nhân tộc mặc da thú tự do săn bắn trong rừng.
Thậm chí còn có một bộ tộc Nhân tộc cách không xa Vu tộc, sống dựa vào bộ lạc Vu tộc.
Thông Thiên kinh ngạc nói: “Mới trải qua mấy năm mà Nhân tộc đã nhiều vậy rồi sao?”
Bạch Cẩm cười nói: "Sư phụ, năng lực sinh sôi nảy nở của Nhân tộc mạnh nhất trong hồng hoang, nếu không phải mỗi cá nhân quá yếu ớt, khó sống ở hồng hoang thì Nhân tộc còn nhiều hơn nữa.”
Thông Thiên gật đầu, ánh mắt hiện lên vẻ suy nghĩ. Hắn cẩn thận quan sát Nhân tộc. Năng lực sinh sôi cường đại như vậy, đây chính là biểu hiện cho khả năng trải khắp hồng hoang. So với Vu tộc đã hình thành nền văn minh thì đối tượng thích hợp nhất để giáo hoá có lẽ chính là Nhân tộc.
“Ngươi tới mau dừng lại!” Một tiếng hét vang lên trong thiên địa, không khí nặng nề tựa như xuyên núi, hình thành rãnh trời.
Ầm! Một đại hán trần truồng rơi xuống trên ngọn núi phía xa, trong tay hắn cầm một thanh quyền trượng.
Bạch Cẩm dừng bước, ngẩng đầu hỏi: “Đạo hữu là ai? Sao ngươi lại chặn đường ta?”
Đại hán lớn tiếng nói: “Ta là Khoa Phụ, phụng mệnh Hậu Thổ Tổ Vu toạ trấn nơi này, các ngươi ai? Đi đâu?”
Bạch Cẩm hành lễ nói: “Hoá ra là Khoa Phụ đại vu, tại hạ là Bạch Cẩm đến từ Côn Luân Sơn, cùng sư phụ đi tới nhân tộc.”
Khoa Phụ đột nhiên trợn tròn mắt, Bạch Cẩm mà Hậu Thổ Tổ Vu nói đến sao? Sư phụ của hắn chẳng phải chính là Thượng Thanh trong Tam Thanh sao? Sau đó Khoa Phụ vội vàng khom lưng cúi đầu: “Bái Kiến Thượng Thanh tiền bối!”
Thông Thiên bình thản nói: "Có thể qua được không? ”
Khoa Phụ vội vàng đưa tay dẫn đường: "Mời ngài! ”
Bạch Cẩm dắt Quỳ Ngưu tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh liền biến mất trong sơn mạch.
Khoa Phụ đứng dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán, đứng ở đỉnh núi tự nhủ: “Không được, phải đi nói cho Tổ Vu biết.” Sau đó dưới chân hắn khẽ động một chút, địa mạch nổ vang, thân ảnh kia cũng biến mất trong nháy mắt.
Rất nhanh Bạch Cẩm đã dắt Quỳ Ngưu đi tới tổ địa của Nhân tộc bên bờ sông Hoàng Hà. Chỉ có điều tổ địa của Nhân tộc đáng ra nên phồn thịnh thì giờ đây chỉ có lác đác vài người bước nhanh qua, trông vô cùng vắng vẻ.
Bạch Cẩm nghi hoặc nói: "Kỳ quái, sao lại không có người?”
Thông Thiên lộ ra một tia ý cười: "Đi về phía trước! ”
Bạch Cẩm tiếp tục dắt Quỳ Ngưu đi về phía trước, dần dần có thanh âm lao xao truyền đến từ xa.
"Cầm voi, thiên hạ hướng; đi mà không hại, an bình thái. m nhạc không đủ nghe, không dùng đủ..."
Trong lòng bạch Cẩm khẽ động, đây là Đại sư bá? Hắn dắt trâu đi về phía nơi có âm thanh truyền đến.
Lát sau đã đi tới trước một tòa núi thấp, Thái Thượng đang ngồi xếp bằng trên đỉnh núi Cự Thạch, nằm dưới chân Cự Thạch là một con Thanh Ngưu sừng lớn, dưới chân núi nhân tộc vô số Nhân tộc cũng đang ngồi xếp bằng, tất cả đều thành tâm lắng nghe, không một tiếng ồn ào.
Bạch Cẩm nhỏ giọng nói: "Sư phụ, hình như Đại sư bá đến trước rồi. ”
Thông Thiên xoay người dắt Quỳ Ngưu xuống: “Ngươi đi làm chuyện của mình đi.” Sau đó hắn bay về phía đỉnh núi.
Quỳ Ngưu nhìn về phía Thanh Ngưu trên đỉnh núi rồi nói: "Ta có thể tìm hắn trao đổi một chút được không? ”
“Không được!”
Bạch Cẩm xoay người đi về phía thần điện, trong lúc này vẫn mơ hồ có thể nghe được tiếng cầu nguyện của nhân tộc. Hắn muốn đi xem xem, rốt cuộc Nhân tộc đã xảy ra chuyện gì.
