Chuẩn Đề Thánh Nhân tươi cười, vội vàng nói: "Đừng đánh! Ngàn vạn lần đừng đánh. Nguyên Thủy đạo hữu, nghe ta một tiếng, Thông Thiên đạo hữu hiện tại đại giáo tan vỡ, đang lúc yếu thế, ngươi đánh hắn không phải là đang khi dễ người ta sao?"
Thông Thiên giáo chủ hừ lạnh một tiếng nói: "Khi dễ ta? Cho dù đại giáo tan rã, toàn bộ đệ tử không còn nữa, ta cũng có thể dùng một tay phá nát Thanh Vi Thiên."
Nguyên Thủy Thiên Tôn khinh miệt nhìn Thông Thiên, nói: "Ra tay với ngươi chính là bắt nạt người già yếu, ngươi có dám dùng đệ tử đấu cùng với ta không?"
"Có gì không dám!"
"Dùng Hỗn Độn Chung đánh cược ~"
"Đúng ý của ta ~"
"Quảng Thành Tử, lên."
"Bạch Cẩm, lên."
Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thông Thiên giáo chủ tức giận nhìn nhau, trước sau hạ lệnh.
Ách ~ Bạch Cẩm ở bên dưới không nói nên lời! Hai vị Thánh Nhân nhiều tuổi rồi mà vẫn còn xúc động hiếu chiến như vậy.
Bạch Cẩm nhìn Quảng Thành Tử, bất đắc dĩ nói: "Sư huynh, xin chỉ giáo!"
Quảng Thành Tử lạnh nhạt nói: "Cẩn thận một chút, ta sẽ không lưu tình."
Bạch Cẩm cùng Quảng Thành Tử đồng thời lao ra, một trận đại chiến ở trên hư không, thần thông thuật pháp rơi xuống, từng đường giao phong chấn động trên hư không, hai bên bị thương nặng.
Một lúc lâu sau, Bạch Cẩm mới vạn phần "vất vả” tựa như cọng chỉ mành treo chuông trấn áp Quảng Thành Tử.
Quảng Thành Tử và Bạch Cẩm trở về từ chiến trường, dừng ở phía trước chư Thánh.
Quảng Thành Tử chắp tay thi lễ, ảm đạm nói: "Sư tôn, ta đã bị đánh bại." Là thật sự bị đánh bại, cũng không có chút lơ là. Tuy biết rõ đây là ý tưởng của sư tôn, nhưng hắn vẫn muốn dốc toàn lực đối phó một lần. Kết quả cũng không ngoài ý muốn.
Bạch Cẩm cũng chắp tay thi lễ, cung kính nói: "Được sư huynh nhường, đệ tử may mắn thắng một ván."
Thông Thiên giáo chủ phun ra một ngụm khinh bỉ, đắc ý cười ha ha nói: "Nguyên Thủy, ta đã sớm nói đệ tử của ngươi còn kém xa so với đệ tử của ta."
Nguyên Thủy tức giận, sắc mặt lạnh nhạt, tay ném Hỗn Độn Chung bay ra trước mặt Thông Thiên giáo chủ, nói: "Đánh cuộc thua, cầm lấy!
Quảng Thành Tử, chúng ta đi!"
Nháy mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn và Quảng Thành Tử đã biến mất.
Thái Thượng sửng sốt, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, ha hả nói: "Giải tán hết đi! Giải tán hết đi ~ Huyền Đô, theo ta trở về!"
"Rõ!"
Huyền Đô đại pháp sư cung kính lên tiếng, đi theo Thái Thượng giáo chủ, biến mất bên trong không trung.
Hai Thánh phương Tây, Bình Tâm nương nương và Nữ Oa nương nương cũng đều biến mất.
Trong nháy mắt, giữa không gian cũng chỉ còn lại hai người Bạch Cẩm và Thông Thiên giáo chủ.
Thông Thiên giáo chủ nhìn Hỗn Độn Chung trước mặt, tươi cười dần biến mất, sau đó nói: "Bạch Cẩm, chúng ta đi thôi!"
Nháy mắt hai người biến mất, ngay sau đó lại xuất hiện trong Hỗn Độn. Cả hai nhàn nhã tản bộ trong Hỗn Độn, đi về phía Vũ Dư Thiên.
Thông Thiên giáo chủ thưởng thức Hỗn Độn Chung một hồi, tung Hỗn Độn Chung lên dừng ở trước mặt Bạch Cẩm, nói: "Cầm đi!"
Bạch Cẩm nhận Hỗn Độn Chung, khó hiểu hỏi: "Sư phụ, đây là?"
