Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 34: Lời đồn đại



Trước Thượng Thanh Cung, Kim Linh thánh mẫu ngồi xếp bằng dưới một gốc cây, buồn bực ngán ngẩm.

Một đóa tường vân hạ xuống, tường vân tản đi lộ ra Đa Bảo đứng trên mặt đất, hắn cất bước muốn đi lên Thượng Thanh Cung.

Kim Linh thánh mẫu vui mừng reo lên: “Đại sư huynh!”

Đa Bảo dừng chân quay đầu nhìn về phía gốc cây, kinh ngạc nói: “Kim Linh sư muội, sao ngươi lại ở chỗ này?”

Kim Linh cười nói: “Sư huynh, ngươi đang suy nghĩ gì đó? Ngay cả ta ở đây mà cũng không phát hiện ra.”

Đa Bảo cũng cười nói: “Một điểm nghi hoặc trong tu luyện, sư muội cũng đến cầu kiến sư phụ sao?”

Kim Linh gật đầu nói: “Đúng vậy!”

Đa Bảo hỏi: “Vậy sao không đi vào mà lại ở đây?”

Kim Linh bất đắc dĩ nói: “Bạch Cẩm sư huynh đang thỉnh an ở bên trong, ta cũng chỉ có thể ở bên ngoài chờ thôi.”

Trong lòng Đa Bảo khẽ động, Bạch Cẩm cũng ở đây? Không phải hắn đề điểm đại đạo chi đồ cho sư phụ trước rồi đó chứ? Loại chuyện này không phải Bạch Cẩm không làm được, nhất thời trong lòng liền có chút bất an.

Kim Linh nghi hoặc nhìn Đa Bảo, hôm nay Đại sư huynh làm sao vậy? Sao tâm thần cứ như không được tập trung?

Đa Bảo quay đầu nhìn Kim Linh, hỏi: “Sư muội, ngươi biết Bạch Cẩm đang nói gì với sư phụ không?”

Kim Linh do dự một chút rồi nói: “Lúc ta mới tới cầu kiến thì hình như nghe thấy vấn đề gì đó về luyện khí, cụ thể như thế nào thì không rõ lắm, chỉ nghe được đôi câu.”

Luyện khí? Trong lòng Đa Bảo thả lỏng, chắc hẳn là Bạch Cẩm còn chưa nghĩ tới việc thành đạo của sư phụ và hai vị sư bá.

Lúc này Đa Bảo đi tới ngồi xếp bằng dưới gốc cây cạnh Kim Linh, cười nói: “Sư muội, sư huynh có vài chuyện quan trọng muốn bẩm báo với sư phụ, lát nữa có thể cho ta vào trước hay không?”

Kim Linh gật đầu, cười hì hì nói: “Được chứ!”

“Đa tạ sư muội!”

Bên trong Thượng Thanh Cung, Thông Thiên ngồi trên chủ vị ở nơi cao, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn ở dưới.

Thông Thiên nhìn thoáng qua Thái Thanh Cung và Ngọc Thanh Phong, Đa Bảo đã nói gì với bọn hắn vậy? Sao đột nhiên hai vị huynh trưởng lại bế quan? Không được, hắn phải nhanh chóng đuổi theo.

Thông Thiên nói: “Công đức vô cùng có ích, có thể hóa thành Công Đức Thần Luân, Thần hộ thân. Cũng có thể luyện hóa thành Công Đức Thần Khí, giết người không nhiễm nhân quả. Vi sư đã truyền phương pháp luyện chế Công Đức Thần Khí cho ngươi, nên lựa chọn như thế nào thì ngươi tự mình quyết định đi. Lựa chọn khác nhau sẽ mang đến những con đường khác nhau, cẩn thận mà đi.”

Bạch Cẩm chần chừ một chút rồi nói: “Sư phụ, ta có thể dung nhập công đức vào bốn thanh Tiên Kiếm không?”

Thông Thiên lắc đầu nói: “Không thể! Tiên Thiên Linh Bảo đều có Tiên Thiên Linh Quang bất diệt, dung nhập Hậu Thiên Công Đức sẽ khiến Tiên Thiên Lực của Tiên Thiên Linh Bảo u ám đi.”

“Vâng! Đệ tử đã hiểu.” Bạch Cẩm cung kính đáp.

Thông Thiên nói: “Nữ Oa thành Thánh, ngươi cũng đoạt được không ít công đức, lựa chọn cẩn thận vào.”

“Vâng! Đệ tử nhất định sẽ cân nhắc kĩ nhưng sư phụ người có thể chỉ điểm một chút cho ta không?”

“Ngươi có biết lý niệm giáo đồ của vi sư là gì không?”

“Hữu giáo vô loại?”

“Nuôi thả!”

Bạch Cẩm: “…” Thật muốn đổi một sư phụ khác.

Thông Thiên cười ha hả nói: “Đi đi! Sư huynh và sư muội ngươi còn chờ ở bên ngoài.”

