Hôn Lễ Hoang Đường

Chương 2



Thương Chước hình như uống say rồi, khuôn mặt tuấn tú kiêu ngạo, sắc bén hơi ửng đỏ.

 

Ánh mắt mê man, ôm cổ Trình Tử thổi khí vào trong lỗ tai cô ta.

 

Trình Tử nhếch miệng, kiêu căng đẩy anh ta vào bể bơi.

 

Nhóm phù rể vây quanh, vui đùa ồn ào.

 

Thương Chước ngoi đầu lên từ trong nước, hất mái tóc ẩm ướt, lộ ra một khuôn mặt cười quyến rũ.

 

Anh ta nắm lấy mắt cá chân Trình Tử, kéo cô ta vào bể bơi.

 

Khi Trình Tử hét lên, ôm cô ta, đè trên thành bể bơi bá đạo cưỡng hôn.

 

Đám người chung quanh reo hò.

 

Có người đang khui Champagne, có người đang b.ắ.n pháo hoa.

 

Cũng có người nói đùa nhắc đến tôi.

 

"Anh Thương Chước, ngày mai là anh kết hôn với chị Lâm Trản rồi, hôm nay còn hôn môi bạn thân chị ấy, làm như này không tốt lắm nhỉ?"

 

"Ha ha ha, chỉ cần cậu không nói, tôi không nói, cho dù hôm nay Thương Chước làm với Tiểu Chanh Tử ở đây thì Lâm Trản cô ta cũng không biết được."

 

"Thương Chước mà tôi quen thuộc lại quay về rồi! Trước đó cậu khúm núm theo đuổi Lâm Trản như vậy, dáng vẻ không phải cô ấy thì không thể, hóa ra đều là đang diễn à? Tôi còn tưởng cậu thật sự học theo dáng vẻ lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng trên phim truyền hình kia!"

 

Cuối cùng, Thương Chước kết thúc nụ hôn kéo dài kia.

 

Giọng anh ta từ tính khàn khàn, tự mang theo một luồng sức lực lười biếng vô lại.

 

"Tôi rất yêu Lâm Trản, cô ấy cũng là người con gái duy nhất mà tôi muốn cưới. Tôi có thể chiều chuộng cô ấy, yêu cô ấy, bạch đầu giai lão với cô ấy. Nhưng mà, còn trẻ như vậy lại phải thủ thân như ngọc vì cô ấy."

 

Thương Chước cười, hôn Trình Tử nằm trên vai anh ta thở dốc một cái rất vang dội.

 

"Tôi không làm được."

 

Thương Chước ôm Trình Tử lên bờ, đặt cô ta ở trên ghế nằm.

 

Người bên cạnh vội vàng khoác thêm khăn tắm cho anh ta, Thương Chước giật xuống che lại Trình Tử.

 

Có người hỏi: "Thương Chước, vậy đêm nay cậu có quay về không?"

 

Trình Tử ngước đôi mắt ửng đỏ lên nhìn Thương Chước.

 

Thương Chước ngồi xổm xuống, thân mật bóp mặt của cô ta.

 

"Lâm Trản thương Tiểu Chanh Tử nhất, tôi cũng chỉ xếp ở vị trí số hai. Hiện giờ Tiểu Chanh Tử đau lòng, tôi đương nhiên phải ở lại với cô ấy."

 

Anh ta phất tay với người sau lưng: "Yến Thành Chu, gửi tin nhắn cho chị dâu cậu, nói là tôi uống say, đêm nay ngủ ở đây, ngày mai diễn tập, tôi sẽ đi đón cô ấy."

 

Lúc nước mắt vỡ đê, điện thoại chấn động rừ rừ một chút.

 

Yến Thành Chu gửi tin nhắn tới: [Chị dâu, Thương Chước uống say rồi, đêm nay không quay về giúp chị được. Chị ngủ sớm một chút, ngày mai diễn tập cậu ấy sẽ tự mình tới đón chị.]

 

Tôi đứng yên thật lâu tại chỗ.

 

Tôi suy nghĩ rất nhiều.

 

Cha mẹ tôi qua đời khi tôi còn rất nhỏ, tôi bị gửi nuôi ở nhà cậu.

 

Em họ thường xuyên bắt nạt tôi, mợ mở một mắt, nhắm một mắt.

 

Tôi không dám cáo trạng, Trình Tử cáo trạng thay tôi, tôi không dám ra tay, Trình Tử ra tay thay tôi.

 

Trên phương diện học tập, tôi nhanh nhẹn hơn Trình Tử.

 

Tiền thưởng nhận được tôi đều chia cho cô ta một nửa.

 

Cô ta là con gái một trong nhà, không thích học tập.

 

Năm lớp mười hai, tối nào tôi cũng nhắc cô ta, nhai nát tri thức đút cho cô ta.

 

Tẩy não cho cô ta, vẽ vời viễn cảnh tương lai cho cô ta.

 

Cuối cùng chúng tôi thi đậu vào trường đại học thành phố này.

 

Năm hai đại học, tôi phát hiện bạn trai ngoại tình.

 

Sau khi Trình Tử biết, lập tức g.i.ế.c tới khách sạn chỗ hai người đó, đánh tên đàn ông cặn bã, xé nát kẻ thứ ba.

 

Năm tốt nghiệp, chúng tôi cùng thuê một căn nhà một phòng ngủ chính, tràn ngập mê man với tương lai.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com