Hôn Nhân Vị Cam

Chương 11: Cho anh thêm một cơ hội nữa



Giang Thành không phải vùng ven biển, sau một đêm bão càn quét, cơn bão lặng lẽ chuyển hướng. Trời sáng, đường phố đã trở lại yên bình, dù khắp nơi ngổn ngang cây đổ.

Hứa Cam bị tiếng mưa gió ầm ĩ làm thức giấc cả đêm, chuông báo thức reo, cô day day thái dương, nán lại trên giường một lúc rồi mới dậy.

Quy trình mỗi sáng đều giống nhau, nhưng khi đến tiệm hoa, Hứa Cam phát hiện mình chẳng nhớ rõ sáng nay đã làm những gì, điều duy nhất đọng lại trong tâm trí là nỗi lo lắng về sự xuất hiện của Phó Thời Chinh.

Cô chẳng tin hôm nay anh sẽ không đến tiệm hoa quấy rối.

Nhưng đẩy cửa bước vào, quả thực anh không có ở đó.

Tuy nhiên Hứa Cam không hề thấy nhẹ nhõm, ngược lại trong lòng dấy lên nỗi phiền muộn khó tả. Giữa họ dường như đột nhiên đi vào ngõ cụt, dù cô có suy nghĩ sắp xếp thế nào cũng không tìm ra đáp án chính xác.

Nhân viên thấy sắc mặt bà chủ khó coi, nhưng đống hoa hồng vàng la liệt trên sàn bọn họ không dám tự tiện xử lý, đành phải lấy hết can đảm hỏi ý kiến.

Hứa Cam nhìn đống hoa hồng vàng mà lòng càng thêm phiền muộn.

Hôm nay đường phố vắng vẻ, muốn tặng cũng chẳng tặng được ai, vứt đi thì lại tiếc.

Dựa vào đâu mà anh gây cho cô nhiều phiền toái thế này chứ.

Hứa Cam cố gắng giữ bình tĩnh đáp: "Trên thông tin khách hàng chẳng phải có địa chỉ và số điện thoại sao, gọi người giao hàng mang đến cho anh ta đi."

"Dạ vâng, vâng ạ."

Nhân viên nhanh chóng đóng gói và đặt đơn giao hàng.

Một tiếng sau, chuông cửa căn hộ tân hôn vang lên. Phó Thời Chinh đang ngồi trên ghế sofa, khoác hờ chiếc áo khoác mỏng, ho khan hai tiếng, cổ họng khản đặc không nói nên lời, xua tay ra hiệu cho trợ lý ra mở cửa.

Trợ lý mở cửa, thấy quản gia tòa nhà đang nở nụ cười công nghiệp: "Chào anh, có một đơn giao hàng khá nhiều, chúng tôi đã dùng xe đẩy mang lên, anh xem có cần chúng tôi chuyển vào phòng khách giúp không ạ?"

Trợ lý nhìn đống hoa hồng vàng chi chít sau lưng quản gia thì ngớ người, quay sang nhìn Phó Thời Chinh đợi chỉ thị.

Phó Thời Chinh thấy là những bó hoa hồng vàng thì khựng lại một chút. Anh đặt tập tài liệu trong tay xuống, bảo luật sư ngồi bên cạnh đợi một lát, sau đó đi ra cửa nhìn quanh một vòng đống hoa.

Anh không nhịn được bật cười, chỉ vào khoảng trống trong phòng khách, bảo quản gia cứ mang vào để tùy ý.

Trợ lý tinh ý chạy ra giúp một tay.

Xử lý xong đống hoa, Phó Thời Chinh vừa ho vừa quay lại ghế sofa, tiếp tục cùng luật sư rà soát hợp đồng.

Soạn thảo xong hợp đồng, tiễn luật sư về, Phó Thời Chinh ngắm nghía đống hoa hồng một lúc, dường như nghĩ ra điều gì, anh ngoắc tay gọi trợ lý lại.

Trợ lý: "?"

Phó Thời Chinh mượn điện thoại của cậu ta, mở khung chat với Hứa Cam, chụp ảnh đống hoa gửi cho cô.

Nhắn: Phu nhân, hoa tôi đã nhận thay rồi, Tổng giám đốc bị ốm, khi nào anh ấy tỉnh tôi sẽ chuyển lời lại.

Gửi xong, Phó Thời Chinh đợi một lúc, quả nhiên Hứa Cam không trả lời.