“Đệ tử cáo lui.” Bạch Cẩm cung kính chắp tay thi lễ rồi đứng dậy đi ra ngoài.



Đại môn Thượng Thanh Cung ‘kẽo kẹt’ một tiếng hé mở, thân ảnh Bạch Cẩm đi ra từ bên trong. Hắn vừa ra liền thấy hai người đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây ở đằng xa.

Bạch Cẩm cười giải thích: “Không biết sư huynh và sư muội đang chờ ở bên ngoài, sư đệ ngu dốt trì hoãn một chút thời gian của sư phụ, mong sư huynh và sư muội không trách ta.”

Kim Linh cười hì hì nói: “Ta không sao cả! Dù sao ta cũng rất nhàn rỗi.”

Đa Bảo từ mặt đất đứng lên, mặt không đổi sắc nói: “Sư đệ, sư phụ đang tìm hiểu Thánh đạo, sau này ngươi ít đến thì tốt hơn.”

Sau khi nói xong, Đa Bảo ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào Thượng Thanh Cung, đại môn Thượng Thanh Cung ‘ầm’ một tiếng rồi đóng lại.

Bạch Cẩm nghi hoặc nhìn Kim Linh hỏi: “Sư muội, sư huynh làm sao vậy?”

Kim Linh lắc đầu: “Không biết! Đại sư huynh vẫn luôn như vậy nhỉ?”

Bạch Cẩm gật đầu đồng ý: “Đại sư huynh thật ngang tàng! Vừa nãy được sư phụ truyền đạo, lòng có sở ngộ, sư huynh cáo từ trước.”

Kim Linh cười hì hì nói: “Sư huynh đi thong thả.”

Bạch Cẩm bay lên không trung rồi hướng xuống phía dưới.

Một lúc sau, Đa Bảo vui sướng đi ra từ bên trong Thượng Thanh Cung, đại môn Thượng Thanh Cung ‘ầm’ một tiếng đóng lại, phía trên lấp lánh Thượng Thanh tiên quang, hoàn toàn phong bế.

“Ha ha.” Đa Bảo không nhịn được vui mừng cười to hai tiếng, sư phụ cũng tiếp nhận phương pháp của ta rồi, ta quả nhiên là một thiên tài.

“Đại sư huynh.” Một thanh âm vang lên từ phía xa.

Đa Bảo xoay người, mặt mày hớn hở nói: “Sư muội, có chuyện gì vậy?”

Kim Linh đứng dậy, nhìn Đa Bảo bình tĩnh nói: “Sư huynh, là ta tới trước mà.”

Đa Bảo cười nói: “Đa tạ sư muội đã nhường ta vào trước.”

Kim Linh chỉ vào Thượng Thanh Cung đã phong bế, yếu ớt nói: “Đại sư huynh, có phải ngươi nên giải thích cho tiểu muội một chút, bây giờ là chuyện gì?”

Đa Bảo quay đầu nhìn về phía Thượng Thanh tiên quang lấp lánh, trong lúc nhất thời hắn liền mơ hồ. Sau đó đột nhiên nhận ra hình như hắn đã chặt đứt cánh cửa cầu sư của sư muội rồi.

Chương 56: Công đức luyện bảo

Kim Linh nhìn Đa Bảo, hé miệng lộ ra hai cái răng nanh nhỏ.

Đa Bảo vội vàng nói: “Sư muội, ngươi nghe ta giải thích đi! Ta thực sự không phải cố ý đâu.”

Kim Linh phất tiên bào nói: “Ta không nghe, ta không nghe. Ngươi là Đại sư huynh, không cần phải giải thích với ta.” Nói xong nàng đạp tường vân bay xuống phía dưới.

“Sư muội…” Đa Bảo ở phía sau kêu lên, nhìn theo bóng dáng Kim Linh đi xa rồi thì thầm: “Quên đi, không nghe thì không nghe, chờ sư phụ và sư bá thành đạo thì nàng sẽ hiểu.”



Bạch Cẩm đi tới một sơn đạo yên tĩnh, từ khi những đệ tử ngoại môn kia bị phong bế tu vi thì cả Thượng Thanh Phong liền trở nên tĩnh lặng. Tất cả những đệ tử bị phong bế tu vi đều lui về điện của bản thân tu tâm dưỡng tính, ít nhất là không dám ra ngoài phá rối nữa.

Bạch Cẩm đi thẳng về cung điện của bản thân, ngồi xếp bằng trên giường suy ngẫm. Lời nói của sư phụ vẫn còn quanh quẩn trong đầu, công đức là một loại lực lượng rất đặc biệt trong thiên địa, công đức nhập thân không những có thể bảo hộ thần hồn mà còn có thể hóa nguy thành an.

Công đức có thể luyện chế Công Đức Kim Đan, dùng để đề cao ngộ tính, thân hợp thiên địa trong một thời gian ngắn.

