Hôn Lễ Hoang Đường

Chương 11



"Đứa bé Thương Chước kia làm chuyện có lỗi với cô, là người làm mẹ tôi đây không giáo dục đúng chỗ. Tôi giải thích với cô."

 

"Hôm nay mời cô tới, cũng là muốn nhờ cô giúp một tay."

 

"Giúp chúng tôi khuyên nhủ Thương Chước, sau khi cô rời đi, nó không gượng dậy nổi, ngày ngày say rượu, còn chạy tới đua xe. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như vậy xuống, nó..."

 

"Chúng tôi chỉ có một đứa bé này, cầu xin cô giúp chúng tôi một tay đi, đáng thương lòng cha mẹ trong thiên hạ!"

 

"Lúc trước, đứa nhỏ này vì cô từ bỏ những thói quen này, lại bởi vì cô rời đi mà nhiễm lại một lần nữa. Trong lòng của nó có cô, chỉ có cô có thế khiến nó từ bỏ những thứ này, trở lại quỹ đạo, tôi cầu xin cô giúp người làm mẹ như tôi khuyên nó một chút."

 

Mẹ Thương Chước than thở khóc lóc.

 

Tôi yên lặng siết chặt nắm đấm.

 

"Dì à, dì tìm nhầm người rồi."

 

"Tôi không làm được những chuyện này, cũng không muốn làm những chuyện này."

 

"Nếu như hai người một lần nữa dùng chút thủ đoạn cứng rắn này với tôi, tôi không ngại ép Thương Chước trở nên càng điên hơn."

 

Vẻ mặt mẹ Thương Chước đau khổ, bụm miệng lại.

 

"Xin lỗi."

 

"Sau này sẽ không quấy rầy cháu nữa."

 

Vừa dứt lời, tôi nghe thấy một giọng nam trầm thấp hung ác nham hiểm vang lên phía sau, khiến người ta không rét mà run.

 

"Ai kêu các người đưa cô ấy tới nơi này?"

 

Tôi quay sang, đối diện với đôi mắt đỏ rực của Thương Chước.

 

Gương mặt anh ta trở nên gầy gò, làn da màu trắng không khỏe mạnh.

 

Thân thể được áo khoác bao bọc vẫn cao lớn thẳng tắp như trước.

 

Mày rậm mắt đẹp, vừa tĩnh mịch vừa hung ác nham hiểm, giống như có bão tố ở trong tối tuôn ra, khiến trong lòng người ta run sợ.

 

"Tất cả cút hết đi!"

 

Anh ta tức giận rống lên một câu.

 

Tôi nhanh chóng đứng dậy, bước nhanh rời đi.

 

Sau lưng vang lên tiếng bình hoa đập xuống đất vỡ vụn, còn có tiếng cha Thương Chước quát mắng, tiếng mẹ Thương Chước khóc.

 

Từng cái tát liên tiếp rơi vào mặt Thương Chước, anh ta cứng rắn đón nhận hết, điên cuồng rống lên: "Cút! Cút đi cho tôi!”

 

"Ai kêu các người tới đây? Tôi không muốn nhìn thấy các người!"

 

Tôi dừng bước chân, quay sang nhìn màn kịch gia đình ầm ĩ này.

 

"Thương Chước."

 

Đại sảnh yên tĩnh trở lại một cách kỳ quái vì một tiếng gọi yếu ớt này của tôi.

 

Cha mẹ Thương Chước đồng loạt nhìn về phía tôi.

 

Thương Chước đứng quay lưng về phía tôi, đứng đấy không nhúc nhích tí nào.

 

Tôi nhìn thấy đầu tóc anh ta rối bời, mặt sưng đỏ.

 

"Đừng gào lên với mẹ anh như thế.”

 

"Sau này sống cho tốt đi, bảo trọng."

 



 

Hai năm sau, có một người xa lạ gửi lời mời kết bạn cho tôi.

 

Bởi vì nguyên nhân công việc nên tôi vẫn luôn rất thoải mái trên phương diện thêm bạn này.

 

Tôi chủ động chào hỏi đối phương.

 

Đối phương không để ý tới tôi.

 

Ảnh chân dung của người đó là một con mèo, tôi cũng không phán đoán được giới tính.

 

Lúc đang chuẩn bị nhấn vào vòng bạn bè của đối phương để xem thì người đó gửi cho tôi một thiệp mời kết hôn điện tử.

 

Tôi mở ra.

 

Tiêu đề: [ Thiệp mời hôn lễ của Phí Văn Tuyên và Trình Tử.]

 

Hình ảnh ở bìa là ảnh chụp chung của Trình Tử và một người đàn ông xa lạ.

 

Trong tấm ảnh, cô ta cười tươi đẹp rạng rỡ.

 

Giống như lúc cô ta lên sân khấu lĩnh thưởng giải quán quân nhảy dây của đại hội thể dục thể thao trong trí nhớ.

 

Tôi nhìn chằm chằm bức hình kia, sửng sốt thật lâu.

 

Sau đó lướt xuống, thấy được câu chuyện tình yêu của bọn họ.

 

Bọn họ quen nhau năm ngoái, yêu nhau một năm rưỡi rồi đính hôn, đăng ký.

 

Trên mỗi một tấm ảnh bản đồ, Trình Tử đều cười rất hạnh phúc.

 


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com