"Hừ ~ Nguyên Thủy còn lấy cớ đưa Hỗn Độn Chung cho ta, bổn tọa lấy kiếm đạo kiệt xuất sát phạt hồng hoang, sao ta phải để ý một cái Hỗn Độn Chung?
Nếu Tiệt Giáo đã muốn phá, vậy thì phá đi! Cùng một việc, vi sư tuyệt đối không làm hai lần.
Hỗn Độn Chung vô dụng đối với ta, ngươi cầm lấy nó đi trấn áp khí vận Ma Giáo đi!" Thông Thiên giáo chủ khinh thường hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt kiêu ngạo.
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Sư phụ, Tiên Thiên Chí Bảo quá mức quý trọng, đệ tử không dám nhận."
"Bất kể Tiên Thiên Chí Bảo hay là Hậu Thiên Linh Bảo, đối với Thánh Nhân mà nói cũng đều giống nhau. Tiên Thiên Chí Bảo Thập Nhị Phẩm Kim Liên của Phật Giáo ở trong tay Như Lai, Tiên Thiên Chí Bảo Thái Cực Đồ của Thái Thượng ở trên người Huyền Đô, Tiên Thiên Chí Bảo Bàn Cổ Phiên Từ của Nguyên Thủy do Quảng Thành Tử bảo quản.
Đối với Thánh Nhân mà nói, pháp bảo hữu dụng chỉ có một vật, đó phải là Chứng Đạo Chí Bảo. Cái khác đều là vật ngoài thân, ngươi đừng để ý, cứ nhận lấy đi."
Bạch Cẩm cung kính nói: "Đệ tử đã hiểu, đa tạ sư tôn ban tặng bảo vật!"
"Ừm ~ Có thời gian thì đi Thanh Vi Thiên tạ ơn đi! Để Quảng Thành Tử đấu với ngươi, thiệt thòi cho hắn mà Nguyên Thủy cũng nghĩ ra được.
Đã qua bao nhiêu năm vẫn như vậy, lề mề không rõ ràng, nửa điểm tiến bộ cũng không có." Thông Thiên vừa mắng chửi, khóe môi lại không kìm được mỉm cười.
Bạch Cẩm thành thành thật thật đi theo phía sau, không nói gì cả. Còn nói hai sư bá của ta, chẳng phải lúc đó người cũng như vậy sao? Một người kiêu ngạo nhất hồng hoang, một người ngạo kiều nhất hồng hoang, quả thực là buồn cười. Hai người đúng là hồng hoang tuyệt phối.
Sau khi trở về Vũ Dư Thiên, Bạch Cẩm đến Bích Du Cung của Thông Thiên thu thập một ít lễ vật, rồi mang đến Thanh Vi Thiên, ở Thanh Vi Thiên lại trì hoãn thêm một khoảng thời gian mới trở về Thiên Đình.
Bên trong Điểu Sào ở Thiên Đình, Bạch Cẩm tổ chức đại hội thẩm định bảo vật, mời tiên thần có quan hệ tốt, đến Điểu Sào giám định và thưởng thức Hỗn Độn Chung, vui chơi giải trí rất vui vẻ.
Tại Điểu Sào, Triệu Công Minh vuốt ve Hỗn Độn Chung trên bàn, cảm thán nói: "Muộn rồi! Trước kia nếu chúng ta có Hỗn Độn Chung trấn áp khí vận, Tiệt Giáo sẽ không tan biến." Ánh mắt hắn thương cảm.
Bạch Cẩm ngồi ở bên cạnh, cười ha hả nói: "Tuy rằng Tiệt Giáo không có khí vận, nhưng chỉ cần chúng còn tồn tại, còn tự nhận là đệ tử Tiệt Giáo, Tiệt Giáo vẫn còn tồn tại, vẫn danh chấn tam giới."
Kim Bằng cười ha hả nói: "Đại sư huynh nói rất đúng, có chúng ta, ai dám khinh thường Tiệt Giáo?"
Tiêu Vân cảm thán nói: "Vẫn có chút không dám tin, Hỗn Độn Chung mà cường giả hồng hoang liều mạng tranh đoạt, cứ như vậy dễ dàng rơi vào tay sư huynh?"
Kim Bằng nói: "Đây cũng không thể coi là dễ dàng lấy được, là sư huynh thắng được."
Tiêu Vân ôm quyền hướng lên trời thi lễ: "Vậy phải đa tạ hai vị sư bá."