Quỳ Ngưu đi qua bên cạnh rồi nằm dưới một gốc cây lớn, ngẩng đầu nhìn Thanh Ngưu trên đỉnh núi, ta đến trước, vậy nên sau này ta là lão đại.
Bạch Cẩm đi một đường tới sơn cốc nơi Nhân tộc được sinh ra, bên ngoài sơn cốc là một tòa thần điện nguy nga tráng lệ. Trong thần điện, ở giữa là tượng Nữ Oa nương nương, bên dưới hai tượng thần nhỏ hơn đứng một trái một phải, bên trái là Phục Hy, bên phải là Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn tượng thần, chậc chậc... bức tượng thần này tốt hơn nhiều so với tay nghề của Nữ Oa nương nương nha! Đặc biệt vị Tôn Thần này còn giống hắn, sao lại cứ cảm giác còn tuấn tú hơn nhiều so với tượng thần Phục Hi ở bên cạnh chứ?
Đột nhiên mấy đạo nhân ảnh xông ra từ trong cánh cửa bên cạnh, ngăn ở trước tượng thần, quát chói tai la lên: "Kẻ nào dám xông vào Thánh Điện?"
Bạch Cẩm kinh ngạc phát hiện ra bốn người chắn ở trước mặt này đều là nữ tử.
Bốn nữ tử nhìn thấy tướng mạo của Bạch Cẩm thì sắc mặt liền đại biến, vội vàng quỳ một chân xuống đất, kích động hô lên: "Bái kiến Thánh Sứ."
Bạch Cẩm phất tay một cái, nói: "Không cần đa lễ, đứng lên đi!"
Bốn nữ tử đều không tự chủ được mà đứng lên, vô cùng kích động nhìn về phía Bạch Cẩm, các nàng đều là đời đầu của Nhân Tộc, trước đây được Thánh Mẫu sáng tạo ra đều đã từng gặp Thánh Sứ.
"Các ngươi là những người thủ hộ của Thần điện?"
Bốn người đều kích động gật đầu.
Chương 66: Cuộc giao dịch của Nữ Oa và Thái Thượng
Bạch Cẩm nghi hoặc hỏi: "Những ngày qua, ta thường xuyên nghe được lời cầu khẩn của Nhân tộc, có chuyện gì sao? Hay Nhân tộc của các ngươi đã xảy ra vấn đề?"
Bốn người liếc nghìn nhau, một vị nữ tử ở giữa cung kính nói: "Khởi bẩm đại nhân, vào thời điểm Nhân tộc mới được sinh ra, hài nhi của người người đều bất phàm nhưng trải qua huyết mạch không ngừng kéo dài, tư chất của Nhân tộc dần dần trở lại bình thường, hài nhi ra đời hiện tại, linh khí trong cơ thể cực kỳ yếu ớt."
"Đó là vì huyết mạch đã bị ẩn giấu đi, chỉ cần nỗ lực tu luyện thì siêu phàm thoát tục cũng không phải là việc khó."
Một nữ tử khác nhịn không được kể khổ: "Thánh Sứ đại nhân, hiện tại thời gian ban đêm quá dài! Ban ngày còn có thể kiên trì nhưng rất nhiều tộc nhân nhỏ yếu không chịu nổi được đêm tối dài đằng đẵng."
Đột nhiên nữ tử quỳ một chân trên mặt đất, cúi đầu khẩn cầu: "Xin Thánh Sứ đại nhân cứu lấy chúng ta!"
Ba vị nữ tử còn lại cũng quỳ một chân xuống đất, bi thương khẩn cầu: "Xin Thánh Sứ đại nhân cứu lấy Nhân tộc của chúng ta!"
Bạch Cẩm sững sờ, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc, một ngày của hồng hoang khoảng chừng bốn nghìn ba trăm tám mươi canh giờ, cũng chính là thời gian một năm của kiếp trước, hài nhi mới sinh của Nhân tộc bất phàm cũng không có gì không ổn nhưng hiện tại ban đêm dài dằng dặc như thế cũng không thích hợp, đối với tộc nhận bình thường mà nói thì chắc chắn đây là một loại dày vò, không chỉ là Nhân tộc mà đối với các chủng tộc khác cũng như thế.
Bốn vị nữ tử quỳ một chân trên mặt đất, mong đợi nhìn Thánh Sứ, mặc dù bây giờ đêm tối dài đằng đẵng không có ảnh hưởng nghiêm trọng tới Nhân tộc nhưng có thể dự đoán được một ngày nào đó hài nhi mới chào đời của Nhân tộc sẽ không còn linh khí. Khi đó đêm tối dài đằng đẵng có thể sẽ giết chết phần lớn hài nhi của Nhân tộc, thậm chí nếu xui xẻo một chút thì hài nhi ra đời trong đêm tối không được nhìn thấy ánh sáng sẽ chết đi, còn đối với người trưởng thành mà nói, việc đi săn trong đêm tối dài đằng đẵng sẽ cực kì vất vả, sinh tồn cũng khó khăn.