Công đức có thể luyện chế Thần Khí công phạt, giết người không nhiễm nhân quả, còn có thể luyện chế Thần Khí phòng ngự, đẩy lùi chư tà vạn pháp không nhiễm.

Còn có rất nhiều những công dụng khác nữa, quả thực như một món đồ vạn năng.

Đa số những người đạt được công đức đều dung nhập lực lượng của Công Đức vào thần hồn để luyện chế thành Công Đức Kim Luân, bảo hộ thần hồn nhưng Bạch Cẩm không tính luyện chế thành món đồ đó, trong lòng âm thầm có một ý tưởng.

Bạch Cẩm duỗi tay ra, trong lòng bàn tay hiện ra một kiện Lạc Bảo Kim Tiền, ngoài tròn trong vuông còn có hai cái cánh nhỏ đáng yêu đang lơ lửng giữa không trung.

Bạch Cẩm thì thầm: “Chắc là có thể thành công!” Hắn nhắm mắt ngưng thần, một đoàn kim vân hiện lên trên đỉnh đầu, kim vân quay cuồng, hàng ngàn hàng vạn thụy khí.

Lạc Bảo Kim Tiền liền bốc lên một ngọn lửa vô hình, Công Đức Kim Vân phân ra một nhánh bay về phía Lạc Bảo Kim Tiền rồi bay qua giữa nó, bên trên hình thành một Công Đức Kim Tiền.

Một nhánh công đức kia nhất thời bị cắt đứt, bên trong Lạc Bảo Kim Tiền phát ra thanh âm bất mãn, có vẻ như rất không cam lòng.

Bạch Cẩm không để ý tới cảm xúc đùa giỡn này của nó, hắn vẫy tay gọi, Công Đức Kim Tiền liền rơi vào tay Bạch Cẩm.

Ngay chính diện của kim tiền là một đạo cung, tiểu phương khổng đang ở đại môn của đạo cung giống như đại môn của đạo cung đang mở rộng, trên bảng tên nho nhỏ có thể loáng thoáng thấy được ba chữ, Tử Tiêu Cung. Mặt trái của kim tiền là đạo văn quấn quanh, thoạt nhìn tràn ngập hơi thở huyền ảo mà thần bí, bản thân Bạch Cẩm cũng không hiểu có ý nghĩ gì, dù sai trông cao lớn là được rồi.

Bạch Cẩm đánh giá Công Đức Kim Tiền mà chính mình làm ra, vuốt vuốt cằm. Đây cũng xem như xâm phạm bản quyền của Hồng Quân Đạo Chủ nhỉ? Hay là đợi lát nữa đi hỏi sư phụ xem được không?

Bạch Cẩm ném một phát, Công Đức Kim Tiền màu vàng liền rơi vào trong Công Đức Khánh Vân, theo Công Đức Khánh Vân ẩn vào linh đài.

Bạch Cẩm vui vẻ, vậy mà còn có thể thu vào linh đài. Quả nhiên sau khi trải qua luyện chế, Công Đức Kim Tiền khác với Công Đức Vân bình thường, ngưng thực hơn nên tác dụng cũng mạnh mẽ hơn.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Một tràng tiếng đập cửa truyền tới từ bên ngoài, thanh âm vui mừng vang lên: “Sư huynh, Bạch Cẩm sư huynh!”

Bạch Cẩm lật tay thu hồi Lạc Bảo Kim Tiền rồi vung tay lên, đại môn ‘ầm’ một tiếng mở ra. Hai đạo thân ảnh đứng ở bên ngoài, một người là Bạch Hạc đồng tử phấn điêu ngọc trác, người còn lại là Thạch Cơ.

Bạch Cẩm nhẹ nhàng xuống giường, kinh ngạc nói: “Bạch Hạc, ngươi sao vậy? Nhị sư bá tìm ta sao?”

Bạch Hạc lắc đầu nói: “Không phải! Lão gia bế quan rồi, ta nhàn rỗi nhàm chán nên đến tìm sư huynh chơi.”

Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Vậy thì tốt, vừa hay ta cũng đang nhàm chán. Đi! Sư huynh dẫn ngươi đi câu cá.”

Cá? Hai mắt Bạch Hạc đồng tử sáng rực lên, từ khi đến Côn Luân Sơn, mỗi ngày đều phải ăn gió uống sương, cuộc sống vất vả, lâu lắm rồi chưa được ăn món cá mà bản thân thích ăn, thật hâm mộ sư huynh có thể sống tiêu sái như vậy, còn có thể đi ra ngoài câu cá.

Thạch Cơ hỏi: "Sư huynh, ta có thể đi cùng không?”

Bạch Cẩm cười ha hả nói: "Sư muội không muốn đi cũng không được ấy! Ta không biết làm cá đâu, cùng đi đi nào.”

Thạch Cơ cười khẽ nói: "Nếu sư huynh không chê thì cứ để cho ta.”

Ba người cùng đi tới một dòng suối nhỏ dưới chân núi, sau đó cứ thế ngồi thẳng xuống bãi cỏ mà câu cá.

