Tôn Ngộ Không lập tức giơ ngón tay cái, cười hềnh hệch khoe khoang: "Ta tiết lộ cho ngươi nè! Bồ Đề Tổ Sư là sư phụ của ta đó! Lão nhân gia hắn đạo pháp thông huyền.
Trời hoa rụng, đất sen ngời. Tam thừa diệu lý giảng lời tinh thông. Phất trần phe phẩy thong dong, lời châu tiếng ngọc vang trong chín miền. Khi giảng đạo, lúc bàn thiền. Ba nhà phối hợp, nghĩa liền sáng tinh. Khai tâm cốt một chữ thành. Lẽ huyền giác ngộ, tử sinh rõ đường.
Ngươi tìm đến nhân tài mà sư phụ ta bồi dưỡng cho Đạo môn là đúng rồi."
Huyền Thái Tử khẽ mỉm cười gật đầu: "Bồ Đề Tổ Sư có bản lĩnh thông thiên triệt địa, lão đạo ta cũng vô cùng kính nể."
"Ngộ Không!" Giọng nói uy nghiêm hùng hậu vọng ra.
"Ồ!" Tôn Ngộ Không lập tức quay đầu nhìn về phía nguồn âm, chỉ thấy một lão đạo mặc trường bào màu xanh nhạt từ trong đại điện đi ra, tay cầm một cây phất trần, tiện tay vung một phát vắt lên cánh tay, vẻ mặt nghiêm nghị.
Ánh mắt Tôn Ngộ Không chợt sáng ngời. Hắn lập tức bước đến, quỳ bịch trước mặt lão đạo, sau đó dập đầu, kích động bái lạy: "Đệ tử bái kiến sư phụ!"
Các đệ tử trên quảng trường cũng nghiêm túc chắp tay thi lễ, đồng thanh hô: "Đệ tử bái kiến tổ sư!"
Lão đạo khẽ gật đầu nói: "Tất cả đứng lên đi!"
"Tạ ơn tổ sư!" Tất cả đệ tử đều đứng dậy.
Tôn Ngộ Không cũng đứng dậy, vẻ mặt kích động khó tả, chân tay cũng lóng ngóng không biết nên đặt ở đâu.
"Ngộ Không, ngươi đi với ta."
"Vâng!"
Tôn Ngộ Không lập tức đáp lời, cun cút đi theo phía sau.
Bồ Đề Tổ Sư dẫn Tôn Ngộ Không đến hậu sơn, đi tới trước một cây đào. Lúc này trên cây đã kết đầy trái, tỏa hương thơm.
Bồ Đề Tổ Sư khẽ mỉm cười hỏi: "Ngộ Không, ngươi còn nhớ cái cây này không?"
Tôn Ngộ Không gật đầu lia lịa: "Nhớ chứ, lão Tôn ta vẫn còn nhớ. Tổ sư từng nói núi này tên là Lạn Đào Sơn, lão Tôn ta ăn quả trên cây này suốt mấy chục năm."
Bồ Đề Tổ Sư vẫy tay, một quả đào trên cây rụng xuống, rơi vào trong tay hắn.
Bồ Đề Tổ Sư đưa nó cho Tôn Ngộ Không rồi nói: "Ngộ Không, hiện giờ ngươi cũng là đại thần nổi tiếng khắp thiên địa rồi, tiên quả bàn đào cũng từng ăn rồi, quả đào dại này còn vừa miệng ngươi không?"
Tôn Ngộ Không lập tức vươn tay cầm đào, cho vào miệng cắn một miếng, sau đó gật đầu, kích động nói: "Sư phụ, vẫn là hương vị quen thuộc này. Ngàn năm trôi qua, hương vị vẫn không hề thay đổi. Đây mới là loại đào lão Tôn ta thích nhất."
Bồ Đề Tổ Sư mỉm cười gật đầu: "Ngươi vẫn ăn quả đào này, chứng tỏ ngươi vẫn nhận người sư phụ này."
Quả đào trong tay Tôn Ngộ Không rơi 'bộp' xuống đất, hắn hoảng sợ cất lời: "Sư phụ, người nói gì thế, người vĩnh viễn là sư phụ của đệ tử."
"Nếu ngươi vẫn nhận người sư phụ này, thì ta có việc cần ngươi đi làm."
"Mời sư phụ sai bảo!"
Bồ Đề Tổ Sư cảm thán: "Mấy ngàn tỉ năm trước, Hạo Thiên Thượng Đế của Thiên Đình chuyển thế lịch kiếp dưới trần gian, để lại nhân quả to lớn, dẫn đến hiện nay Ma Giới xuất thế, gây họa cho thiên địa, sinh linh đồ thán."