Bạch Cẩm nói: "Ta đã biết chuyện này nhưng ta cũng không thể thay đổi được gì."
Bốn vị nữ tử đều kinh sợ la lên: "Đại nhân!"
"Đừng gấp, chuyện này ta sẽ truyền đạt lại cho Nữ Oa nương nương giúp các ngươi."
Thánh Mẫu? Bốn vị nữ tử đều mừng rỡ, trong lòng các nàng người sáng lập ra tộc là một vị Thánh Mẫu vô cùng vĩ đại, các nàng kích động bái lạy nói: "Đa tạ Thánh Sứ đại nhân!"
Bạch Cẩm gật gật đầu rồi quay người đi ra phía ngoài, trong lòng mang theo một tia nghi hoặc, Thánh Nhân nhất niệm nhìn về khắp hồng hoang, sự tình của Nhân tộc chắc chắn không thể gạt được Nữ Oa nương nương nhưng vì sao Nữ Oa nương nương không có chút động thái nào?
Ba ngày sau, Thái Thượng, Nguyên Thủy và Thông Thiên tụ tập ở Bất Chu Sơn, nơi đây dựa vào núi non, khe suối chảy quanh, chính là bảo địa phong thủy khó có được, thích hợp để thành Thánh.
Nơi giữa sườn núi, trên mặt của Nguyên Thủy Thông Thiên đều vui mừng, chỉ có Thái Thượng là có chút sầu lo.
Nguyên Thủy vừa cười vừa nói: "Đại huynh, việc Thánh đạo của chúng ta đã rõ ràng, Đại huynh sầu lo cái gì?"
Thái Thượng nhìn Nhân tộc ở xa xôi, lo lắng nói: "Thánh đạo của ta ở Nhân tộc! Nhưng nơi đó lại là của Nữ Oa sư muội..."
"Aizz..." Thái Thượng thở dài một hơi thật sâu.
Nguyên Thủy và Thông Thiên cũng thu hồi nụ cười. Nhân tộc? Sao Thánh Đạo của Đại huynh lại ở Nhân tộc?!
Một đạo thân ảnh hư ảo hiện mỹ lệ đoan trang lên trước mặt ba người.
Thái Thượng, Nguyên Thủy và Thông Thiên đều chắp thi lễ, nói: "Bái kiến Nữ Oa nương nương!"
Ba người không kinh ngạc chút nào về sự hiện diện của Nữ Oa.
Hư ảnh của Nữ Oa trả bán lễ nói: "Bái kiến ba vị sư huynh." Hiện tại, Tam Thanh còn chưa thành Thánh, đảm đương không nổi toàn lễ của Nữ Oa.
Ba người đứng lên nhìn Nữ Oa nương nương.
Nữ Oa mỉm cười nói: "Sư huynh có thể Thành đạo từ Nhân tộc, trong lòng sư muội rất vui vẻ, há lại không có lý lẽ?"
Thái Thượng lắc đầu nói: "Không được, nếu là như thế thì ta không cần đại đạo cũng được!"
Nguyên Thủy và Thông Thiên cũng hiểu rõ, sau khi thành Thánh, thật ra Thánh đạo chi tranh cũng là khí vận chi tranh, bây giờ Nữ Oa nương nương chiếm cứ Nhân tộc, nắm giữ chín mươi phần khí vận, nếu như Đại huynh thành đạo ở Nhân tộc thì tất nhiên về sau sẽ bị Nữ Oa nương nương áp chế.
Nữ Oa cười khẽ nói: "Đại sư huynh cứ việc yên tâm, ta sẽ đoạn tuyệt với Nhân tộc, tận lực chặt đứt khí vận tương liên với Nhân tộc."
Thái Thượng nhíu mày nói: "Đoạn tuyệt với Nhân tộc? Ngươi thật sự nguyện ý?"
Nữ Oa gật gật đầu, lẳng lặng nhìn Thái Thượng.
Thái Thượng do dự một chút rồi nói: "Tam tầng trở xuống!"
"Có thể! Đồng thời sẽ không tham gia khí vận chi tranh."
Thái Thượng lộ ra nụ cười nói: "Được!"
Nữ Oa hỏi ngược lại: "Các ngươi có thể bỏ ra cái gì?"
Thái Thượng nghiêm nghị nói: "Nhân tộc sẽ rất hưng thịnh!"
Nữ Oa nương nương lắc đầu nói: "Không đủ!"
Thái Thượng hỏi: "Ngươi muốn như thế nào?"
"Ta muốn các ngươi kiềm chế Nhị Thánh phía Tây, khiến bọn hắn không thể can dự vào Vu Yêu chi tranh và tạm thời cũng không thể tham gia vào chuyện của Nhân tộc."
Nguyên Thủy vội vàng nói: "Nhị Thánh ở phía Tây? Bọn hắn cũng muốn chứng đạo?"
Nữ Oa gật gật đầu, nói: "Sắp rồi."