Anh tiếp tục nhắn: À đúng rồi, Tổng giám đốc muốn ăn mì phu nhân nấu, xin hỏi làm thế nào ạ?

Hứa Cam vẫn không trả lời.

Anh nhắn tiếp: Tôi một mình ở đây chăm sóc Tổng giám đốc hơi bận, phu nhân có tiện liên hệ với dì giúp việc trước đây bảo dì ấy qua dọn dẹp nhà cửa được không ạ?

Rè... rè...

Hứa Cam trả lời rồi.

Qua màn hình Phó Thời Chinh cũng có thể tưởng tượng ra giọng điệu của cô, lạnh lùng và pha chút tức giận.

Hứa Cam: Anh ta ngủ rồi mà vẫn đòi ăn mì à?

Hứa Cam: Phó Thời Chinh, anh đừng nhắn tin cho em nữa.

Khóe môi Phó Thời Chinh cong lên, trả điện thoại cho trợ lý, muốn nói vợ anh thông minh thật, nhưng cổ họng đau rát không thốt nên lời, chỉ có thể vừa ho vừa cười.

Trợ lý theo anh mấy năm, chỉ cần nhìn ánh mắt là hiểu ý, cậu ta cẩn trọng hỏi: "Hay là để tôi giải thích với phu nhân là anh ốm thật nhé?"

Phó Thời Chinh khẽ lắc đầu.

"Vâng."

Bên kia, sau khi trả lời tin nhắn xong, Hứa Cam bất ngờ thấy lòng mình bớt bực bội hơn hẳn.

Cô cũng trút bỏ được tảng đá trong lòng, tin rằng hôm nay Phó Thời Chinh sẽ không đến tiệm.

Cả ngày hôm đó, cửa hàng vắng khách, rảnh rỗi đến phát chán, nhưng Hứa Cam lại hiếm khi tĩnh tâm ngồi vẽ bản thiết kế trong văn phòng suốt cả buổi chiều.

Hoàng hôn buông xuống, phía chân trời hắt lên những tia nắng rực rỡ, sau cơn bão táp, bầu trời trở nên trong trẻo và tinh khiết lạ thường.

Tâm trạng Hứa Cam cũng thư thái hơn nhiều, cô không còn nghĩ đến những lời Phó Thời Chinh nói hôm qua nữa, ngược lại càng thêm kiên định với chuyện ly hôn.

Nhưng sự kiên định ấy thật ngắn ngủi, bởi anh luôn có khả năng dễ dàng làm đảo lộn cuộc sống và tâm trạng của cô.

Anh nói không làm phiền cô một ngày, thì đúng thật là chỉ một ngày đó thôi.

Hôm sau Hứa Cam đến tiệm hoa, bóng dáng quen thuộc ấy lại xuất hiện.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nhân viên đã quen mắt, ai cũng đoán ra thân phận của anh, rất biết điều nhường không gian cho hai người hoặc giả vờ như không thấy không nghe.

Hứa Cam điều chỉnh tâm trạng, thản nhiên hỏi Phó Thời Chinh: "Hôm nay muốn đặt hoa gì?"

Đợi mãi không thấy trả lời, Hứa Cam quay đầu nhìn anh.

Phó Thời Chinh ngồi trên ghế sofa, tay cầm một tập tài liệu, đang nhìn cô với vẻ cười như không cười.

"Khụ khụ khụ." Anh đang cười thì không kìm được cơn ngứa trong phổi, ho sù sụ liên hồi.

Lúc này Hứa Cam mới nhận ra anh ốm thật.

Cô không kìm được nhìn anh kỹ hơn, quả thực sắc mặt kém hơn trước, đôi môi trắng bệch, trong mắt hằn lên những tia máu đỏ.

Ốm chỉ sau một đêm, Hứa Cam đoán là do dầm mưa hôm đó, nhưng cô cũng dầm mưa mà.

Cô thu lại ánh mắt, thầm nghĩ, do sức đề kháng của anh kém thôi.

Hứa Cam quay người, ôm một bó cành hoa khô định về văn phòng, cô nói: "Nếu không đặt hoa thì mời anh rời khỏi đây."

Lời vừa dứt, lòng bàn tay cô nóng lên.