Tôn Ngộ Không dùng tay trái gãi tay phải, nhón chân, vội vàng lên tiếng: "Sư phụ không cần lo lắng, toàn bộ Ma tộc đều bị Thiên Đình chặn ở ngoài rãnh Cửu Trọng Thiên rồi, không thể gây họa cho chúng sinh tam giới."
Bồ Đề Tổ Sư cảm khái: "Tấn công lâu ngày ắt sẽ phá được, phòng thủ lâu ngày ắt sẽ thất thủ. Ngộ Không, trên đời này vốn không có phòng ngự tuyệt đối.
Ma tộc mang khí thế hung hăng, thực lực vượt xa chúng thần Thiên Đình. Một khi Cửu Trọng Quan thất thủ, Ma kiếp sẽ nhấn chìm tam giới, vô số chúng sinh sẽ gặp nạn! Vi sư cảm thấy ngày này không còn xa."
"Ồ, vậy phải làm thế nào?" Tôn Ngộ Không sốt ruột đến nỗi vò đầu bứt tai.
"Ngộ Không, lần này vi sư tìm ngươi đến đây chính là vì muốn giao cho ngươi trọng trạch giải cứu thiên địa." Bồ Đề Tổ Sư nghiêm túc nhìn Tôn Ngộ Không.
Tôn Ngộ Không lập tức chắp tay, kích động nói: "Mời sư phụ dặn dò."
"Nhiệm vụ của ngươi không ở chiến trường, mà ở trong Địa Tiên Giới.
Nếu muốn trục xuất Ma tộc, giải cứu tam giới, thì nhất định phải nghênh đón Như Lai Phật Tổ trở về."
Tôn Ngộ Không thắc mắc: "Ơ, lão Tôn ta nhớ hình như là Như Lai Phật Tổ không đánh lại Ma tộc, bèn chuyển thế chạy trốn. Khắp Thiên Đình đang đồn đãi chuyện này."
Bồ Đề Tổ Sư kiên trì giải thích: "Như Lai chuyển thế là định số, ba mươi năm sau định số sẽ qua. Đến lúc đó đón Phật Tổ trở về là có thể xua đuổi Ma tộc, cứu vớt thương sinh.
Phật Tổ đã lập ra sách lược vẹn toàn từ trước. Bây giờ việc ngươi phải làm là tìm được Phật Tổ chuyển thế, đồng thời bảo vệ hắn để tránh bị Ma tộc hãm hại."
"Sư phụ, lão Tôn ta phải làm thế nào mới có thể tìm được Như Lai chuyển thế?"
"Phật Tổ chuyển thế có một ký hiệu chữ 'vạn' sau lưng, ngoài ra còn có kim quang hộ thể, tà ma không thể tới gần."
Tôn Ngộ Không lập tức đảm bảo: "Sư phụ yên tâm, lão Tôn ta nhất định sẽ đón Phật Tổ trở về."
Bồ Đề Tổ Sư trầm giọng nói: "Ngộ Không, ngươi phải nhớ kỹ, có mười bảy hạt xá lợi thượng cổ thất lạc trong tam giới, ngươi phải tìm được tất cả xá lợi. Ba mươi năm sau, ngươi đánh mười bảy hạt xá lợi này vào trong cơ thể Phật Tổ chuyển thế, như vậy mới có thể chân chính đón Phật Tổ về."
Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai, mờ mịt hỏi: "Sư phụ, lão Tôn ta phải đi đâu tìm xá lợi thượng cổ? Có bản đồ gì đó không? Hoặc là thần khí chỉ dẫn các thứ."
Bồ Đề Tổ Sư khẽ lắc đầu: "Không có!
Phật Tổ chuyển thế, những hạt xá lợi thượng cổ cũng sắp xuất thế. Ngươi đi Hạ Giới ắt có thể điều tra tin tức về chúng."
"Lão Tôn ta nhớ rồi."
Bồ Đề Tổ Sư cảm thán: Ngộ Không, hiện tại Ma tộc xâm luợc, thần phật gặp nạn. Nhiệm vụ giải cứu tam giới, giữ gìn hòa bình thế giới giao cho ngươi đó."
"Sư phụ yên tâm, đệ tử tuyệt đối sẽ không khiến ngài thất vọng." Tôn Ngộ Không lập tức vỗ ngực, ôm đồm nhiệm vụ.
Chương 1327: Đại Nguyên Soái và Đại Tướng Quân đến rồi
Bồ Đề Tổ Sư mỉm cười gật đầu: "Vậy thì tốt!"
