Lộ Ninh phản ứng lại anh đang bắt chước mình, lập tức vừa tức vừa buồn cười.
Nhưng cô cũng không nhớ nổi, mình đã từng làm nũng với anh khi nào.
Tính cách cô từ nhỏ đã có chút dính người, chỉ là lớn lên rồi, thấy kiểu dính dính đó thật mất mặt, nhưng đối với người thân cận, vẫn sẽ vô thức mà buông lỏng một chút.
Thế nên Lộ Ninh cũng dần ý thức được, mình ngày càng không còn phòng bị với anh.
Trong tiềm thức của cô, có lẽ cũng rất thích anh.
Cô chủ động ghé lại gần, lại bắt chước anh: “Được không nè~”
Lộ Ninh học theo cách Chu Thừa Sâm bắt chước mình, trông đáng yêu quá mức, Chu Thừa Sâm quay đầu cười, cười một lúc rồi kéo cô vào lòng, nụ hôn mãnh liệt cùng với tình cảm dâng trào cùng ập xuống.
Lộ Ninh chỉ kịp nắm lấy cánh tay anh, liền hoàn toàn mất đi cơ hội nói chuyện.
…
Lộ Ninh mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, Chu Thừa Sâm thấy tư thế cô kỳ quặc, muốn kéo cô lại gần mình hơn một chút. Vừa mới kéo cô một cái, Lộ Ninh như chim sợ cành cong, thoắt cái mở mắt ra, kinh hãi nói: “Nữa à?”
Cô cũng tự nhận ra mình hiểu lầm, có chút ngượng ngùng chui vào lòng anh, tự tìm một tư thế thoải mái để nằm, lẩm bẩm: “Em mơ thấy ác mộng.”
Chu Thừa Sâm khẽ hừ một tiếng: “Lên giường với anh là ác mộng à?” Cơn buồn ngủ của anh lập tức tan biến sạch, đầu óc tỉnh táo, ánh mắt trầm xuống nhìn cô đã nhắm mắt lại lần nữa: “Anh buồn rồi đấy bé.”
Lộ Ninh nghe loáng thoáng, suy nghĩ hoàn toàn không nối lại được, cuối cùng chỉ phát ra một tiếng “Ừm”, trông vô cùng lạnh nhạt vô tình.
Sáng hôm sau anh đi từ sớm, lúc cúi xuống hôn trán cô chúc buổi sáng, Lộ Ninh vẫn còn đang lười trên giường.
Anh nói một câu: “Bé cưng, anh đi đây.”
Lộ Ninh vẫn đang mơ, mơ thấy Tiểu Quýt cứ l**m trán cô, vì cảm thấy toàn nước miếng nên hơi ghét, bèn xoay người: “Đừng quậy.”
Chu Thừa Sâm hoàn toàn tổn thương rồi.
Khi Từ Thời Sơ hẹn anh đi gặp Đàm Tân Minh, anh căng mặt, miễn cưỡng có thể duy trì được phép lịch sự và thân thiện.
Đàm Tân Minh vẫn luôn nghe nói Tổng giám đốc Chu của Thịnh Hòa lạnh lùng lầm lì không hợp tình người, cũng không để ý lắm, ngược lại sau khi bữa tiệc kết thúc, Từ Thời Sơ đặc biệt hẹn Chu Thừa Sâm đi đánh squash giải tỏa, không nhịn được hỏi một câu: “Dạo này cậu sao mà quái đản thế, tới tháng à? Lúc nắng lúc mưa.”
Chu Thừa Sâm liếc anh ta một cái: “Cậu cũng không khá hơn chỗ nào đâu.”
Từ Thời Sơ cứng miệng nói: “Tôi tốt lắm mà, vợ con đều ở bên cạnh, tôi có gì không thỏa mãn chứ.”
“Người ta có để ý cậu sao?” Chu Thừa Sâm muốn khuyên anh ta đừng cố chấp nữa, có một số chuyện không cưỡng cầu được.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ mình cưỡng cầu, lập tức lại ngậm miệng,
Trên đời này nếu đều là những người có thể cầm được buông được, có thể hợp thì tụ tan thì yên, vậy chỉ e là cũng sẽ không có nhiều si nam oán nữ, biển hận trời tình như thế.
Từ Thời Sơ có chút mất mát, nhưng ngay sau đó lại cười: “So với những ngày không thể gặp cô ấy, chẳng phải tốt hơn nhiều rồi sao. Cô ấy có để ý đến tôi hay không có gì quan trọng, tôi để ý cô ấy là được.”
Chu Thừa Sâm không lên tiếng.
“Còn cậu thì sao? Vợ cậu ôm ôm hôn hôn cậu, cậu có gì phiền lòng.”