Triệu Công Minh cũng cười nói: "Trong Huyền môn hiện tại, Hỗn Độn Chung ở trong tay sư huynh mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất."
Kim Ô Tiên cũng bật cười nói: "Sư phụ qua lại với hai sư bá vô số năm qua xem ra cảm tình vẫn rất tốt, hẳn là như vậy đi!"
Chương 1415: Ngươi nhận ra chứ
Tất cả mọi người đều cười tươi.
Tích tích tích ~ Một âm thanh vang lên.
Mọi người lập tức im lặng nhìn về phía Bạch Cẩm.
"Tiểu Kim, mở video ra xem."
"Rõ!"
Tiểu Kim lên tiếng, hiện tại có hơi nhiều người, Tiểu Kim có chút thẹn thùng, sẽ không đùa giỡn gì đâu nhỉ.
Một màn hình mở ra trước mặt Bạch Cẩm, đối diện màn hình có chút tối, một thân ảnh khí phách ngồi phía trên ngai vàng.
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy, kinh ngạc kêu lên: "Nghĩa phụ ~"
Thanh âm của La Hầu Ma Tổ truyền ra từ bên trong: "Bạch Cẩm, mau chóng đến Ma Giới."
"Rõ!"
Video lập tức cắt đứt, hình ảnh biến mất không thấy.
Bạch Cẩm thu hồi Hỗn Độn Chung, nói: "Chư vị sư đệ sư muội, ta muốn đi Ma Giới một chuyến, các ngươi thoải mái chơi đi."
Tất cả mọi người đều đứng dậy, nhìn theo hướng Bạch Cẩm ra ngoài.
Bạch Cẩm cưỡi Hổ Ngạc trên ba mươi ba trọng thiên thông qua vô tận hư không đến cửa Ma Giới.
"Rống ~" Sau khi tiến vào Ma Giới, Hổ Ngạc như thức tỉnh lại bản tính bình thường, phát ra một tiếng rít gào rung trời. Ánh mắt lộ ra hung quang hưng phấn nhìn xung quanh, một bên rít gào, một bên đi về phía Hắc Tiêu Cung, hung uy hiển hách. Những nơi nó đi qua, tất cả Ma tộc đều hoảng sợ, làm sao có thể có yêu ma cường đại như vậy?! Chẳng lẽ là Ma Thánh không khống chế được?
Hổ Ngạc dừng ở phía trước Hắc Tiêu Cung, ghé vào đỉnh núi.
Hổ Ngạc liên tục gật đầu, quỳ rạp trên đất không nhúc nhích.
Bạch Cẩm đi vào bên trong đại điện, cung kính hạ bái nói: "Tham kiếm nghĩa phụ!"
"Đứng lên đi!" La Hầu Ma Tổ trầm thấp nói.
Bạch Cẩm đứng dậy, tò mò hỏi: "Nghĩa phụ, xảy ra chuyện gì vậy? Nhìn ngài có vẻ không vui?"
La Hầu Ma Tổ âm trầm nói: "Thánh Nhân tam giới đúng là tiểu bối vô tri, thế mà lại liên thủ bắt nạt ta, thực sự khinh thường Ma Giới không có Chuẩn Thánh sao?"
"Nghĩa phụ, ai bắt nạt ngài? Ma Thánh là sao? Ta nghe không hiểu lắm."
La Hầu Ma Tổ thêm mắm dặm muối kể lại chuyện đã xảy ra, nén giận nói: "Trên Đại La, dưới Chí Cường, đây là bọn họ thay phiên bài trừ Ma Giới."
Bạch Cẩm cũng tức giận nói: "Quả thực buồn cười.
Nghĩa phụ không cần tức giận, ta sẽ báo thù cho ngài."
"Ồ ~" La Hầu nhíu mày hỏi: "Ngươi báo thù thế nào?"
Bạch Cẩm duỗi tay ra, một cái chuông nhỏ hiện lên, đắc ý nói: "Ta đã lấy được Hỗn Độn Chung."
La Hầu Ma Tổ sửng sốt, cười ha ha nói: "Tốt lắm! Bạch Cẩm, ngươi làm rất tốt."
Hắn tinh thần phấn chấn nói lớn: "Cho dù chỉ có một người, cho dù bọn hắn dùng vô số thủ đoạn, Hỗn Độn Chung vẫn rơi vào tay Ma tộc ta.
Một người độc chiếm thiên hạ, độc lĩnh phong tao. Bạch Cẩm, ngươi làm tốt lắm, vi phu rất vui."