"Đi đi!" Bồ Đề Tổ Sư vung cây phất trần trong tay, Tôn Ngộ Không lập tức biến mất trên Lạn Đào Sơn.
...
Trong một tòa đại điện ở Cửu Trọng Quan, đám tiên thần Dương Tiễn, Dương Giao, Ngao Bính, Na Tra, Cô Lương... đều vây quanh Tôn Ngộ Không với vẻ mặt lo lắng.
Ngao Bính giận dữ hét: "Đại Nguyên Soái, nhất định là Ma tộc ám toán Ngộ Không huynh đệ, xin Nguyên Soái lập tức dấy binh đánh Ma tộc."
Dương Giao trầm giọng nói: "Ngao Bính, ngươi bình tĩnh chút! Hiện tại chúng ta vẫn chưa biết Tôn Ngộ Không trúng thủ đoạn gì."
"Hiện giờ Ngộ Không huynh đệ không rõ sống chết, ngươi bảo ta phải bình tĩnh thế nào. Chẳng lẽ lại ở đây trơ mắt nhìn Ngộ Không huynh đệ vẫn lạc sao?"
Cô Lương nhìn các chúng thần khác rồi hỏi: "Các ngươi có nhìn ra điều gì không?"
Con mắt thứ ba của Văn Trọng nhắm lại, hắn lắc đầu tiếc nuối: "Không nhìn ra gì cả, hình như trên người Tôn Ngộ Không không hề có ngoại lực."
Thân Công Báo vuốt hai chòm ria mép, cũng lắc đầu: "Ta cũng không nhìn ra.
Không có nguyền rủa, không có tà pháp, nguyên thần ổn định, nhưng lại hôn mê bất tỉnh. Lạ thật đấy!"
Các thần chủ khác cũng lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối. Bọn hắn chưa từng thấy thủ đoạn này, hiện tại Tôn Ngộ Không cứ như là ngủ mơ.
"Ta đi tìm bệ hạ." Cô Lương xoay người đi ra ngoài. Cho dù làm phiền bệ hạ cũng không thể để Tôn Ngộ Không vẫn lạc.
"Sư phụ!" Một tiếng hét đột ngột vang lên.
Tôn Ngộ Không từ trên giường nhảy lên, trong mắt tỏa kim quang lấp lánh, toàn thân toát ra khí thế cường đại.
Chúng thần đều giật mình. Ngao Bính cười ha hả reo lên: "Tỉnh rồi! Tôn Ngộ Không, ngươi tỉnh rồi!"
Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn thì thấy chúng thần trong đại điện, lúc này mới phát hiện mình đã trở lại. Khí thế trên người lập tức rút đi, hắn cười khanh khách: "Chư vị, sao các ngươi lại vào phòng lão Tôn ta?"
Ngao Bính vẫy tay, bực mình bảo: "Xuống đây!"
Kim quang trong mắt Tôn Ngộ Không biến mất, hắn nhẹ nhàng đáp xuống cạnh giường.
Dương Giao nói: "Lúc nãy Ngao Bính đi tìm ngươi, đẩy cửa ra thì phát hiện ngươi ngủ mê mệt không tỉnh lại, bấy giờ mới kinh động đến chúng ta.
Thế nhưng chúng ta không phát hiện thấy bất cứ lực lượng bất thường nào trên người ngươi, cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Ngao Bính lập tức xoa tay hằm hè: "Có phải Ma tộc hại ngươi không?"
Tôn Ngộ Không lập tức chắp tay, cười hì hì: "Đa tạ các vị đạo hữu quan tâm. Ta chìm vào trạng thái ngủ say không phải vì Ma tộc, mà là sư môn triệu hoán."
Na Tra tò mò hỏi: "Tôn hầu tử, chúng ta kết giao đã ngàn năm, nhưng ta chưa từng nghe thấy tin tức về sư môn của ngươi. Sư thừa của ngươi ở đâu?"
Các thần chủ khác cũng tò mò nhìn Tôn Ngộ Không. Hắn tu luyện được công pháp huyền bí, nhất định là đệ tử của đại giáo, không biết là đại giáo nào bí mật bồi dưỡng, khả năng cao nhất chính là Phật môn. Nhưng tại sao Chiến Thần do Phật môn bồi dưỡng cứ luôn miệng nói về đạo kinh nho điển, còn nhậm chức trên Thiên Đình. Kỳ lạ, thật là kỳ lạ!