Đúng vậy, có gì phiền lòng. Lộ Ninh bây giờ đối xử với anh tốt đến mức chính anh cũng thấy được yêu thương mà đâm ra lo được lo mất. Tuy dáng vẻ cô sợ anh tiếp tục có chút làm người ta tổn thương, nhưng tối qua cô đã đồng ý tư thế trước kia chưa từng chịu, quá trình vẫn rất vui vẻ. Chỉ là có lẽ cô hiếm khi chủ động, anh lại có chút không khống chế được chừng mực, nên mới lại dọa cô sợ?
Nhưng anh cũng không thấy mình quá đáng đến vậy, trông cô cũng khá thoải mái.
Anh vì mình không hiểu cô mà cảm thấy phiền muộn.
Người sáng sớm đang ngủ ngon bị đánh thức nổi cáu là quá bình thường, cũng chưa chắc là ghét bỏ anh.
Nhưng lông mày nhíu lại của Chu Thừa Sâm vẫn không giãn ra: “Có lẽ con người luôn tham lam như vậy.”
Anh luôn cảm thấy cô có thể không cần anh nữa bất cứ lúc nào, nên luôn sợ mình có chỗ nào đó làm chưa tốt, chỉ cần một chút ghét bỏ là đã bắt đầu hoảng loạn.
“Trời ơi.” Từ Thời Sơ giơ tay lên, tư thế khoa trương ngửa đầu lên: “Cậu nghe đi, cậu nghe xem cái này hợp lý không, hả?” Rồi quay đầu nhìn anh: “Sao cậu không lên trời luôn đi, cậu đang khoe với tôi đấy à, Chu Thừa Sâm, ông nội cậu.”
Niềm vui nỗi buồn của con người không tương thông.
Từ Thời Sơ đuổi theo, khoác cổ anh phát hiện có chút miễn cưỡng, trông mình rất thấp, thế là lời an ủi lại nuốt trở về: “Cô ấy không thích cậu, cô ấy coi cậu như trai bao, thích mới có thể nhường nhịn khoan dung lẫn nhau, không thích thì ngủ xong là không nhận người.”
Chu Thừa Sâm nhíu mày: “Xàm l…”
Một câu chửi tục rốt cuộc vẫn không nói ra được.
“Cậu xem, chính cậu cũng biết cô ấy thích cậu.” Từ Thời Sơ không còn bỉ ổi nữa, nghiêm túc nói một câu: “Thế thì cậu còn so đo nhiều vậy làm gì. Cậu đúng là làm màu, đàn ông quan trọng nhất là gì? Là độ lượng. Cô ấy vẫn là vợ cậu, tối chín giờ đã về nhà, cậu còn không hài lòng cái gì nữa.”
Từ Thời Sơ cảm thấy bản thân còn đứng đây an ủi anh cũng đúng là tự ngược đãi mình.
Chu Thừa Sâm không những không được an ủi, ngược lại còn thấy mình chắc sắp phát điên rồi, nên nói một câu: “Đôi khi buông bỏ cũng là một loại phẩm chất tốt.”
Từ Thời Sơ gật đầu, vô cùng tán thành: “Nhưng tôi thà thiếu đạo đức còn hơn.”
Chu Thừa Sâm lười để ý đến anh ta nữa.
–
Lộ Ninh dạo gần đây lúc nào cũng rất buồn ngủ, nhưng lại có rất nhiều việc phải làm, nên cứ xong việc là hận không thể tranh thủ ngủ bù ngay lập tức.
Vì vậy cô rất ít liên lạc với Chu Thừa Sâm, cũng thường xuyên lỡ cuộc gọi của anh, không kịp trả lời tin nhắn.
Thậm chí có lúc đi gặp khách hàng còn nhiệt tình hơn gặp anh.
Lương Tư Mẫn và Đỗ Nhược Phong chặn cô lại trong văn phòng công ty, hỏi cô có phải tình cảm đã nhạt đi rồi không.
Lương Tư Mẫn nói: “Hôn nhân không còn cảm xúc mãnh liệt là chuyện rất bình thường, nhưng vẫn phải có chút trách nhiệm.”
Đỗ Nhược Phong gật đầu hùa theo: “Ninh Ninh, tình cảm cũng cần phải duy trì, cậu không thể chỉ dốc hết tâm trí vào công việc, thỉnh thoảng cũng phải chia tâm sức cho người bên cạnh.”
Lương Tư Mẫn: “Dù là anh ấy theo đuổi cậu trước, nhưng đã đồng ý rồi thì đối xử với tình cảm vẫn phải nghiêm túc chút.”
Đỗ Nhược Phong: “Nếu thật sự không còn thích nữa thì cũng không sao, nhưng đừng hành hạ lẫn nhau, đau dài không bằng đau ngắn, nói rõ ràng thì tốt hơn.”
