"Dù Thiên Thiên có là bạn gái của anh đi nữa, thì em cứ yên tâm, vợ chính thức sau này của anh chắc chắn vẫn là em."
Tô Tầm vừa thản nhiên nói vừa nhìn vào vết thương trên bắp chân tôi, chân mày khẽ nhíu lại.
"Sao lại thành ra thế này?"
Tôi nghi ngờ có phải vì mình bị thương nên đầu óc cũng không còn tỉnh táo, dẫn đến nghe nhầm hay không, bèn bảo Tô Tầm nói lại lần nữa.
Tô Tầm nhìn tôi, nét mặt đầy nghiêm túc. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào nhau, không một ai dời mắt đi trước.
Một lúc sau, Tô Tầm mới là người cúi đầu xuống trước, anh ta nhếch môi, tỏ vẻ bất cần nói:
"Ngoan nào, Thiên Thiên còn chẳng nói gì cơ mà. Bọn anh chỉ là tạm thời ở bên nhau thôi, đợi đến khi tốt nghiệp đại học anh vẫn sẽ cưới em. Tiểu Vũ, em đừng nhỏ mọn như vậy, từ nhỏ đến lớn anh chỉ có mỗi mình em thôi đấy."