Tôn Ngộ Không chắp tay, cười khặc khặc: "Sư phụ từng dặn dò ta không được nhắc đến danh hào của hắn, cũng không được nhắc đến sư môn. Mong các vị đạo hữu thứ lỗi."
Cô Lương ngẩng đầu ưỡn ngực, dứt khoát nói: "Nếu không tiện thì không cần nói nữa.
Tư Pháp Thiên Thần Tôn Ngộ Không, sau này ngươi hãy chú ý một chút. Hiện tại đang ở trên chiến trường, vô cùng nguy hiểm, đừng để bản thân liên lụy đến đồng đạo."
Ánh mắt Tôn Ngộ Không lấp lóe, hắn ngượng ngùng lên tiếng: "Đại Nguyên Soái, chắc là lão Tôn ta phải tạm thời từ giã chiến trường."
Na Tra vội vàng hỏi: "Vì sao? Không lẽ ngươi sợ rồi?"
"Hơ, sợ á? Sao lão Tôn ta phải sợ?"
"Vậy thì tại sao?"
Tất cả thần chủ đều nhìn Tôn Ngộ Không. Bọn hắn cũng không tin Tôn Ngộ Không không sợ trời không sợ đất lại sợ Ma tộc, chỉ hơi tò mò thôi.
Tôn Ngộ Không nghẫm nghĩ, hình như sư phụ không yêu cầu mình giữ bí mật! Vả lại, hiện giờ Thiên Đình đang đối kháng với chủ lực của Ma tộc. So với tên Như Lai Phật Tổ chạy trốn kia, lão Tôn ta tin tưởng Thiên Đình và Hạo Thiên Thượng Đế hơn.
Tôn Ngộ Không cười hì hì kể: "Sư phụ của lão Tôn vừa tìm ta, nói là muốn bình định Ma kiếp thì ba mươi năm sau nhất định phải làm cho Như Lai Phật Tổ quy vị.
Còn phải tìm mười bảy hạt xá lợi thượng cổ ẩn núp ở tam giới. Ba mươi năm sau, đánh xá lợi vào trong cơ thể Như Lai chuyển thế là có thể nghênh đón Như Lai Phật Tổ trở về, từ đó xua đuổi Ma tộc, giải cứu tam giới.
Sư phụ ta sai ta đi Hạ Giới tìm Phật Tổ chuyển thế, đồng thời bảo vệ hắn. Đợi tới thời cơ chín muồi sẽ trục xuất Ma Giới."
Cô Lương tức khắc trở nên nghiêm túc: "Các ngươi giải tán đi. Tôn Ngộ Không, ngươi đi với ta, chúng ta đi gặp Ngọc Đế."
Tôn Ngộ Không vội vàng xua tay, hoàn toàn không để tâm: "Không cần, không cần đâu. Một mình lão Tôn ta có thể tìm Như Lai, không cần bệ hạ ra tay."
"Hiện tại ngươi là thiên thần, nếu muốn hạ giới thì bắt buộc phải bẩm báo với Ngọc Đế."
Tôn Ngộ Không tung tăng đi theo Cô Lương đến một tòa đại điện. Trong đại điện, Ngọc Hoàng Đại Đế ngồi ngay ngắn trước án kỷ, bên cạnh đặt một chồng tấu chương cao một thước. Liên tục có thị giả bê tấu chương đã phê duyệt ra ngoài, chuyển cho chư thần.
Hiện tại Ma tộc xâm lược hồng hoang, còn mất Thiên Đình. Trong tình hình này, phải giữ sự ổn định của tam giới, sự vụ đột nhiên tăng gấp mấy lần, vì vậy Ngọc Hoàng Đại Đế lại ra mặt.
Cô Lương chắp tay thi lễ hô: "Bái kiến bệ hạ!"
Tôn Ngộ Không cũng chắp tay, cười hì hì nói: "Bái kiến bệ hạ!"
Ngọc Hoàng Đại Đế đứng thẳng người, tươi cười cất lời: "Đại Nguyên Soái và Đại Tướng Quân đến rồi."
Chương 1328: Ta há lại sợ nàng
Cô Lương và Tôn Ngộ Không đứng dậy.
Ngọc Hoàng Đại Đế hỏi: "Các ngươi đến tìm ta lúc này là có việc gì sao? Hay là Ma tộc có biến cố?"
"Để Tôn Ngộ Không nói cho ngài!" Cô Lương nhìn Tôn Ngộ Không.
Tôn Ngộ Không vò đầu gãi tai nói: "Không có chuyện gì to tát cả. Sư phụ ta sai ta đi làm một việc, nhưng Đại Nguyên Soái nhất quyết bắt ta đi bẩm báo với bệ hạ."