Phó Thời Chinh không biết đã đến bên cạnh cô từ lúc nào, trước bao nhiêu cặp mắt, ngang nhiên nắm lấy tay cô, mười ngón đan chặt, vừa ho vừa kéo cô lên tầng hai.

Lực tay anh rất mạnh, lòng bàn tay nóng rực đến đáng sợ, Hứa Cam giãy giụa hai cái rồi bị nhiệt độ bất thường của anh thu hút sự chú ý.

Đến khi cô hoàn hồn thì đã bị anh kéo vào trong văn phòng.

Đóng cửa, khóa cửa, ép cô vào cửa, mọi động tác liền mạch một hơi.

Tiếp đó, anh nâng tay cô lên, lật ngửa, nhét tập tài liệu vào tay cô, ra hiệu cho cô xem.

Hứa Cam không biết bên trong là gì, nhưng theo hiểu biết của cô về anh, chắc chắn không phải là thỏa thuận ly hôn đã ký.

Cô tháo dây niêm phong, chỉ rút ra một nửa đã đứng sững tại chỗ.

Thỏa thuận chuyển nhượng tài sản.

Anh muốn chuyển nhượng toàn bộ tài sản đứng tên mình cho cô.

Hứa Cam nhét lại tập tài liệu vào, ấn trả lại vào lòng anh.

Cô nói: "Em không cần những thứ này, cái em cần là thỏa thuận ly hôn có chữ ký của anh."

Nụ cười trên môi Phó Thời Chinh cứng lại trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Anh nắm lấy hai vai Hứa Cam, hắng giọng mãi mới khó khăn thốt ra được ba chữ: "Không ly hôn."

Giọng nói như bị chà xát qua sỏi đá, vừa khàn vừa đục.

Hứa Cam không thể tranh luận với anh trong tình trạng này, cô gạt tay anh ra, quay người định mở cửa: "Anh về nghỉ ngơi cho khỏe trước đi."

Nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cô đã bị anh ôm chặt từ phía sau.

Phó Thời Chinh cao hơn cô cả một cái đầu, vòng tay anh rộng lớn và vững chãi, cánh tay dài quàng qua dễ dàng bao trọn lấy cô.

Thân nhiệt của anh truyền qua lớp áo mỏng manh sang cô, anh nóng hầm hập như đang ở trong đống lửa, hơi thở phả vào tai cô cũng nóng rực.

Anh dường như muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời, đành ôm cô chặt hơn, rồi buông một tay ra tìm điện thoại, sau đó lại tiếp tục vòng tay ôm cô, cằm tựa lên vai cô, gõ những lời muốn nói lên điện thoại ngay trước mặt cô.

[Anh không phải vì lợi ích mà chọn em, nhưng việc chúng ta kết hôn đúng là mang lại nhiều lợi ích, anh không phủ nhận. Anh không biết làm thế nào để em tin rằng những việc anh làm cho em bao năm qua đều xuất phát từ việc anh thích em, điều anh có thể làm là chuyển nhượng toàn bộ tài sản của anh cho em.]

[Vợ à, anh chỉ cần em thôi.]

Hứa Cam không có phản ứng gì, Phó Thời Chinh tưởng cô không nhìn rõ, giơ điện thoại sát vào mặt cô.

Gần quá.

Hứa Cam theo bản năng ngả đầu ra sau để tạo khoảng cách.

Lần này Phó Thời Chinh chắc chắn cô đã nhìn thấy và nhìn rõ rồi, dù cô vẫn im lặng không nói một lời.

Nhưng cô không giãy giụa, cũng không tỏ vẻ kháng cự, cứ đứng yên đó mặc cho anh ôm.

Yêu nhau và làm vợ chồng bao nhiêu năm, Phó Thời Chinh vẫn hiểu được những biểu cảm và cử chỉ nhỏ nhặt của cô.

Anh nhanh chóng gõ thêm một câu nữa trên điện thoại.

[Cho anh thêm một cơ hội nữa.]

Hứa Cam vẫn im lặng.

Phó Thời Chinh quan sát sắc mặt cô vài giây, chắc chắn sẽ không chọc cô khóc như hôm nọ nữa, anh nắm lấy cổ tay cô, xoay người cô lại, ôm chầm lấy cô thật chặt, cầm tay cô vòng qua eo mình.

Thấy Hứa Cam không phản đối hành động này, anh cọ nhẹ vào tai cô đầy âu yếm, phát ra một âm tiết trầm khàn.