"May mà nghĩa phụ dạy phải, ta mới có thể lấy hạt dẻ trong lò lửa, đoạt lại Hỗn Độn Chung.
Vì báo đáp ơn dạy dỗ của nghĩa phụ, ta tính đem Hỗn Độn Chung này trấn áp khí vận Ma Giáo, nhờ đó cam đoan Ma Giáo vô lượng kiếp bất bại, dốc sức cho nghĩa phụ." Bạch Cẩm đứng ở phía dưới, chính khí dõng dạc nói.
Trong lòng La Hầu Ma Tổ có chút cảm động, Bạch Cẩm không những chiếm được Hỗn Độn Chung phục hưng Tiệt Giáo, mà còn trấn áp khí vận Ma Giáo, có thể thấy được Bạch Cẩm là thật tâm vì ma, chuyện như vậy ai mà không cảm động? Ta muốn ngâm một bài thơ, nhưng mà không biết nên nói thế nào!
La Hầu Ma Tổ cảm động nói: "Bạch Cẩm, ngươi thật sự là hài tử tốt của vi sư. Về sau vi sư đến Hỗn Độn mở ra Ma thiên, tất cả mọi việc của Ma Giới đều giao cho ngươi."
Bạch Cẩm vội vàng nói: "Nghĩa phụ, ta vẫn còn nhỏ, ta không làm được."
"Ta nói ngươi có thể là có thể, không cần băn khoăn gì cả. Nếu ai không tôn trọng mệnh lệnh của ngươi, ngươi có thể tìm vi phu trấn áp."
Bạch Cẩm cảm động cúi đầu thật sâu nói: "Đa tạ nghĩa phụ."
"Ta đào tạo ngươi trở thành người đứng đầu Ma Giới, trước tiên ngươi phải làm cái gì?"
Bạch Cẩm còn thực sự suy nghĩ một hồi, nói: "Ta tính thiết lập trật tự ở Ma Giới."
La Hầu Ma Tổ lắc đầu nói: "Không đúng, một khi vi phụ rời đi, Ma Giới ắt sẽ bị tam giới tơ tưởng.
Nếu ngươi không muốn bị tam giới ức hiếp, phải thức tỉnh chư Chuẩn Thánh Ma Giới. Bọn họ đều là lực lượng của ngươi, đao kiếm của ngươi."
"Nghĩa phụ, sao ngài không thức tỉnh bọn họ?"
"Ta không làm được!"
A ~ Bạch Cẩm không nói gì nhìn La Hầu Ma Tổ, như vậy chẳng phải là có chút không hợp tình hợp lý sao? Lão nhân gia ngài không làm được thì để ta tới? Ngài có quan tâm đến ta không thế?
Bạch Cẩm u oán nói: "Nghĩa phụ, ta cũng không làm được!"
"Kỳ thật vi phụ có một biện pháp có thể làm được, chỉ là biện pháp này có chút khó khăn, một mình ta không thể triển khai."
"Nghĩa phụ, biện pháp gì?"
"Ngươi có biết vì sao Chuẩn Thánh Ma Giới đều lâm vào điên cuồng không?"
Bạch Cẩm làm tốt chức trách nói: "Ta không biết!"
"Chuẩn Thánh Ma Giới sở dĩ lâm vào điên cuồng là bởi vì Ma Giới chiếm cứ tất cả âm u của hồng hoang, lúc Chuẩn Thánh chứng đạo đều lâm vào điên cuồng."
"Còn Khuê Cương và Vô Thiên thì sao? Thế nào bọn họ lại không bị ảnh hưởng?"
"Bởi vì bọn họ là chí cường, Nhất Thi Chuẩn Thánh, Nhị Thi Chuẩn Thánh đều là cách thiết thực, thân cùng đạo phải đồng nhất.
Chuẩn Thánh Chí Cường chính là lúc lột xác, nắm chắc trong tay cách dùng của chính mình.
Trên pháp tắc của Thánh Nhân thì lại nói lấy chính mình trấn ba nghìn đại đạo.
"Nghĩa phụ, ta cũng không có cách nào cải biến Ma Giới! Đệ tử thật sự không làm được." Vẻ mặt Bạch Cẩm đau khổ.
La Hầu duỗi tay ra, phía trên xuất hiện một cái vòng tròn, bên trong có một viên ngọc đen, còn có một viên ngọc trắng tản ra hào quang màu trắng ngà.
Mắt Bạch Cẩm sáng lên, cái này nhìn quen mắt quá?
"Ngươi nhận ra chứ?"