Tôn Ngộ Không thuật lại chuyện trước đó thêm một lượt, hoàn toàn không để tâm: "Chỉ tìm mấy hạt xá lợi, nhân tiện tìm Như Lai chuyển thế thôi mà, rất đơn giản."
Ngọc Hoàng Đại Đế trầm ngâm giây lát rồi cất tiếng cười ha ha: "Bồ Đề Tổ Sư lánh đời ẩn cư mà vẫn lo lắng cho đại sự của tam giới như vậy, đúng là tấm lòng son hiếm có!"
Hai mắt Tôn Ngộ Không chợt sáng ngời, hắn mừng rỡ bật thốt: "Bệ hạ, ngài biết sư phụ của lão Tôn ta sao?"
"Tất nhiên là biết."
Ngọc Hoàng Đại Đế mỉm cười giới thiệu: "Bồ Đề Tổ Sư là nhà giáo dục tầm cỡ, nhà tư tưởng vĩ đại của Đạo môn. Trong vô số năm qua, hắn đã bồi dưỡng rất nhiều hiền tài cho Đạo môn, cũng mang đến cho Thiên Đình rất nhiều điều mới lạ. Các thế lực có chút nội tình đều biết đại danh của Bồ Đề Tổ Sư."
Hai mắt Tôn Ngộ Không sáng lấp lánh, hắn vui vẻ nói: "Vậy thì chẳng phải lão Tôn ta cũng là đệ tử của Đạo môn sao?"
Ngọc Hoàng Đại Đế khẽ gật đầu, cười sang sảng: "Tính theo bối phận trong Đạo môn thì Bồ Đề Tổ Sư cũng là nhân vật tổ sư bậc một của Đạo môn, địa vị trong Đạo môn chỉ dưới Đạo Tổ và Phó gia chủ Bạch Cẩm.
Bối phận của ngươi cũng không thấp đâu!"
"Ha ha!" Tôn Ngộ Không liên tục xua tay, vui vẻ cười: "Từ lâu ta đã đoán được sư phụ là đại năng một phương, không ngờ hắn lại là tổ sư của Đạo gia. Quả nhiên lão Tôn ta đến Thiên Đình là đúng đắn."
"Tôn Ngộ Không, nếu là nhiệm vụ của Bồ Đề Tổ Sư thì không thể xem nhẹ, ta sẽ tìm hai trợ thủ cho ngươi."
"Không cần, không cần, một mình lão Tôn ta là được."
Một thị giả đi đến bên ngoài cửa điện, cung kính báo cáo: "Khởi bẩm bệ hạ, Thiên Bồng Nguyên Soái và Quyển Liêm Đại Tướng đến rồi."
"Truyền bọn hắn vào!"
"Truyền Thiên Bồng Nguyên Soái và Quyển Liêm Đại Tướng yết kiến!" Bên ngoài vang lên tiếng hô.
Thiên Bồng và Quyển Liêm mặc ngân giáp kim bào, rồng bay hổ bước đi từ bên ngoài vào.
Sau khi vào trong đại điện, hai người cùng chắp tay thi lễ hô: "Bái kiến bệ hạ!"
"Đứng lên đi!"
Hai vị Đại Tướng đứng dậy.
Ngọc Hoàng Đại Đế khẽ mỉm cười nói: "Ngộ Không, đây là hai trợ thủ ta tìm cho ngươi, có hài lòng không?"
Tôn Ngộ Không gật đầu lia lịa, cười khúc khích trả lời: "Hài lòng, hài lòng, cực kỳ hài lòng. Tạ ơn bệ hạ!"
Thiên Bồng và Quyển Liêm đều nhìn Tôn Ngộ Không, gọi: "Đại sư huynh!"
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu ưỡn ngực, cười hì hì: "Hai vị sư đệ, chúng ta lại sắp kề vai chiến đấu rồi!"
Thiên Bồng Nguyên Soái hỏi với vẻ khó hiểu: "Hầu ca, kề vai chiến đấu? Chẳng phải là chúng ta vẫn luôn cùng nhau đánh Ma tộc sao?"
Ngọc Hoàng Đại Đế hắng giọng, mấy người lập tức nghiêm túc.
Ngọc Hoàng Đại Đế nghiêm nghị cất lời: "Lần này hạ giới tìm kiếm mười bảy hạt xá lợi thượng cổ, không tránh phải cưỡng đoạt một phen. Vì danh tiếng của Thiên Đình ta, Thiên Bồng và Quyển Liêm dùng thân phận Phật Giáo làm việc nhé!"