Một lát sau, Bạch Hạc đồng tử không chịu nổi việc ngồi yên liền lén dùng pháp thuật, cá lớn cá nhỏ nối tiếp mà đến, câu đến quên cả trời đất.

Thạch Cơ bèn thể hiện tay nghề, hương thơm bay khắp bốn phương.

Một lát sau, ba người ăn no ngồi dưới tàng cây râm mát, lười biếng nghe tiếng chim hót vọng ra từ núi rừng.

Bạch Hạc đồng tử ợ một cái, hâm mộ nói: "Vẫn là Thượng Thanh Phong của các ngươi tốt, Ngọc Thanh Phong quá buồn tẻ, quá vắng vẻ, chỉ có hai người là ta với lão gia.”

Chương 57: Bốn kiếm hợp lại, xuất Thanh Thiên!

Bạch Cẩm trấn an nói: "Chờ sư bá thành Thánh Nhân rồi sẽ chiêu mộ đệ tử, đến lúc đó Ngọc Thanh Phong sẽ rộn ràng ngay thôi.”

Hai mắt Bạch Hạc đồng tử sáng lên: "Thật sao? Chắc lão gia cũng sắp thành Thánh rồi đó, hôm nay Đa Bảo sư huynh tới Ngọc Thanh Phong của chúng ta mà.”

Bạch Cẩm ngạc nhiên thốt lên: "Đa Bảo? Hắn đến làm gì vậy?” Ngày thường Đa Bảo có nhìn thấy Nhị sư bá cũng chỉ mong có thể đi vòng qua tránh đi, sao hôm nay lại đột nhiên tới tận cửa vậy?

Bạch Hạc đồng tử gật đầu nói: "Hắn đến giảng Thánh Nhân đại đạo với lão gia, còn nói lão gia muốn thành đạo thì nhất định phải luyện chế ra món Thánh Khí đầu tiên trong thiên địa, sau đó thiên địa tán thành, hạ xuống công đức là có thể thành thánh, ta cảm thấy hắn nói có lý lắm.”

Bạch Cẩm ngẩn ra, đột nhiên hắn nhớ ra sáng nay Đa Bảo còn đi Thượng Thanh Cung nữa, hơn nữa biểu hiện cũng rất lạ, không phải hắn học theo mình đề điểm cho sư phụ và sư bá thành đạo đấy chứ?

Đột nhiên con ngươi Bạch Cẩm co lại. Xong rồi! Đa Bảo muốn hại đùi lớn của ta, nếu thành đạo thất bại, ai biết có thể sinh ra hậu quả đáng sợ gì hay không!

Bạch Cẩm vội vàng đứng dậy, hóa thành một đạo thanh quang bay về phía Thượng Thanh Phong.

Dưới tàng cây, Bạch Hạc đồng tử khó hiểu hỏi: "Ớ, sao sư huynh lại đi mất thế?”

Thạch Cơ nhìn về phía Thượng Thanh Cung, dường như có điều suy nghĩ nói: "Đi, chúng ta cũng đi xem xem!”

“Được!” Bạch Hạc đồng tử đứng dậy, hai người đạp tường vân bay tới Thượng Thanh Phong.

Giữa sườn núi bỗng vang lên một giọng nói hùng hồn: "Sư đệ, xin dừng bước!” Một bích chướng hình thành từ Thượng Thanh tiên quang hiện lên, ngăn cách thiên địa.

Một đạo thanh quang dừng trước bình chướng rồi hóa thành thành Bạch Cẩm, hắn nhìn thẳng vào Đa Bảo phía dưới lưng núi rồi nói: "Đại sư huynh, ngươi có ý gì?”

Đa Bảo đặt một tay ra sau lưng, đạo bào tung bay, phong thái yếu điệu nói: "Ta không có ý gì cả, chẳng qua sư phụ đang bế quan lĩnh hội Thánh đạo, sư đệ không nên quấy rầy.”

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Đại sư huynh, ta vẫn luôn kính trọng ngươi, cho dù giữa chúng ta có mâu thuẫn, ta có chịu chút thiệt thòi cũng xin chịu nhưng Thánh đạo há lại là trò đùa, nếu sư phụ xảy ra chuyện, ngươi gánh nổi trách nhiệm đó sao?”

Ngươi mà chịu im lặng nhận thiệt thòi sao? Ngươi chịu thiệt thòi khi nào! Không đề cập đến còn tốt, vừa nhắc tới mâu thuẫn trước kia, trong lòng Đa Bảo liền khó nén được mà bừng bừng lửa giận, hắn trầm mặt nói: "Bạch Cẩm, ngươi nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ta lại hại sư phụ sao?”

"Có phải ngươi đã đưa ra ý kiến gì với sư phụ hay không, mơ tưởng hão huyền có thể nói này nói kia mà giúp sư phụ thành đạo?"