Bạch Cẩm lập tức thu hồi tâm trạng, lắc đầu nói: "Ta không nhận ra, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái, đây là pháp bảo gì? Loại lực lượng này ta chưa từng gặp qua."
Chương 1416: Ta sẽ không cho ngươi cơ hội đó
La Hầu Ma Tổ cũng không chút nghi ngờ, cả hồng hoang ngoại trừ ta ai có thể biết được pháp bảo này?
"Năm đó ta bại dưới thủ đoạn đê tiện của Hồng Quân, chân linh bị lạc trong hư không vô tận, ở trên hư không tập hợp hắc ám chi niệm của chúng sinh tự do, đúc thành Ma Giới hư ảo, vô số năm qua luyện giả thành thật, cố gắng trở về từ hư không.
Thời điểm lưu lạc tự do, ta ngẫu nhiên phát hiện pháp bảo này ở trên hư không loạn lưu. Pháp bảo đã bị hỏng, nhưng bên trong ẩn chứa lực lượng hoàn khác với hồng hoang, chất lượng cũng trên Tiên Thiên Linh Bảo.
Theo như ta đoán, pháp bảo này đến từ ngoại giới, không biết làm sao lại bị tổn hại mà lưu lạc trong hư không.
Nếu nói Ma Giới tập hợp âm u của tam giới, chỗ pháp bảo kia chắc là tập hợp quang minh cực hạn của thế giới.
Pháp tắc trong đó cũng đều là pháp tắc quang minh, chỉ cần tìm được thế giới này, nhét thế giới này vào bên trong Ma Giới là có thể trung hòa Ma Giới, Chuẩn Thánh của Ma tộc có thể tự khôi phục."
Bạch Cẩm lập tức vui sướng nói: "Ý tưởng của nghĩa phụ thật sự là quá hay, ta giơ hai tay ủng hộ, đợi cho Chuẩn Thánh Ma Giới khôi phục, ta sẽ dựng cho ngài một cái bia."
La Hầu Ma Tổ liếc Bạch Cẩm một cái, nói: "Có chuyện cần ngươi đi làm."
"Chuyện gì vậy ạ?" Bạch Cẩm kêu lên sợ hãi, lập tức đứng dậy chắp tay thi lễ nói: "Nghĩa phụ, ta cáo từ ~" rồi lật đật xoay người đi ra ngoài.
La Hầu Ma Tổ nhăn mày tức giận nói: "Quay lại!"
Bạch Cẩm lập tức xoay người, thành thành thật thật trở về, ngồi xếp bằng phía trên bồ đoàn, vẻ mặt đau khổ.
"Có một lão nhân gàn dở chặt đứt con đường phía trước hồng hoang, lấy đại thần thông phong tỏa Hỗn Độn, nội bất xuất, ngoại bất nhập, vi phụ không tìm được chỗ của thế giới kia."
"Nghĩa phụ, ta cũng không làm được nha! Thánh Nhân cũng tìm không ra chứ đừng nói là một Chuẩn Thánh nhỏ nhoi như ta."
Không cần suy nghĩ nhiều, khẳng định là sư gia phong tỏa, cũng chỉ có sư gia mới có bản lĩnh như thế, phong tỏa một cái Hỗn Độn, quả nhiên là rất đáng sợ. Đây là lần đầu tiên Bạch Cẩm mới nghe nói Hỗn Độn hồng hoang bị phong tỏa.
"Còn có một biện pháp có thể phá vỡ phong tỏa.
Bàn Cổ Phủ có khả năng khai phá Hỗn Độn, lẽ ra có thể phá vỡ phong tỏa Hỗn Độn. Chỉ cần phá vỡ phong tỏa, bổn tọa có thể rời khỏi phiến Hỗn Độn này, tìm được phụ cận thế giới kia.
Bạch Cẩm, tương lai của Ma Giới ở chỗ ngươi."
Bạch Cẩm cắn răng một cái nói: "Nghĩa phụ, ngài muốn ta làm như thế nào?"
La Hầu giật dây: "Hiện tại ngươi đã có Hỗn Độn Chung, nếu lấy được Bàn Cổ Phiên và Thái Cực Đồ, ta còn có biện pháp tái tụ Bàn Cổ Phủ, lấy chi thế khai thiên tích địa, vì tương lai huy hoàng của Ma Giới. Mà khi ta đi rồi, tất cả Ma giới đều là của ngươi."
Bạch Cẩm do dự một chút, chần chờ nói: "Nghĩa phụ, sợ rằng hai vị sư bá kia sẽ đánh ta! Ngài cũng biết, bọn họ có quan hệ không tốt với sư bá của ta."