Tôn Ngộ Không sửng sốt, giơ ngón tay cái khen Ngọc Đế cao tay!
Mặc dù Thiên Bồng Nguyên Soái và Quyển Liêm Đại Tướng còn chưa biết phải làm gì, nhưng vẫn đồng thanh đáp lời: "Vâng!", sau đó xoay người tại chỗ, lập tức biến thành Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh, trên gương mặt treo nụ cười ngây ngô.
Thấy mọi việc đã được sắp xếp thỏa đáng, Cô Lương lập tức chắp tay nói: "Bệ hạ, việc quân ngoài tiền tuyến bận rộn, ta xin cáo từ trước."
Tôn Ngộ Không cũng chắp tay, cười ha hả nói: "Bệ hạ, chúng ta cũng cáo từ."
Ngọc Hoàng Đại Đế mỉm cười gật đầu: "Các ngươi đi đi!
Ngộ Không, sau khi các ngươi hạ giới, nếu cần tìm kiếm sự trợ giúp thì có thể đến Cửu Trọng Quan, cũng có thể đi Đông Hải xin giúp đỡ. Câu Trần Đại Đế đang ở Đông Hải Long Cung."
"Đa tạ bệ hạ, lão Tôn ta biết rồi." Tôn Ngộ Không dẫn theo Trư Bát Giới và Sa Ngộ Tịnh đi qua Cửu Trọng Quan xuống Hạ Giới.
...
Sau khi sư đồ Đường Tam Tạng lần lượt chủ động nhập kiếp, Ma tộc và thiên thần cũng liên tục chinh chiến mỗi ngày. Ở Cửu Trọng Quan sát khí ngút trời, chém giết không ngừng.
Ở một nơi khác, phong trào tu sửa rầm rộ cũng đang diễn ra trên Thiên Đình. Bảo khố của thiên ma bị mở ra, thiên tài địa bảo trong đó bị lấy ra. Trước tiên đến ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian do giáo chủ Ma Giáo quản lý đổi kim tiền, sau đó lại dùng kim tiền mua Ngọc Tinh Thạch, cuối cùng vận chuyển hết về Thiên Đình, tiến hành xây dựng.
...
Trong hậu hoa viên ở Thiên Đình, bốn vị Đại La Ma Tôn ngồi xếp bằng ở bốn góc hồ. Ngọn lửa màu xanh lam cháy hừng hực trong hồ, ven hồ đặt một tảng đá ngân quang giống như một ngọn núi nhỏ.
Một vị Đại La Ma Tôn ở hướng Đông khẽ phất tay, một tảng đá to nằm bên cạnh bay lên, rơi vào ngọn lửa màu xanh lam ở giữa hồ, tựa như sa điêu từ từ tan chảy rồi chảy ra xung quanh.
Từng phiến đá màu trắng sữa mọc lên bên cạnh, nhìn kỹ sẽ thấy trên phiến đá chằng chịt vết rạn, trông như thủy tinh vỡ. Mặc dù thoạt nhìn là một chỉnh thể, nhưng thật ra bên trong được tạo thành từ các tinh thể nhỏ, vô số tinh thể kết thành một khối chỉnh thể. Nếu không có lực lượng khống chế vừa cường đại vừa tinh tế thì khó có thể luyện chế ra phiến đá hoàn chỉnh như vậy.
Ma Tôn ở hướng Đông cười ha ha giễu cợt: "Thiết nghĩ ta đường đường là Ma Tôn, không để ta lên chiến trường mà lại bắt ta ở đây luyện chế mặt sàn, thật nực cười!"
Ma Tôn ở hướng Tây bấm ấn quyết, từng tấm phù văn kiên cố bất hủ bay ra, dung hợp với tinh thần chi lực trong thiên địa, sau đó lũ lượt dung nhạp vào phiến đá trước mặt mình. Hắn uể oải nói: "Thứ Cốt Ma Tôn, ngươi đừng nói nữa, để nàng nghe thấy thì nhất định sẽ chỉnh ngươi một phen."
Ma Tôn ở hướng Đông lạnh lùng hừ mũi: "Ta há lại sợ nàng? Chỉ là một thiên thần nhỏ nhoi mà thôi, hiện tại nơi đây là Thiên Đình của Ma tộc chúng ta."
Ma Tôn ở hướng Nam cười ha hả: "Tên Ma Tôn khiêu khích nàng lúc trước đã bị phong bế tu vi, nằm bò ra đất ghép gạch kìa."
Chương 1329: Thuộc hạ biết rồi
Ma Tôn ở hướng Đông giần giật khóe miệng.