Tam Thanh liếc nhìn nhau, Thái Thượng gật đầu nói: “Được! Chúng ta đáp ứng.”
Nữ Oa cười xán lạn nói: “Chúc ba vị sư huynh thành đạo.”
Tam Thanh cũng không kìm được mà cười ha ha.
Chương 67: Tam Thanh thành đạo
Thân ảnh hư ảo của Nữ Oa biến mất trong nháy mắt, nhất niệm hiển hiện cũng
Thái Thượng lộ ra ý cười nói: “Khi ta đến Côn Luân Sơn, ngươi còn nói muốn tỷ thí một phen, sao bây giờ lại khiêm nhượng như vậy?”
Nguyên Thủy nghiêm túc nói: "Tôn ti trật tự, sao có thể đi quá giới hạn? Tam đệ, ngươi nói có đúng không?"
"Huynh trưởng, ngươi nói rất đúng!"
Nguyên Thủy và Thông Thiên bay xuống từ Bất Chu Sơn, đứng ở bên cạnh đỉnh núi Quần Sơn.
Thái Thượng đứng ở Sơn Yêu ngước đầu nhìn lên thiên quỳnh, đại đạo của hắn kết nối với thiên đạo, tất cả thần tiên tại hồng hoang đều xúc động mà quay đầu nhìn về phía Bất Chu Sơn, dường như một tồn tại vĩ đại đang chậm rãi giác ngộ.
Trong Quần Sơn, Bạch Cẩm nắm hai đầu trâu nhìn về phía trụ cột của thiên địa đang đứng vững giữa nơi xa xa kia, trong lòng dâng lên một ý nghĩ, sư phụ và hai vị sư bá muốn chứng đạo.
Các đệ tử của Côn Luân Sơn và Đa Bảo Vô Đương giẫm đằng vân bay lên không trung Côn Luân Sơn, từ xa nhìn về phía Bất Chu Sơn, cỗ đại đạo khí tức này là của Đại sư bá.
Ở tầng thứ ba mươi ba của Yêu đình, Đông Hoàng Thái Nhất, Đế Tuấn, Côn Bằng, Phục Hi, Bạch Trạch và Yêu Thánh đều đang hội họp, bọn hắn vừa cảm nhận được đại đạo khí tức dâng lên ở phía dưới đại địa liền ầm ầm đứng dậy, sắc mặt ngưng trọng.
Bên trong Bàn Cổ Điện, mười hai Tổ Vu đang thương thảo xem làm sao đối phó với Yêu tộc, bỗng nhiên tất cả đều đứng lên, nhanh chân rời khỏi Bàn Cổ Điện.
Một âm thanh to lớn vang vọng trong thiên địa: "Thái Thượng ta, nay tự lập một giáo, hiệu là Nhân giáo, giáo hóa Nhân tộc trong thiên hạ, lấy Thái Cực Đồ trấn áp khí vận, lấy Thanh Liên Biển Đam làm chứng đạo chi bảo, thiên đạo chứng giám, lập Nhân giáo!"
Thái Cực Đồ và một cây đòn gánh bay ra từ trong cơ thể Thái Thượng, Thái Cực Đồ tiến hành che phủ Bất Chu Sơn, đòn gánh đứng ở phía trên Thái Cực Đồ.
"Vù."
Toàn bộ Nhân tộc đều cảm ứng được một trận chấn động truyền đến từ sâu trong linh hồn, dâng lên cảm giác an toàn mạnh mẽ, tất cả đều không kìm lòng nổi mà hướng về phía Bất Chu Sơn, quỳ xuống đất bái lạy.
Tường vân cuồn cuộn trên bầu trời hồng hoang, mây hồng trải dài ba vạn dặm về phía Đông, một đóa Công Đức Kim Vân to lớn rơi về phía Thái Thượng.
Thái Thượng vung tay, Công Đức Kim Vân phân ra một phần bay về phía Bạch Cẩm, dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Chín phần Công Đức còn lại được dung nhập vào trong cơ thể Thái Thượng, nối liền với Khai Thiên Công Đức còn sót lại của Bàn Cổ Đại Thần. Trong chốc lát, thiên hoa loạn trụy, kim liên mọc lên trên đất bằng, xung quanh Bất Chu Sơn biến thành một nơi thánh địa.
Uy lực mạnh mẽ của Thánh Nhân tản ra khắp Bất Chu Sơn, càn quét thiên địa.
Thông Thiên và Nguyên Thủy cùng khom người thi lễ, bọn hắn còn chưa thành Thánh nên phải bảo trì lễ kính với Thánh Nhân.
Bạch Cẩm cách đó không xa là người đầu tiên bị ảnh hưởng, cũng cúi đầu nói: "Bái kiến Thái Thượng Thánh Nhân!"
Quỳ Ngưu ở phía sau cũng quỳ chân trước xuống bái lạy.