"Ngươi ngàn vạn lần chớ nói cho bọn họ biết kế hoạch của chúng ta, khẳng định bọn họ sẽ ngăn cản."
"Nếu không nói gì cả, ta càng không có hy vọng mượn được."
"Nghe nói Thái Cực Đồ ở trên người Huyền Đô, Bàn Cổ Phiên ở trong tay Quảng Thành Tử, ngươi có thể tính kế, đánh lén, vô lại, vì tổ tiên Ma Giới mà làm việc không từ thủ đoạn."
"Cho nên, nghĩa phụ, ngài để cho ta đi hãm hại lừa gạt người khác sao?"
La Hầu Ma Tổ nghiêm túc nói: "Tất cả đều là vì Ma Giới, Bạch Cẩm ngươi ngàn vạn lần đừng để ta thất vọng."
Bạch Cẩm chỉ có thể gật đầu nói: "Nếu là vì Ma Giới, ta liền dốc toàn lực ứng phó, nhưng ta cũng không có biện pháp cam đoan có thể thành công."
"Ừm!" La Hầu Ma Tổ tươi cười nói: "Ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ làm được."
Bạch Cẩm đứng dậy nói: "Vậy ta trở về chuẩn bị."
"Đi đi! Nhớ rõ tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài."
"Nghĩa phụ yên tâm, ta rất kín miệng, được xưng là người kín miệng nhất hồng hoang."
Bạch Cẩm đi ra ngoài Hắc Tiêu Cung, xoay người leo lên mãnh thú Hổ Ngạc nói: "Đi, đến Vũ Dư Thiên."
"Rống ~" Hổ Ngạc rít gào một tiếng, chạy ra khỏi Ma Giới.
Vũ Dư Thiên, phía trước một thác nước thanh u, Thánh Nhân tu hành ngồi bên cạnh bàn, Bạch Cẩm cung kính đứng bên cạnh.
Bạch Cẩm thận trọng nói: "Sư phụ, hiện tại tình huống chính là như vậy, Ma tổ cho rằng các ngươi không mang theo hắn đi chơi, chính là bắt nạt hắn. Hắn muốn đánh phá phong tỏa Hỗn Độn, cướp đoạt căn nguyên của thế giới bên ngoài để trung hòa Ma Giới.
Hắn còn lệnh cho đệ tử cướp đoạt Bàn Cổ Phiên và Thái Cực Đồ, đệ tử không dám tự tiện quyết định, còn mời sư phụ và hai vị sư bá dạy ta." Chớp mắt Bạch Cẩm cũng bán đứng cả Ma tổ.
Thái Thượng Thánh Nhân vuốt vuốt chòm râu, ngưng trọng nói: "Hỗn Độn đã phong tỏa không biết bao nhiêu năm, nguyên do phong tỏa trong đó chúng ta cũng không biết.
Hiện tại Ma tổ muốn đánh phá phong tỏa Hỗn Độn, loại chuyện này không phải chúng ta có thể định đoạt.
Hai vị sư đệ, đi thôi! Đi gặp sư tôn một chút."
Nguyên Thủy và Thông Thiên đều gật đầu.
Nguyên Thủy đột nhiên nói: "Bạch Cẩm cũng đi cùng đi! Bạch Cẩm chính là Tam đại đệ tử duy nhất của Đại Giáo, cũng nên đi gặp sư tôn một chút, hơn nữa chuyện này có quan hệ với Bạch Cẩm, hắn cũng cần biết thái độ của sư tôn."
Thông Thiên lập tức gật đầu, đắc ý nói: "Hiện tại Bạch Cẩm chính là bộ mặt của Huyền môn, chúa tể của Thiên Đình và Ma Giới. Ta đề nghị hủy bỏ danh hiệu Tam đại thủ đồ Huyền môn của Huyền Đô, đem danh hiệu này giao cho Bạch Cẩm, về sau Huyền môn vẫn nên quan tâm Bạch Cẩm nhiều hơn."
Bạch Cẩm vội vàng chắp tay nói: "Sư phụ, sư bá, đệ tử không dám!" Trong lòng âm thầm kêu khổ, nào có sư phụ hãm hại đồ đệ như vậy? Tuy rằng trong lòng ta thực sự có tâm tư ấy, nhưng người cũng không thể nói thẳng ra thế kia! Hiện tại ta rất ngượng ngùng đó.