"Hửm?"

Ý là có được không?

Hai tay Hứa Cam bấu nhẹ vào áo sơ mi sau lưng anh, cô cảm thấy mình mới là người đang sốt, bởi vì cô không thể suy nghĩ, không thể đưa ra quyết định.

Trên đời này sao lại có người như vậy, có thể dễ dàng khiến cô chìm đắm, rồi lại dễ dàng làm cô dao động.

Hứa Cam bị nhiệt độ cơ thể anh làm cho nóng ran cả người, cô hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi.

Suy nghĩ một lát, cô đưa tay định đẩy anh ra, nhưng anh cao to lực lưỡng, dồn cả trọng tâm lên người cô, nặng như tảng đá, đẩy mãi không ra.

Hơn nữa sức nặng anh đè lên người cô dường như ngày càng tăng, còn lực ôm cô lại lỏng đi rất nhiều.

Hứa Cam cảm thấy có gì đó không ổn, cô khẽ gọi tên anh: "Phó Thời Chinh?"

"Phó Thời Chinh?"

Gọi mấy tiếng anh đều không trả lời.

Hứa Cam ôm chặt lấy anh, khó khăn đỡ anh dậy một chút. Trong tầm mắt, anh nhắm nghiền mắt, hơi thở nặng nề, dường như đã mất đi ý thức.

Hứa Cam dìu anh, từng bước nhích về phía ghế sofa.

Cô đặt anh xuống ghế, anh như hoàn toàn không còn cảm giác, đổ ập xuống, gối tựa trên sofa bị sức nặng đột ngột đè lên b*n r* ngoài, lăn lông lốc trên sàn.

Hứa Cam cũng bị sức nặng của anh kéo ngã ngồi xuống sofa. Cô th* d*c, quỳ gối chống tay nhỏm dậy xem xét Phó Thời Chinh.

Sắc mặt anh trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, tóc mái ướt đẫm rũ xuống như chính con người anh lúc này, ủ rũ không chút sức sống.

Hứa Cam vỗ nhẹ vào má anh, gọi tên anh thêm vài lần nữa nhưng anh vẫn không có phản ứng.

Tim Hứa Cam thắt lại, hơi thở cũng ngưng trệ một nhịp.

Đầu óc trống rỗng trong giây lát, Hứa Cam luống cuống tìm điện thoại trên người mình. Ngay trước khi bấm gọi 120, tay cô bất ngờ bị ai đó nắm lấy.

Phó Thời Chinh nằm ngửa trên sofa khẽ lắc đầu, mắt hé mở một chút rồi lại mệt mỏi nhắm lại, môi mấp máy, giọng khàn đặc phát ra âm thanh nhỏ xíu và mơ hồ.

Hứa Cam nghe không rõ cũng không hiểu.

Cô ghé sát tai vào, nghe đi nghe lại mấy lần mới hiểu anh nói "không sao".

Thế này mà bảo không sao ư, sốt cao thế này, người còn ngất đi một lần rồi.

Cô mở khóa màn hình điện thoại, vẫn định gọi 120, nhưng Phó Thời Chinh gạt tay làm rơi điện thoại của cô, dùng hết chút sức lực cuối cùng kéo cô vào lòng, xoay người nằm xuống.

Hai người nằm trên sofa, anh ôm cô từ phía sau, dán chặt vào nhau.

Anh khó khăn cử động dây thanh quản, thốt ra hai chữ: "Ngủ đi..."

Hứa Cam một lần nữa bị anh làm cho đứng hình.

Cô gối đầu lên cánh tay anh, bị nhiệt độ nóng hầm hập của anh nướng chín, bị đôi tay rắn chắc của anh giam cầm, nhưng lại không còn cảm thấy phản cảm nữa.

Trong từng hơi thở, cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, là mùi sữa tắm cô đã chọn đặt trong phòng tắm ở nhà tân hôn.

Là mùi hương cô ngửi thấy mỗi khi hai người hiếm hoi ôm nhau ngủ sau những chuyến công tác triền miên của anh sau khi kết hôn.

Trong khoảnh khắc, cô không kìm được nhớ lại những nụ cười chân thật từng hiện hữu khi hai người nô đùa trong quá khứ.

Hàng mi Hứa Cam khẽ khép lại, trái tim đã gồng mình cứng rắn bấy lâu nay cứ thế mềm đi từng chút một.


">