"Chỉ là đề nghị mà thôi."

Bạch Cẩm tức giận nói: "Sư huynh, ngươi cảm thấy Thánh Đạo là chuyện ngươi có thể nghĩ mà ra sao?”

Đa Bảo phẫn nộ nói: "Bạch Cẩm! Tại sao ngươi lại chắc chắn ta không nghĩ ra? Ngươi có thể giúp Nữ Oa nương nương thành Thánh còn ta thì không thể góp ý cho sư phụ sao?”

Ta? Bạch Cẩm chỉ cảm thấy trong lồng ngực vô cùng khó chịu, Đại sư huynh ngốc sao? Chuyện này mà cũng tranh?

Đa Bảo ngạo nghễ ngẩng đầu ưỡn ngực: "Bạch Cẩm, đừng tưởng rằng chỉ có ngươi mới là thiên chi kiêu tử, chỉ có ngươi mới có thể lĩnh ngộ Thánh Đạo, chúng ta cũng có thể.”

Cuộc đối đầu ở đây khiến rất nhiều đệ tử của Thượng Thanh Phong chú ý, bọn hắn nhốn nháo ở xa xa quan sát sự tình giữa không trung.

Bên sườn núi, dám đệ tử Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Linh Nha Tiên, Cầu Thủ Tiên ở bên ngoài nhao nhao kích động kêu lên: "Hay! Đại sư huynh nói rất hay!”

"Thánh Đạo, chúng ta cũng có thể nghĩ ra."

"Đại sư huynh mới thật sự là thiên kiêu."



Đa Bảo cười tươi, được chúng tiên bảo vệ, đây mới là đạo mà hắn theo đuổi, trên trời dưới đất chỉ có một mình hắn mà thôi.

Bạch Cẩm hít sâu một hơi, nặng nề nói: "Sư huynh, nếu ta cứ khăng khăng muốn đi qua thì sao?”

Đa Bảo ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm, tự tin nói: "Ngươi có thể thử xem!”

Ngón tay Bạch Cẩm chập lại làm kiếm rồi chỉ thẳng lên trời, vút… vút… vút… vút… Bốn thanh Tiên Kiếm bay ra từ cổ tay áo hắn, bốn thanh kiếm dựng thẳng giữa không trung xoay tròn quanh Bạch Cẩm, theo thứ tự là Thanh Minh, Thanh Vũ, Thanh Tiêu và Thanh Vân.

Bạch Cẩm trầm giọng nói: "Đại sư huynh hãy cẩn thận! Bốn kiếm hợp lại, xuất Thanh Thiên!” Phải đối phó với Đa Bảo sư huynh, Bạch Cẩm không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể dùng đòn mạnh nhất của mình.

Bốn thanh Tiên Kiếm phóng vụt lên trời trong nháy mắt, đụng vào đỉnh đầu Bạch Cẩm, một trận thần quang bên trong dung hợp thành một thanh quang thần kiếm lấp lánh, trên chuôi kiếm khắc hai chữ to Thanh Thiên.

Thanh Thiên kiếm vừa thành, thiên địa đáp lại. Ầm ầm! Từng tiếng sấm vang lên trên thiên không, mây mù quay cuồng.

Sắc mặt Bạch Cẩm tái nhợt đi trong nháy mắt, mồ hôi đầm đìa, toàn thân run rẩy. Thanh Thiên kiếm là một thanh Thiên Kiếm, Thiên Kiếm xuất hiện thì lực lượng thiên địa trong vạn dặm đều bị điều động, áp lực khổng lồ phảng phất như một thế giới đè lên cơ thể. Linh hồn của hắn có thể cảm ngộ được tất cả sự vật trong vòng vạn dặm, một nhành hoa một ngọn cỏ, một viên đá một giọt nước, tất cả đều hóa thành kiếm ý hòa lẫn vào trong Thanh Thiên kiếm, vô cùng khủng bố.

Chương 58: Lý luận của Bạch Cẩm

Tâm thần Bạch Cẩm ngưng lại trên người Đa Bảo, từ nơi sâu xa trong thiên địa đại thế, tất cả đều đè xuống Đa Bảo, thiên địa khóa chặt.

Đa Bảo biến sắc, khiếp sợ nhìn Thần Kiếm trên thiên không, loại cảm giác này tựa như bị trời phạt, không thể tránh né, không thể chống đỡ.

Bạch Cẩm cắn chặt răng quát to: "Chém!”

Đột nhiên Thanh Thiên kiếm chém xuống, bích chướng màu xanh giống như một miếng vải rách, thanh kiếm vừa chạm vào liền vỡ vụn hóa thành cuồng phong bao trùm.

“Nghịch Trảm!” Đa Bảo hét lớn một tiếng, phía sau hiện lên một thanh Tiên Kiếm, Tiên Kiếm nghịch thiên mà lên, một nhát giáng xuống thành Thiên Địa Chi Kiếm, một nhát bay lên thành Nghịch Thiên Chi Kiếm. Hai người đối đầu tạo ra tiếng động chấn động trời đất, một đạo thanh quang rực rỡ giống như mặt trời, kiếm khí cuồn cuộn khiến không gian xung quanh vặn vẹo, nhìn không rõ ràng mọi vật.