Trán Thái Thượng Thánh Nhân đầy vạch đen, hiện tại không có Tiệt Giáo, Thông Thiên càng khó quản thúc hơn, vậy mà lại muốn độc thủ Huyền môn, ta sẽ không cho ngươi cơ hội đó. Hắn tức giận nói: "Thông Thiên, ngươi còn không đi?"
"Đương nhiên phải đi rồi!"
Thông Thiên giáo chủ lập tức đứng dậy, bốn người chớp mắt biến mất.
Chương 1417: Thiên ngoại hữu thiên
Bên trong Hỗn Độn, một tòa cung điện cổ kính trôi nổi, bên trên có bảng hiệu viết ba chữ to Tử Tiêu Cung.
Cửa lớn Tử Tiêu Cung chậm rãi mở ra.
Bốn người đứng dậy đi vào bên trong, bên trong đại điện không một bóng người. Bên trên có một ghế chủ vị, bên dưới bày ba nghìn bồ đoàn.
Bạch Cẩm tò mò nhìn xung quanh, nơi này chính là Tử Tiêu Cung sao? Cuối cùng cũng được đi vào. Mặc dù trong đầu hắn đã tưởng tượng về Tử Tiêu Cung trong truyền thuyết rất nhiều lần, có lẽ là rất hùng vĩ đại khí, mang phong cách cổ xưa.
Nhưng đến lúc thực sự đi vào nơi này rồi, Bạch Cảm mới chính thức cảm nhận được sự bất phàm của Tử Tiêu Cung. Nơi đây không hề đơn giản, không hùng vĩ như tưởng tượng của hắn, nhưng tất cả đều vừa đúng như thế, không nhiều hơn cũng không ít đi.
Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên đi đến ba tấm bồ đoàn phía trước, khoanh chân ngồi xuống.
Bạch Cẩm lặng lẽ đi đến phía sau Thông Thiên, có chút câu nệ nói: "Sư phụ, ta ngồi ở chỗ nào?"
"Phía sau!"
"Dạ!"
Bạch Cẩm lập tức đi về phía sau Thông Thiên ngồi xuống ở hàng thứ hai.
Sau khi ngồi xong, Bạch Cẩm truyền âm nói: "Làm sao sư gia còn chưa đến?"
"Chờ đi!"
Bạch Cẩm chỉ có thể ngồi xuống chờ đợi, trong lòng đã sớm làm tốt chuẩn bị nghênh đón sư gia. Mình nên tỏ vẻ khiếp sợ, hay là không tỏ vẻ khiếp sợ đây?
Trên chủ vị, một thân ảnh già nua chậm rãi hiện lên, từ hư ảo hóa thành thực chất.
Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên lập tức cúi đầu cung kính nói: "Bái kiến sư tôn!"
Bạch Cẩm cũng cúi đầu nói: "Bái kiến sư gia!"
Một đạo thanh âm hiền lành hòa ái vang lên: "Không cần đa lễ."
Bốn người lập tức đứng dậy.
Ánh mắt Bạch Cẩm lập tức trừng lớn khó tin kêu: "Ngọc Hoàng Đạo Trưởng, sao lại là ngươi?" Vẻ mặt hắn khiếp sợ, kinh hãi.
Thần sắc Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên vừa động, đột nhiên nghĩ tới khi còn ở Ma Giới Bạch Cẩm đã từng gặp sư tôn. Ừm ~ Biểu hiện hiện tại là không sai, trong lòng tất cả đều cảm thấy thú vị, lặng lẽ quan sát sư tôn.
Trên chủ vị, Đạo Tổ cười ha hả nói: "Bạch Cẩm, Câu Trần Đại Đế, giáo chủ Ma Giáo, thật sự đã lâu không gặp.
"Thật… Thật sự là ngươi sao? Không… Không phải ngươi? Ngươi không phải Ngọc Hoàng Đạo Trưởng.
Bạch Cẩm khẩn trương, tay chân luống cuống.
"Ha ha ~ Bần đạo lấy thân nhập đạo, thân hóa chúng sinh, nơi nào mà không tồn tại?"
Bạch Cẩm vội vàng cúi đầu thật sâu, sợ hãi nói: "Đệ tử Huyền môn Bạch Cẩm, bái kiến sư gia. Không biết chân thân của sư gia nên cuồng ngôn, thỉnh sư gia thứ tội."
Đạo Tổ nhìn bộ dáng sợ hãi của Bạch Cẩm ở phía dưới, trong lòng vui sướng! Khi cải trang vi hành chỉ chờ lúc thân phận bại lộ như thế này, nhớ tới trước kia Bạch Cẩm từng lên mặt với mình, hiện tại nhìn bộ dáng sợ hãi của hắn thì lập tức cảm thấy sảng khoái.