Yêu Đế, Yêu Hoàng, Yêu Sư và mười hai vị Yêu Thánh của Thiên Đình đều khom người thi lễ, cung kính nói: "Bái kiến Thái Thượng Thánh Nhân!"
Mười hai vị Tổ Vu của Vu tộc cũng khom người thi lễ, cung kính nói: "Bái kiến Thái Thượng Thánh Nhân!"
Vô số chúng sinh khắp hồng hoang tu vi dưới Chuẩn Thánh cũng cúi đầu bái lạy, thanh âm vang vọng càn quét khắp thiên địa: "Bái kiến Thái Thượng Thánh Nhân!"
Thái Thượng thu liễm khí tức Thánh Nhân, trên mặt mang theo nụ cười hiền lành, mở miệng nói: "Ta sẽ mở Đại Xích Thiên ở trong Hỗn Độn, người có duyên đều có thể tới xem!"
Rồi hắn phất tay thu hồi Thái Cực Đồ và Thanh Liên Biển Đam, cúi xuống gật đầu với hai vị đệ đệ, thân ảnh dần dần mờ nhạt rồi biến mất.
Thái Thượng vừa biến mất, Nguyên Thủy liền không nén được tâm tình kích động của mình, vội vàng bay lên Bất Chu Sơn, đại đạo trong cơ thể bay lên kết nối với thiên đạo.
Chúng sinh hồng hoang vừa thở ra một hơi, đột nhiên lại cảm ứng được một cỗ dao động mãnh liệt của đại đạo dâng lên trong Bất Chu Sơn, sắc mặt đều đại biến, sao lại vẫn còn nữa? Bọn hắn lập tức cung kính khom lưng.
Nguyên Thủy ngạo nghễ đứng ở sườn núi của Bất Chu Sơn, thanh âm to lớn vang vọng hồng hoang: "Ta, Nguyên Thủy, kế thừa Đạo Tổ chi ý giáo hóa hồng hoang, nay cũng lập một giáo, hiệu là: Xiển Giáo, lấy Bàn Cổ Phiên trấn áp khí vận, dùng Tam Bảo Ngọc Như Ý làm chứng đạo chi bảo. Xiển giả minh dã. Ứng thiên thuận mệnh, xiển phát đại đạo, có thiên đạo chứng giám! Lập Xiển giáo."
Từ trong cơ thể của Nguyên Thủy Thiên Tôn có một cây trường phiên hắc kim sắc bay ra, trên mặt trường phiên như có cuồn cuộn hỗn độn, một thanh Ngọc Như Ý được treo thẳng đứng bên cạnh, điềm lành ẩn hiện, vô cùng tôn quý.
Trong phút chốc, tường vân lại lần nữa cuồn cuộn trên bầu trời hồng hoang, mây hồng trải dài ba vạn dặm về phía Đông, một đóa Công Đức Kim Vân to lớn được sinh ra rơi xuống Nguyên Thủy.
Nguyên Thủy tiện tay vung lên, Công Đức Kim Vân lập tức phân ra một phần bay về phía Bạch Cẩm rồi dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Nguyên Thủy cười cười gật đầu, số Công Đức Kim Vân còn lại rơi xuống, trong phút chốc uy lực mạnh mẽ của Thánh Nhân tản ra khắp Bất Chu Sơn, càn quét thiên địa.
Vô lượng chúng sinh đều cung kính bái lạy, nói: "Bái kiến Nguyên Thủy Thánh Nhân!"
Nguyên Thủy Thánh Nhân bay lên đứng bên cạnh Bàn Cổ Phiên và Tam Bảo Ngọc Như Ý, mở miệng nói: "Ta sẽ mở ra Thanh Vi Thiên bên trong Hỗn Độn, người có duyên đều có thể đến xem!"
Chương 68: Lập Phật quốc
Nguyên Thủy Thánh Nhân, bao gồm cả Bàn Cổ Phiên và Tam Bảo Ngọc Như Ý quanh người hắn đều biến mất trong nháy mắt.
Thông Thiên bay xuống sườn núi Bất Chu Sơn, lớn tiếng nói: "Ta chính là Thông Thiên, nay cũng lập một giáo, hiệu là Tiệt Giáo, ta là giáo chủ Tiệt Giáo, giáo hóa chúng sinh hồng hoang, lấy Thanh Bình Kiếm làm chứng đạo chi bảo. Xin cắt lấy một tia thiên cơ chi ý, chặn thiên đạo bảo toàn tự thân để đắc đại đạo! Lập Tiệt giáo!"
Một thanh Thánh Sắc Tiên Kiếm lao ra từ trong cơ thể Thông Thiên, kiếm quang sắc bén vụt thẳng tới tầng thứ ba mươi ba.
Tường vân cuồn cuộn trên bầu trời Bất Chu Sơn, một đóa kim sắc Công Đức Kim Vân rơi xuống, Thanh Bình Kiếm bay thẳng lên, nháy mắt xé toạc Công Đức Kim Vân, một tầng công đức bay về phía Bạch Cẩm, dung nhập vào trong cơ thể của hắn.