Lộ Ninh nằm ngủ trên sofa, vẻ mặt mơ màng nhìn hai người đang kẹp hai bên: “Hai cậu… làm gì vậy?”
Lương Tư Mẫn và Đỗ Nhược Phong nhìn nhau một cái, rồi mỗi người đều lo lắng nhìn cô: “Cậu biết hôm nay là ngày gì không? Biết chồng cậu đang ở đâu không?”
Lộ Ninh mơ màng: “Ngày gì? Anh ấy ở đâu?”
“Hôm nay là sinh nhật cậu, chồng cậu đang ở nhà cậu.”
Lộ Ninh đột nhiên mở to mắt, cô nhớ ra sáng nay mình đến họp, trong cuộc họp đang bàn về việc xây dựng App, nhân viên thiết kế sản phẩm mới tuyển là kiểu designer điên rồ đầy trí tưởng tượng, toàn những ý tưởng kỳ quái không thể triển khai, thế là trực tiếp cãi nhau ỏm tỏi ngay trong cuộc họp.
Lộ Ninh vốn là người hòa nhã, làm sếp thường chẳng có uy nghiêm gì mấy, một đám bày dáng vẻ mặc kệ đời, lấy thái độ để uy h**p cô. Trong cơn tức giận cô đã đập bàn, không ngờ cánh tay không chịu năng nổ lại bị chuột rút, lúc này vẫn còn đau âm ỉ.
Cuộc họp tan rã trong không vui, cô thực sự quá mệt, bèn nằm trên sofa ngủ một lúc.
Nào ngờ ngủ quá sâu, thế nào cũng không tỉnh nổi, giữa chừng hình như còn nhận điện thoại của Chu Thừa Sâm, anh bảo hôm nay cùng nhau ăn cơm, muốn tới đón cô.
Lộ Ninh thực sự không có tinh thần, cũng không có khẩu vị, liền nói: “Anh cứ ăn đi, không cần lo cho em đâu.”
Hình như anh lại nói cái gì, Lộ Ninh không có ấn tượng gì, chỉ nhớ là mình đã nói: “Chu Thừa Sâm, sao anh dính người thế?”
Sau đó thì sao nhỉ?
Sau đó Chu Thừa Sâm ngẩn người rất lâu, đột nhiên vành mắt bắt đầu đỏ lên, lúc ấy đang ở nhà họ Lộ, Vu Viện mẹ Lộ Ninh đang đích thân xuống bếp chuẩn bị cơm trưa cho con gái, bố Lộ đang phụ giúp, Lộ Phi đang ôm Tablet tăng ca làm online. Lương Tư Mẫn và Đỗ Nhược Phong đã lâu chưa đến thăm cô chú, biết hôm nay Lộ Ninh sẽ về nên cũng ghé qua, lúc đó đang ở phòng khách bóc đậu nành.
Có lẽ vì anh im lặng quá lâu, mọi người đều không hẹn mà cùng nhìn anh.
Lương Tư Mẫn và Đỗ Nhược Phong liếc nhìn nhau, sau đó véo đối phương một cái.
Người này là Chu Thừa Sâm đấy, kiểu người chỉ cần lạnh mặt là có thể dọa cả đám nhóc khóc như anh, Lương Tư Mẫn cũng không dám dẫn con gái của mình sang chơi.
Lộ Phi là người phản ứng lại đầu tiên, lập tức ném công việc sang một bên, đứng lên làm bộ muốn gọi cho Lộ Ninh, lẩm bẩm: “Con bé này làm cái gì vậy chứ.” Nhưng tay cầm điện thoại lại đi tìm điện thoại, rõ ràng là bị Chu Thừa Sâm dọa cho hoảng loạn rồi.
Bố Lộ và mẹ Lộ cũng đi ra, không hiểu rõ tình hình, hỏi: “Sao thế con?”
Tuy Chu Thừa Sâm không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt hơi sửng sốt và một mảng đỏ rực nơi đáy mắt trông như sắp vỡ vụn, không biết còn tưởng là Lộ Ninh đã làm gì anh.
Mẹ Lộ, người cực kỳ hiểu tính nết của con gái mình cũng không nhịn được mà hỏi: “Lộ Ninh bắt nạt con à?”
Chu Thừa Sâm lúc này mới hoàn hồn, lắc đầu, có lẽ là cảm thấy dáng vẻ mình không được thể diện cho lắm, bèn đứng lên, xoay người ra ban công đứng bình tĩnh lại một lúc.
Sau đó anh mới lại trở vào, vớ lấy áo khoác: “Có lẽ là tâm trạng cô ấy không tốt, để con đích thân đi đón cô ấy.”