Ma Tôn ở hướng Bắc hừ lạnh: "Ma Giới chúng ta đã chinh phục Linh Sơn, chiếm lĩnh Thiên Đình. Chư thần Thiên Đình bị diệt trừ chỉ là chuyện một sớm một chiều.
Nàng là thần cũ của Thiên Đình, dựa vào đâu mà dám giẫm lên đầu chúng ta chỉ huy này kia? Thật là đáng giận!"
Ma Tôn ở hướng Tây nhỏ giọng nói: "Ta có một hảo hữu đang ở Linh Sơn. Ta đã dò hỏi hắn tin tức về nữ thần này, hắn cũng hỏi Phật Đà của Phật Giáo. Nghe nói hồi giáo chủ Ma Giáo còn ở Thần Giới, nữ thần này chính là tùy thị của giáo chủ Ma Giáo, gọi là Thư Ký Quan.
Theo ta suy đoán, nàng có thể tiếp tục diễu võ dương oai ở Thiên Đình là vì đã đi theo giáo chủ Ma Giáo."
Xung quanh tĩnh lặng như tờ, tứ đại Ma Tôn đều im bặt.
Ma Tôn ở hướng Bắc hoàn hồn, vội vàng hỏi: "Ngươi có chắc chắn không?"
Ma Tôn ở phương Tây khẽ gật đầu: "Chắc là không sai đâu, nếu không thì nàng dựa vào đâu mà chỉ huy chúng ta?"
Giáo chủ Ma Giáo! Đây là ma dưới một ma, trên vạn ma đó! Nghe nói ngay cả Ma Thánh cũng bị hắn xé xác ăn tươi, cực kỳ hung bạo.
Ma Tôn ở hướng Đông im lặng chốc lát rồi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đương nhiên là giáo chủ Ma Giáo có thể chỉ huy chúng ta, nhưng nàng chỉ là thuộc hạ của giáo chủ Ma Giáo, vậy mà dám cay nghiệt với chúng ta như vậy? Cuối cùng sẽ có một ngày ta sẽ thay thế nàng."
Cộp cộp cộp! Tiếng bước chân vang lên bên ngoài.
Ma Tôn ở hướng Đông vội vàng ngậm miệng không nói nữa.
Thạch Cơ từ bên ngoài thong thả đi tới, Hắc Sa Ma Tôn đi theo phía sau.
Thạch Cơ lạnh lùng nhìn bọn hắn, hờ hững hỏi: "Vừa nãy các ngươi đang nói gì?"
Bốn vị Ma Tôn giật thót.
Ma Tôn ở hướng Đông vội vàng đứng dậy, cung kính khom người thi lễ: "Khởi bẩm tiên tử, chúng ta đang nói may là có tiên tử hỗ trợ, nếu không chúng ta không biết phải kiến tạo Thiên Đình như thế nào.
Chúng ta đều nói nhất định phải cố gắng làm việc, dốc hết sức luyện chế phiến Ngọc Tinh, tuyệt không làm lỡ đại sự của tiên tử."
Ba vị Ma Tôn còn lại thầm mắng trong lòng. Vừa rồi ngươi bày tỏ sự bất mãn, bây giờ kẻ nịnh nọt nhanh nhất cũng là ngươi.
Thạch Cơ liếc nhìn hồ luyện chế rồi nói: "Với tốc độ này của các ngươi thì đến khi nào mới có thể xây xong Thiên Đình? Cố gắng làm việc? Dốc hết sức luyện chế phiến Ngọc Tinh?
Ta thấy các ngươi đang ngủ thì có!"
Khí tức của bốn vị Ma Tôn lập tức đình trệ.
Ma Tôn ở hướng Đông cuống quít biện minh: "Tiên tử, không phải là tốc độ của chúng ta quá chậm, luyện chế phiến Ngọc Tinh một cách tinh chuẩn thực sự quá khó, còn có yêu cầu về kiểu dáng, hoa văn nữa. Thật sự là không nhanh nổi!"
Thạch Cơ hơi nhíu mày: "Ngươi đang viện cớ đấy à?"
"Không... không phải, ta cảm thấy..."
Thạch Cơ lập tức ngắt lời, nghiêm nghị nói: "Năng lực không tốt thì có thể vun đắp, nhưng thái độ có vấn đề thì chính là phế vật.
Hắc Sa, phạt bọn hắn đi lát gạch, tuyển lại người luyện chế."
Hắc Sa Ma Tôn hơi khom lưng, cung kính đáp lời: "Vâng!", đồng thời nhìn bọn hắn với ánh mắt thương hại.