Vô số đệ tử ngoại môn đứng phía dưới đều thét lên hoảng hốt, vội vàng lấy tay áo che mắt, chạy đi tránh né khắp nơi, kiếm quang tàn phá bừa bãi. Bùm bùm! Trên vách núi hiện ra vô số vết kiếm, thậm chí vài đệ tử xui xẻo còn bị thương.

“Rầm!” Bạch Cẩm lui về phía sau mấy bước, trước ngực đau đớn: “Phụt!” Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cả người run rẩy. Bạch Cẩm sử dụng Thiên Kiếm đã rất miễn cưỡng, Thiên Kiếm còn bị lực lượng thiên địa khổng lồ phản phệ lại, trong nháy mắt liền trọng thương.

Trên thiên khung vặn vẹo, bốn đạo thanh sắc kiếm quang bay vụi xuống rồi xoay tròn quanh Bạch Cẩm.

Đa Bảo cũng bị đẩy lui về phía sau hai bước, sắc mặt hắn đỏ rực, sau đó biến mất, Tiên Kiếm của hắn bay xuống lơ lửng bên cạnh.

Đa Bảo chắp hai tay nói: "Sư đệ, ngươi không qua được.”

"Ta lại nghĩ hắn có thể đi qua!" Một giọng nói réo rắt bỗng vang lên.

Con ngươi Đa Bảo co rụt lại, hắn kinh hãi kêu lên: "Sư muội!”

Bạch Cẩm cũng ngẩng đầu lên, mừng rỡ kêu: "Sư tỷ!”

Một mảnh tường vân chậm rãi hạ xuống, người đứng trên đó chính là Vô Đương thánh mẫu.

Đa Bảo vô thức hỏi: "Sư muội, sao ngươi lại tới đây?”

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Bạch Cẩm, gằn giọng: "Ngươi vậy mà lại mời cả Vô Đương sư muội đến đây.”

Bạch Cẩm trợn mắt, không phải ta, ta không có. Mà thôi, hắn lười giải thích, nói chuyện với sư huynh thật mệt mỏi.

Vô Đương Thánh Mẫu nói: "Sư đệ nói rất đúng, Thánh đạo không phải chuyện nhỏ, sư huynh lỗ mãng rồi .”

Bạch Cẩm vô cùng cảm kích: "Đa tạ sư tỷ!”

Vô Đương Thánh Mẫu gật gật đầu với Bạch Cẩm rồi nói: "Đi đi!”

“Vâng!” Bạch Cẩm đáp lại, sau đó bay thẳng về hướng Thượng Thanh Phong.

Đa Bảo sầm mặt nhưng rồi vẫn không ra tay ngăn cảm, hiện tại Vô Đương cũng có mặt, bản thân hắn không ngăn nổi.

Bạch Cẩm điều khiển tường vân đáp xuống Thượng Thanh Cung, hắn bước nhanh về phía Thượng Thanh Cung, vừa hành lễ vừa kêu lên: "Đệ tử bái kiến sư phụ!”

Không có nửa câu đáp lại.

Trong rừng cây nhỏ phía xa cung điện truyền ra một giọng nói thật thà: "Sư huynh, lão gia đi ra ngoài rồi.”

Bạch Cẩm lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con trâu màu xanh xám đang từ trong rừng cây đi ra.

Bạch Cẩm vội vàng hỏi: "Quỳ Ngưu, sư phụ ta đi đâu rồi?”

Quỳ Ngưu lắc đầu u oán nói: "Ta không biết, lão gia đi ra ngoài còn không cưỡi ta cơ. Sư huynh, ngươi nói xem có phải lão gia ghét ta rồi không?”

Bạch Cẩm lập tức điều khiển tường vân bay sang Thái Thanh Phong.

Quỳ Ngưu vội vàng ngẩng đầu kêu lên: "Sư huynh, ngươi không phải muốn chuẩn bị tọa kỵ mới cho lão gia chứ? Ta mới là tọa kỵ tốt nhất trên hồng hoang.”

Bạch Cẩm nào còn tâm trí lo chuyện tọa kỵ, hắn lần lượt đến Thái Thanh Phong và Thượng Thanh Phong nhưng đều không thấy cả hai vị sư bá.

Cuối cùng Bạch Cẩm trở lại Thượng Thanh Phong, đám người Vô Đương thánh mẫu, Thạch Cơ và Bạch Hạc đồng tử bước ra đón.

Vô Đương thánh mẫu hỏi: "Thế nào?" ”

Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Sư phụ và hai vị sư bá đều đã rời đi." Hắn không nén được lại hỏi: "Sư tỷ, ngươi nói xem Đại sư huynh đề nghị vớ vẩn cái gì không biết? Nhỡ Thánh đạo của sư phụ và sư bá xảy ra chuyện, đạo cơ bị hao tổn thì hắn cũng không rũ được trách nhiệm.”