Đạo Tổ cười ha hả nói: "Đứng lên đi! Người không biết không có tội."
Bạch Cẩm đứng dậy thở dài một hơi, mang theo bộ dáng tươi cười nịnh nọt.
"Nghe nói ngươi và Đạo Tổ rất quen thuộc?"
"Trong lòng đệ tử ngưỡng mộ đã lâu, một ngày ba bái không dám thiếu cái nào."
"Nghe nói Đạo Tổ rất thương ngươi, chưa bao giờ răn dạy ngươi?"
"Đạo Tổ yêu chúng sinh, tất cả chúng ta đều là hài tử của Đạo Tổ." Bạch Cẩm thốt ra theo bản năng.
"Ha ha ~" Hồng Quân Đạo Tổ cười hai tiếng.
Thông Thiên giáo chủ tức giận nói: "Sư tôn, người cũng đừng dọa hắn. Ta khó khăn lắm mới có thể có một đệ tử không chịu thua kém như vậy, nếu như người dọa hắn sợ hãi, lấy ai giúp ta nữa?"
Hồng Quân Đạo Tổ thu liễm tiếng cười nói: "Các ngươi đến đây có việc gì?"
Thái Thượng cung kính nói: "Khởi bẩm sư tôn, Ma Tổ ở Ma Giới có động tĩnh khác thường, chúng ta không dám tự quyết nên đến thỉnh giáo sư tôn."
Thái Thượng liền kể lại chuyện Bạch Cẩm nói qua một lần, sau đó lẳng lặng chờ Đạo Tổ suy tư.
Một lát sau, Hồng Quân Đạo Tổ mở miệng nói: "Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Nữ Oa, Bình Tâm, mời đến Tử Tiêu Cung."
Trong nháy mắt, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Nữ Oa, Bình Tâm từ ngoài đại điện đi vào. Nhìn thấy Bạch Cẩm ngồi xếp bằng ở phía sau, tất cả đều có chút kinh ngạc, làm sao Bạch Cẩm cũng ở đây?
Đám người đồng loạt chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến lão sư (đạo hữu)."
"Không cần đa lễ ~"
Mấy người đứng dậy, sau khi chào xong thì ngồi xuống bồ đoàn.
"Thái Thượng, nói cho bọn họ sự việc vừa nãy."
"Rõ!" Thái Thượng lập tức đem tính toán của Ma Tổ nói lại một lần.
Chuẩn Đề có chút khó tin nói: "Chỉ bởi vì việc nhỏ này mà hắn tức giận bất bình, tính đánh vỡ phong tỏa Hỗn Độn xâm lấn thế giới khác?"
Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương cũng có chút khó tin. Tâm Ma Tổ này không khỏi quá yếu ớt rồi! Không chịu được dù chỉ một chút đả kích sao?
Thông Thiên giáo chủ tò mò hỏi: "Sư phụ, vì sao người phải phong tỏa Hỗn Độn?"
Các Thánh Nhân khác đồng loạt nhìn về phía Hồng Quân, bọn họ cũng muốn biết chuyện này.
"Đương nhiên là vì cẩn thận." Hồng Quân Đạo Tổ nói một cách đương nhiên.
Thông Thiên giáo chủ khó có thể tin kêu lên: "Cẩn thận?"
Thần sắc các Thánh Nhân khác cũng biến đổi, kinh ngạc nhìn Hồng Quân Đạo Tổ. Làm sao Đạo Tổ có thể nói ra những lời này, hay là ta nghe nhầm?
Mày kiếm Thông Thiên giáo chủ nhướn lên, kiếm ý bừng bừng, nói: "Chẳng lẽ hồng hoang còn có đối thủ cường đại hơn ngài?"
Hồng Quân Đạo Tổ mỉm cười nói: "Ta cũng rất yếu, so với các ngươi còn yếu hơn, tự nhiên cũng có lúc sợ."
Sau đó hắn thản nhiên nói tiếp: "Ngày xưa hồng hoang sơ lập, vạn tộc tranh giành, La Hầu ám mưu, có phương Tây thoát phá, vô số cường giả ngã xuống.
Ta ở đó chứng đạo Thánh Nhân, tuyên cáo tam giới.
Sau khi chứng đạo, ta ở Hỗn Độn kết giao với một vị đạo hữu. Hắn nói cho ta biết thiên ngoại hữu thiên, ngoài Hỗn Độn cũng có Hỗn Độn…"