Bạch Cẩm quỳ lạy hô to: "Đa tạ sư phụ!"
Số Công Đức Kim Vân còn lại tiến vào trong cơ thể của Thông Thiên.
Trong phút chốc, uy lực của Thánh Nhân uy áp khắp thiên hạ.
Lần này chúng sinh hồng hoang đã không còn kinh hoảng, tất cả đều cung kính bái lạy theo trình tự, nói: "Bái kiến Thông Thiên Thánh Nhân!"
Thông Thiên phi thân lên, nắm Thanh Bình Kiếm trong tay, cúi đầu nhìn Bạch Cẩm nói: “Ngươi trở về Côn Luân Sơn đi.”
Bạch Cẩm cung kính đáp: “Vâng!”
Thanh âm to lớn của Thông Thiên truyền khắp chư thiên hồng hoang: “Ta sẽ mở ra Vũ Dư Thiên trong Hỗn Độn, người có duyên đều có thể đến xem.”
Vô lượng chúng sinh đều cung kính đáp: “Bái tạ Thông Thiên Thánh Nhân!”
Phía trên Côn Luân Sơn, Đa Bảo cúi lạy. Vô Đương, Kim Linh và toàn bộ đệ tử đều đứng dậy, sau đó hoảng hốt, ngoại trừ Đa Bảo thì trên mặt của tất cả những người còn lại đều lộ vẻ mừng như điên, sư phụ và sư bá đều thành Thánh rồi.
Chỉ có Đa Bảo bất an, vì sao lần này sư phụ lại cố ý mang theo Bạch Cẩm ra ngoài? Hắn luôn cảm giác sư phụ và sư bá thành đạo có liên quan đến kẻ nịnh nọt kia, hẳn là ảo giác của hắn đi! Ảo giác, chắc chắn là ảo giác!
Chúng sinh hồng hoang đứng lên, bọn hắn đều có chút mê muội, trong vòng một ngày liền sinh ra ba vị Thánh Nhân.
Phía trên Yêu Đình, Đế Tuấn hoảng hốt nói: "Tam Thanh thành Thánh đạo!"
Thái Nhất quay đầu nhìn về phía Phục Hi, khẩn trương nói: "Phục Hi Đại Thánh, Nữ Oa nương nương có cái nhìn như thế nào về việc Tam Thanh
thành đạo?"
Phục Hi nhắm mắt lại, sau đó mở to mắt ra, cười nói: "Để thành lập Nhân giáo, Thái Thanh đã nợ nhân quả của muội muội ta, muội muội ta đã lập ước định với bọn hắn rằng trước khi Vu Yêu thiết lập nhân vật chính của thiên địa thì bọn hắn không được nhúng tay vào đại thế hồng hoang."
Đế Tuấn và Thái Nhất đều lộ ra nụ cười hưng phấn, quá tốt rồi, không có Thánh Nhân nhúng tay, Yêu tộc tất bại Vu tộc.
Sau khi hưng phấn, trong lòng bọn hắn lại dâng lên một chút bất an, vì sao Nữ Oa nương nương lại giúp chúng ta? Nữ Oa nương nương đã trả giá nhiều như vậy vì Yêu tộc, trong lòng bọn hắn khó tránh khỏi có chút lo lắng bất an.
Phục Hi nghiêm mặt nói: "Nhưng muội muội ta cũng có một yêu cầu."
"Sau khi Yêu tộc trở thành nhân vật chính của thiên địa, muội muội của ta sẽ lập một Yêu Giáo, là giáo chủ Yêu tộc, các ngươi đều phải tôn trọng mệnh lệnh của nàng."
Đế Tuấn và Thái Nhất liếc nhìn nhau, trong lòng vô thức buông lỏng, hóa ra đấy là điều Nữ Oa muốn, cho dù trong nội tâm bọn hắn có chút không cam lòng khi có thêm một vị giáo chủ trên đầu nhưng ở thời đại Chư Thánh, có sự che chở của một Thánh Nhân cũng không hẳn là một chuyện không may mắn.
Sau khi biết được yêu cầu của Nữ Oa nương nương, trong lòng Thái Nhất và Đế Tuấn nhất thời ổn định lại.
Đế Tuấn gật đầu chậm rãi nói: "Được! Sau khi Yêu tộc trở thành nhân vật chính duy nhất của thiên địa sẽ tôn Nữ Oa nương nương là giáo chủ Yêu Giáo."
Phục Hi cũng cười nói: "Muội muội của ta sẽ giúp các ngươi trở thành nhân vật chính của thiên địa mãi mãi."
Thái Nhất và Đế Tuấn đều mừng như điên, chẳng lẽ Nữ Oa Nương Nương có biện pháp đối phó với Vu tộc?
Bên trong Tây phương tịnh thổ cực lạc, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đứng ở trung tâm thế giới tịnh thổ.
Chuẩn Đề vừa cười vừa nói: "Sư huynh, bắt đầu đi!"
Tiếp Dẫn lộ ra vẻ tươi cười nói: "Được!"