Vô Đương Thánh Mẫu an ủi: "Yên tâm đi! Sư phụ và sư bá sẽ tự có suy tính của mình.”

Bạch Cẩm chán nản: "Nếu là lúc khác thì ta cũng ta yên tâm đấy nhưng hiện tại Nữ Oa nương nương vừa mới thành Thánh, cũng là lúc sư phụ và sư bá khó lòng bình thản nhất, sư huynh còn nói bừa mấy câu, bọn hắn có thể ổn định mới là lạ.”

Vô Đương Thánh Mẫu suy nghĩ thì thấy hình như đúng thế thật, nàng lại hỏi: "Ngươi cảm thấy phương pháp chứng đạo mà Đa Bảo sư huynh đưa ra chắc chắn sẽ thất bại ư?”

Bạch Cẩm gật đầu vô cùng kiên định: "Chắc chắn sẽ thất bại, hắn đề nghị sư bá đi luyện một món thánh khí trước nay chưa từng có, thế thì chắc chắn sẽ đề nghị sư bá luyện ra thánh đan trước nay chưa từng có, với sư phụ thì là thánh trận trước nay chưa từng có.”

Vô Đương Thánh Mẫu khó hiểu: "Ta cảm thấy rất có lý mà!”

Nếu như ta không biết tương lai thì chắc ta cũng cảm thấy có lý đó nhưng trên thực tế thì phương pháp thành đạo của sư phụ và sư bá lại không phải cái này, Bạch Cẩm cảm thán: "Sư tỷ, những thứ này đều là mấy biện pháp không chính thống, sư phụ và sư bá là đệ tử thân truyền của Đạo Chủ, sao có thể đi con đường bàng môn đó?”

A! Hình như sư đệ nói cũng có lý.



Bạch Cẩm khoát tay: "Thôi vậy, chúng ta cũng đã tận lực rồi, hy vọng sư phụ và sư bá tự biết điểm dừng thôi!” Hắn lại cảm khái nói: "Đã lớn từng ấy rồi mà còn xúc động như vậy, khi nào mới có thể khiến đám đệ tử chúng ta yên tâm được chứ!”

Nghe vậy, sắc mặt Vô Đương Thánh Mẫu trở nên cổ quái, Thạch Cơ thì nín cười.

"Khụ khụ…" Bạch Cẩm giơ tay che miệng ho khan hai tiếng, lực lượng thiên địa phản phệ hắn lúc nãy thật không dễ chịu.

Vô Đương Thánh Mẫu khuyên nhủ: "Sư đệ, ngươi bị thương không nhẹ, trước tiên hãy trở về chữa thương đi! Chỗ Đa Bảo sư huynh để ta trở về khuyên bảo hắn.”

“Đa tạ sư tỷ!” Bạch Cẩm nhìn Thạch Cơ nói: "Sư muội, ngươi mang theo Bạch Hạc đi dạo chơi quanh Thượng Thanh Phong chúng ta đi.”

Thạch Cơ gật đầu nói: "Được, sư huynh.”

Bạch Hạc đồng tử vội nói: "Sư huynh, ngươi không cần phải quan tâm đến ta, ta có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.”

Bạch Cẩm bay về cung điện của bản thân.



Tin tức Bạch Cẩm không công mà lui nhanh chóng lan đi. Đa Bảo nghe được liền thở phào nhẹ nhõm, thật lòng hắn vẫn rất lo lắng Bạch Cẩm sẽ gặp được sư phụ. Dựa vào năng lực của Bạch Cẩm, chưa chắc là không khuyên được sư phụ và sư bá buông tha phương pháp thành đạo này cho nên Đa Bảo mới phải chặn hắn ngay trên sườn núi như vậy.

Ở Sơn Yêu, Trường Nhĩ Định Quang Tiên phấn khích thi lễ: "Đa tạ sư huynh chỉ ra đường sáng giúp sư phụ và sư bá.”

Linh Nha Tiên cũng hưng phấn cười to: "Bạch Cẩm là cái thá gì chứ, Đại sư huynh chúng ta chỉ một lần đã nghĩ ra ba con đường thành Thánh, ngộ tính như thế, trong tam giới có ai sánh bằng?”

Trên mặt Đa Bảo treo một nụ cười nhạt, hắn khoát tay nói: "Khiêm tốn, khiêm tốn, giúp sư phụ sư bá phân ưu là việc đệ tử nên làm.”

Trường Nhĩ Định Quang Tiên âm dương quái khí nói: "Bạch Cẩm sư huynh chỉ nghĩ đến Nữ Oa sư thúc nhưng không nhớ tới hắn còn một vị sư phụ và hai vị sư bá.”