Ma Tôn ở hướng Nam vội vàng hét lên: "Tiên tử khai ân, chúng ta nhất định sẽ cố gắng gấp bội, luyện chế phiến Ngọc Tinh."
Thật ra lát nền dễ hơn luyện chế tinh thạch, nhưng đường đường là Đại La Ma Tôn mà lại bò rạp ra đất lát nền với một đám tiểu ma đầu thì mất hết mặt mũi!
"Khỏi nói nhiều!" Thạch Cơ đi về phía một cánh cửa khác.
Tứ đại Ma Tôn đứng im tại chỗ, cõi lòng ngổn ngang. Chúng ta bị đuổi hả? Chúng ta phải bò rạp ra đất lát nền sao?
Việc Thạch Cơ phải làm mỗi ngày là tuần tra Thiên Đình, chỉ đạo công việc của bọn hắn. Ngày nào cũng răn dạy một vài Ma tộc, dù là Ma Tôn cũng không nể tình. Nàng đi đến đâu, Ma tộc sợ run người đến đó. Bọn hắn cũng biết tính tình vị tiên tử này không tốt, còn hung bạo hơn cả Ma tộc.
Phần lớn Ma tộc ở Thiên Đình đều oán hận. Đừng nói Ma tộc bình thường, đến cả Hắc Sa luôn đi theo Thạch Cơ cũng khó chịu khi thấy một tiên thần của tam giới càn rỡ như vậy. Nhưng nàng được Khuê Cương Pháp Tổ bổ nhiệm, cho nên không có ma nào dám chống đối.
Thạch Cơ ôm lòng riêng đi một vòng, tới trước Điểu Sào Đạo Cung thì dừng bước hỏi: "Hắc Sa đạo hữu, Pháp Tổ đang ở đâu?"
Hắc Sa Ma Tôn nở nụ cười đắc ý: "Pháp Tổ đi chinh phạt chư thần Thiên Đình rồi. Theo tiền tuyến báo lại thì bọn hắn không còn kiên trì được bao lâu nữa.
Nghe nói trước kia tiên tử cũng nhậm chức tại Thiên Đình, chưa biết chừng không lâu sau có thể gặp đồng liêu ngày xưa."
Nếu là đạo hữu có quan hệ khá tốt với tiên tử thì có thể nói với ta một tiếng, ta sẽ đánh tiếng trước, bảo chúng tiểu nhân cẩn thận 'tiếp đãi' hắn."
Thạch Cơ thản nhiên cất lời: "Không phiền Hắc Sa Ma Tôn nhọc lòng, tất cả hão hữu của ta đều là thuộc hạ của Đế Quân, Đế Quân sẽ sắp xếp."
Hix! Hắc Sa Ma Tôn lập tức im bặt. Vị Đế Quân kia dám chọc vào Pháp Tổ kia đấy!
"Tiếp tục dựa theo cách thức thi công này, khi nào lát nền xong thì tới tìm ta."
Hắc Sa Ma Tôn khom người, cung kính đáp: "Vâng!", rồi xoay người rời đi.
Thạch Cơ đi vào trong Điểu Sào, đóng cửa lại. Nàng lập tức thả lỏng, nở nụ cười. Trong Thiên Đình, Điểu Sào là nơi an toàn tuyệt đối, ngay cả Khuê Cương Pháp Tổ cũng không thể dò xét.
Thạch Cơ đi tới một chiếc ghế đá rồi ngồi xuống, lấy Tam Giới Thương Thành của mình ra, gửi lời mời cuộc gọi video.
Sau mấy tiếng 'tinh tinh tinh', video kết nối, thân ảnh của Hạo Thiên Thượng Đế vĩ đại xuất hiện trong video. Hắn ngồi xếp bằng trong hư không mênh mông, chín con rồng bay lượn xung quanh, hàng nghìn hàng vạn tia tử khí, kim đăng treo lơ lửng, hoa mọc giữa hư không, vô cùng thần thánh.
Giọng nói lớn của Hạo Thiên Thượng Đế vang lên: "Thạch Cơ, Thiên Đình của trẫm xây dựng ra sao rồi?"
"Ngọc Tinh Thạch lát nền vẫn chưa xong. Xin bệ hạ cho biết bước tiếp theo phải làm thế nào?"
"Khôi phục Ngự Hoa Viên!
Bình Tâm nương nương mở một cửa hàng bán hoa trên Tam Giới Thương Thành, trong đó có một trăm tám mươi loại Tiên Thiên Linh Căn, mấy vạn loại hoa cỏ cực phẩm, đủ để trồng hoa viên."