Ở phía Tây, đồng thời dâng lên hai cỗ đại đạo ba động nối liền thiên đạo, đạo vận cường đại càn quét hồng hoang.
Bên trong Tổ Vu Điện.
Chúc Dung cả kinh kêu lên: "Còn nữa sao!"
Đám người Đế Giang biến sắc, chẳng lẽ hôm nay tất cả Thánh Nhân đều muốn chứng đạo?
Bên trên Côn Luân Sơn, các đệ tử Tiệt Giáo đang nghị luận ầm ĩ đều an tĩnh lại ngay lập tức, bọn hắn đồng loạt quay đầu, khó tin được mà nhìn về phía Tây, hai vị sư thúc cũng muốn thành đạo sao?
Bên trong Tây phương tịnh thổ thế giới, hai người Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đứng chung một chỗ, cao giọng quát: "Ta Tiếp Dẫn (Chuẩn Đề), nay lập ra Tây Phương Giáo giáo hóa Hồng Hoang chúng sinh, lấy thập nhị phẩm Kim Liên trấn áp khí vận, lấy Tiếp Dẫn Bảo Tràng (Thất Bảo Diệu Thụ) làm chứng đạo chi bảo. Phàm là vô lượng chúng sinh, ai có Bồ Đề Tâm, một lòng hướng thiện, dưới pháp lực của Tiếp Dẫn ta đều có thể hướng tới vô lượng Phật quốc, Cực Lạc tịnh thổ."
Một tòa Thập Nhị Phẩm Kim Liên, một cây Thất Bảo Thụ Chi và một Bảo Tràng bay ra từ Cực Lạc tịnh thổ, lơ lửng trên đỉnh đầu hai người.
Trên bầu trời hồng hoang, tường vân cuồn cuộn, một đóa Công Đức Kim Liên hạ xuống, chia thành hai nửa riêng biệt rơi vào trong cơ thể của hai người.
Công đức lập giáo cho một người thành Thánh còn miễn cưỡng, huống chi hai người?
Tiếp Dẫn thở dài nói: "Sư đệ, cái công đức lập giáo này không đủ để chúng ta Thành Thánh!"
Chuẩn Đề thoải mái nói: "Sư huynh, chẳng phải huynh đã sớm đoán trước được hay sao? Xem ra bây giờ..."
Tiếp Dẫn nhịn không được khuyên: "Sư đệ, suy nghĩ lại một chút đi! Nhất định còn có cách khác để chứng đạo."
Chuẩn Đề lắc đầu nói: "Không có thời gian! Ba người Đông Phương đã thành Thánh, Thánh Đạo chi tranh đang từng bước từng bước một rơi xuống."
Tiếp Dẫn vẻ mặt đau khổ nói: "Vậy vẫn là ta tới trước đi! Sư đệ, ngươi có đại trí tuệ, tương lai của Tây Phương Giáo chúng ta còn dựa vào ngươi mà hưng thịnh."
Chuẩn Đề cười ha ha nói: "Sư huynh chính là một người tĩnh tâm khổ tu, sao có thể làm ra việc lao tâm lao lực như thế này được?"
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong ánh mắt hiện lên một tia kiên quyết, mở miệng nói: "Ước nguyện đầu tiên khi ta thành Phật là trong cõi nước ta không có Ngục Hình hay loài Ngã Quỷ, Súc Sanh. Ước nguyện không hành thề không thành Phật. Ước nguyện thứ hai khi ta thành Phật là trong cõi của ta không có nữ nhân, không ương kiếp số bách tính thế giới chư thiên, cứ như chim bay khắp nơi. Kiếp sau, nếu ta giết người đều hóa sanh từ ‘Cửu Phẩm Liên’. Ước Nguyện không thành thề không làm Phật. Ước nguyện thứ ba khi ta làm Phật là lúc sát khí của ta tỏa ra lúc muốn ăn thì bên trong Thất bảo bát sẽ hiện thực hóa ra trăm vị ẩm thực. Ăn xong thì sát khí sẽ tự nhiên hóa đi. Ước nguyện không thành thề không làm Phật.
Nguyện thứ tư khi ta làm Phật là chỉ cần ta muốn y phục thì khẽ niệm là có, không cần phải may vá giặt giũ. Ước nguyện không thành thề không làm Phật.
…
Ước nguyện thứ bốn mươi bảy khi ta làm Phật là phương thế giới chư Bồ Tát nghe danh hiệu ta thì Quy y tinh tiến, tức đến đến không hoán địa. Ước nguyện không thành thề không làm Phật.
Nguyện thứ bốn mươi tám khi ta thành Phật là phương thế giới chư Bồ Tát nghe danh hiệu ta thì Quy y tinh tiến, tức đến đến đệ nhất nhẫn, đệ nhị nhẫn và đệ tam nhẫn, trước chư Phật pháp vĩnh viễn không lui chuyển. Ước nguyện không thành thề không làm Phật."