Một đệ tử ngoại môn lộ ra răng nanh hưng phấn kêu lên: "Đại sư huynh chỉ ra Thánh đạo giúp sư phụ và sư bá, về sau sẽ được ba vị Thánh Nhân che chở, có thể tung hoàng khắp hồng hoang, ai dám chọc vào sư huynh nữa?”

Đa Bảo bất mãn: "Người tu đạo, há có thể ỷ thế mà hoành hành bá đạo?”

Tên đệ tử lộ ra răng nhanh vội nói: "Sư huynh đừng trách, là ta nói sai rồi.”

Cầu Thủ Tiên thông minh bày ý kiến: "Từ trước đến nay đại năng giả đều có tôn hào, sư huynh cũng nên lấy cho chính mình một tôn hào, gọi là Điểm Thánh Đạo Quân được không?”

Đa Bảo lắc đầu nói: "Không được, quá kiêu ngạo, sao người tu đạo có thể có tác phong kiêu căng như vậy! Hơn nữa ta chỉ đưa ra một đề nghị mà thôi, có thể thành hay không còn chưa biết đâu.”

Trường Nhĩ Định Quang Tiên cười ha ha nói: "Đại sư huynh quá khiêm tốn thôi, cả sư phụ cùng sư bá đã đồng ý phương pháp mà sư huynh đề ra, sao lại không thành công được?”

“Đúng vậy!”

“Đúng vậy!”



Những đệ tử khác hùa theo đồng ý.



Ngày hôm sau, trong lúc Bạch Cẩm còn đang chữa thương. Đùng đùng đùng! Một tràng tiếng gõ cửa vang lên.

Bạch Cẩm mở mắt ra, thu lại Thượng Thanh tiên khí rồi đứng dậy đi ra ngoài. Cửa phòng vang lên một tiếng “kẽo kẹt” rồi mở ra, ngoài cửa là một tiểu cô nương thanh tú động lòng người.

Bạch Cẩm cười nói: "Cô Lương, sao ngươi lại tới đây?”

Cô Lương đi vào cung điện rồi bĩu môi nói: "Sư huynh, bọn hắn thật đáng ghét!”

Bạch Cẩm đi theo sau, cười nói: "Ai lại trêu chọc Cô Lương tiểu sư muội thế?”

Cô Lương đi tới bàn, nàng ngồi xuống ghế rồi chống một cánh tay lên bàn, bĩu môi nói: "Chính là dám sư huynh đệ hay đi theo Đa Bảo sư huynh ấy!”

Bạch Cẩm ngồi xuống đối diện Cô Lương, hắn cười nói: "Bọn hắn chọc ngươi sao? Chẳng lẽ lại đi phá rối Tĩnh Tự Hồ?”

“Đương nhiên là bọn hắn không dám!

Cô Lương tiếp tục bất mãn nói: "Nhưng hiện tại khắp nơi trên núi đều đang đồn Đa Bảo sư huynh là thiên kiêu mạnh nhất hồng hoang, một lần ngộ ra ba con đường Thánh Đạo, còn nói chờ sư phụ và sư bá thành đạo thì Đa Bảo sư huynh chính là người đứng đầu dưới Thánh Nhân trên hồng hoang, có thể so với Yêu Hoàng Tổ Vu.”

Bạch Cẩm gật đầu nói: "Nếu sư phụ và sư bá có thể chứng đạo thành công thì thì lời bọn hắn nói cũng không sai.” Hắn lại hỏi: "Bọn hắn còn nói gì nữa?”

"Bọn hắn nói rất nhiều rất nhiều, cứ khoe khoang trước mặt chúng ta ấy, còn nói đến khi sư phụ và sư bá thành đạo thì Đa Bảo sư huynh chính là người có công lớn nhất, sư huynh còn định đi cản không cho sư phụ thành đạo, ngươi chính là kẻ có tội lớn nhất, đến lúc đó chắc chắn ngươi sẽ phải quỳ xuống liếm chân Đa Bảo sư huynh cầu xin tha thứ."

Bạch Cẩm bật cười nói: "Ta quỳ xuống liếm chân hắn?”

"Đúng rồi, bọn hắn còn nói Đa Bảo sư huynh có tư thái của Thánh Nhân, nếu có thể lấy được Hồng Mông Tử Khí thì bản thân Đa Bảo sư huynh cũng có thể thành đạo."

Cô Lương lo lắng nhìn Bạch Cẩm: "Đại sư huynh, ngươi nói xem lời của bọn hắn là thật ư? Nhỡ sư phụ và hai vị sư bá nhờ trợ giúp của Đa Bảo sư huynh mà thành Thánh thật thì Đa Bảo sư huynh có vì thế mà chèn ép chúng ta hay không?”

Bạch Cẩm nói: "Sao nào? Lo lắng hả?”

Cô Lương bĩu môi nói: "Đương nhiên rồi! Đám người Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên xấu tính lắm, đặc biệt là Linh Nha Tiên, tên đó vô cùng vô cùng đáng ghét.”