Chuẩn Đề liên tiếp phát ra bốn mươi tám đóa hồng hỏa, Công Đức Kim Vân cuồn cuộn trên bầu trời, vô lượng công đức lại hạ xuống rồi phân đôi giữa không trung, rơi vào trong cơ thể của hai người.
Ầm! Hai cỗ uy lực Thánh Nhân to lớn uy nghiêm phát ra từ phía Tây tràn ngập khắp hồng hoang.
Vô lượng chúng sinh đều cung kính hành lễ nói: "Bái kiến Chuẩn Đề Thánh Nhân!"
"Bái kiến Tiếp Dẫn Thánh Nhân."
...
Bạch Cẩm cũng quay người về phía Tây rồi cung kính hành lễ, lý niệm khác biệt nhưng nhất định phải tôn trọng Thánh Nhân.
Bên trong thế giới Tây phương tịnh thổ.
Sau khi thành Thánh, khí chất trên người Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề càng đặc biệt hơn, Tiếp Dẫn tản ra khí tức trách trời thương dân, Chuẩn Đề thì tràn ngập cảm giác lãnh đạm xuất trần.
Chuẩn Đề mỉm cười nói: "Sư huynh, chúng ta cũng đi vào bên trong hỗn độn mở một thế giới khác được không?"
Tiếp Dẫn gật đầu nói: "Vốn dĩ nên như thế."
Chuẩn Đề lớn tiếng nói: "Chúng ta sẽ mở ra thế ngoại Phật quốc tịnh thổ bên trong hỗn độn, chúng sinh hữu duyên đều có thể đến xem!"
Thân ảnh của Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề dần biến mất trong Tây phương cực lạc tịnh thổ.
...
Bên trong Bàn Cổ Điện, mười hai Tổ Vu đứng lên, thần sắc hoảng hốt, cuối cùng cũng kết thúc, sẽ không còn ai Thành đạo bây giờ nữa phải không? Trừ phi tên Hồng Vẫn kia chết đi sống lại thì mới có khả năng nhỏ nhoi như vậy.
Chúc Dung lớn tiếng nói: "Đại ca, chúng ta có nên đi vào thế giới vừa khai thiên tịch địa bên trong Hỗn Độn kia không?"
"Đương nhiên là đi, tại sao lại không?"
"Nhưng chúng ta đi vào chỗ nào? Hôm nay khai thiên hơi nhiều!"
Đế Giang đắc ý cười nói: "Không sợ! Tổ Vu của chúng ta có đủ người." Hắn phân phó nói: "Chúc Dung và Cú Mang đi cùng ta tới chỗ Thái Thanh Thánh Nhân. Cộng Công, Huyền Minh và Nhục Thu đi tới chỗ Ngọc Thanh Thánh Nhân. Hậu Thổ, Cường Lương và Chúc Cửu m đi tới chỗ Thượng Thanh Thánh Nhân. Thiên Ngô, Hấp Tư và Xa Bỉ Thi đi Tây Phương Giáo."
Tất cả Tổ Vu bên cạnh đều gật đầu đáp ứng, may mắn là mười hai Tổ Vu khá là nhiều, nếu không thì không dễ phân phối, bây giờ là thời điểm cạnh tranh then chốt của Vu Yêu, không thể đắc tội với bất kỳ vị Chư Thiên Thánh Nhân nào.
Thiên Đình, Đế Tuấn và Thái Nhất cũng được phân bổ, mặc dù bọn hắn chỉ có hai người nhưng Côn Bằng và Phục Hi đều là những đạo hữu nghe đạo của Tử Tiêu Cung, cũng đủ sức nặng.
Đế Tuấn dẫn đầu hai vị Yêu Thánh tiến tới chỗ Thái Thanh Thánh Nhân.
Thái Nhất dẫn đầu hai vị Yêu Thánh tiến tới Tây Phương Giáo.
Phục Hi dẫn đầu hai vị Yêu Thánh tiến tới chỗ Ngọc Thanh Thánh Nhân.
Côn Bằng dẫn đầu hai vị Yêu Thánh tiến tới chỗ Thượng Thanh Thánh Nhân.
Mặt khác, giờ phút này các ẩn tu đơn độc cũng vô cùng bối rối. Chẳng hạn như, bây giờ Trấn Nguyên Tử cũng như vậy, cuối cùng phải tới nơi nào? Tây Phương Giáo hay là Tam Thanh? Rồi chọn vị nào ở Tam Thanh? Sau khi do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn lựa chọn Thái Thanh Thánh Nhân, cũng bởi vì vị này lớn nhất.
Minh Hà giáo chủ trực tiếp lựa chọn Thông Thiên giáo chủ, trong tất cả các Thánh Nhân thì tính khí của hắn hợp với vị này nhất.
Nhiên Đăng lựa chọn Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Những người nghe đạo còn lại trong Tử Tiêu Cung cũng đều có lựa chọn riêng. Nói chung, rất nhiều người lựa chọn Tam Thanh, chỉ có vài người là lựa chọn phía Tây.