Lương Tư Mẫn và Đỗ Nhược Phong ấn anh xuống lại, tự đi chuyến này.
Lộ Ninh đã quên mất sinh nhật mình từ lâu, cô thấy mình đúng là bận đến váng cả đầu, nhưng nghe miêu tả của hai người, biểu cảm cô mờ mịt vô cùng: “Vậy anh ấy cũng không đến nỗi… Tớ cũng không có nói cái gì mà… Tớ hung dữ với anh ấy lắm… hả?” Lộ Ninh ôm đầu: “Để tớ bình tĩnh lại đã.”
Cô cực kỳ nghi ngờ mình vẫn còn chưa tỉnh, vỗ vỗ đầu của mình, sau đó mới hỏi lại: “Hai cậu đang nói tới Chu Thừa Sâm à?”
Lương Tư Mẫn: “…”
Đỗ Nhược Phong: “…”
Hai người nhìn biểu cảm ngơ ngác ngốc nghếch của Lộ Ninh, lập tức tỉnh táo lại. Trong mấy người họ, Lương Tư Mẫn là kiểu người đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy, Đỗ Nhược Phong thì có phần điên từ trong xương cốt giống như anh trai mình, không tính là người tốt lành gì. Nhưng Lộ Ninh tuyệt đối là kiểu người bụng dạ lương thiện đến mức khiến người ta lo lắng cô ra ngoài sẽ bị người khác lừa mất.
Cho nên ban đầu hai người mới có thể bảo cô suy xét kỹ chuyện tình cảm với Chu Thừa Sâm.
Hai người này vốn chẳng cùng một đẳng cấp.
Nhưng rốt cuộc là ảo giác gì khiến hai người họ vừa rồi lại cảm thấy có thể là Lộ Ninh quá lạnh nhạt làm tổn thương anh chứ.
“Chồng cậu nhạy cảm thật đấy!” Đỗ Nhược Phong kịp phản ứng lại trước: “Bình thường anh ấy cũng mỏng manh như vậy à? Một tổng giám đốc to đùng như thế có trẻ con quá không hả?”
Lương Tư Mẫn trừng mắt: “Có phải là khóc mà còn có tính toán không? Cậu không thấy biểu cảm vừa rồi của anh ta, không biết còn tưởng cậu ức h**p anh ta đấy.”
Lộ Ninh trở về nhà trong đầy nghi ngờ.
Cô luôn thích đón sinh nhật cùng với người nhà.
Dù là đã kết hôn ba năm, lúc bố mẹ không có ở nhà, cô cũng sẽ cùng đón với Lộ Phi.
Cho nên Chu Thừa Sâm mới có thể sắp xếp sinh nhật lần này tổ chức ở nhà bố mẹ Lộ Ninh. Anh từng nhắc qua với Lộ Ninh, Lộ Ninh nói được, cô chỉ quên mất là hôm nay thôi.
Lúc Lộ Ninh đẩy cửa ra, Chu Thừa Sâm đang ngẩn người ở ban công dường như vẫn chưa bình ổn lại cảm xúc.
Lương Tư Mẫn lặng lẽ nói: “Hồn bay phách lạc cũng lâu lắm rồi đấy, giờ trông ổn hơn nhiều rồi, vừa nãy đáng sợ dữ lắm.”
Đỗ Nhược Phong hùa theo, hình dung lố lên: “Trong khoảnh khắc đó vừa rồi, tớ còn tưởng tượng ra chuyện cậu ngoại tình bị anh ấy phát hiện, tớ còn nghĩ phải che giấu giúp cậu thế nào luôn đấy.”
Lộ Ninh không nhịn được cười, nhưng biểu cảm có chút nghiêm nghị, đang suy nghĩ có phải mình thật sự có hơi quá đáng rồi không, hay là anh đang có chuyện gì?
Cô im lặng đi tới, vỗ nhẹ vào vai anh: “Chu Thừa Sâm?”
Chu Thừa Sâm ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt vốn còn bình tĩnh đột nhiên bị nỗi bi thương ở đâu xâm chiếm, hốc mắt anh lập tức đỏ lên, có chút dùng sức mà kéo cô về phía mình, sau đó ôm eo cô, vùi mặt vào trước ngực cô.
“Có phải em chán anh rồi không?” Giọng Chu Thừa Sâm khàn khàn.
Lộ Ninh có chút dở khóc dở cười, cô nhỏ giọng giải thích: “Em đâu có. Nhưng mà em xin lỗi, hôm nay em bị nhân viên chọc điên, lúc anh gọi tới là em mới vừa ngủ, còn có chút bực bội khi bị đánh thức, không phải muốn nổi giận với anh đâu, cũng không phải chán anh.”
Cơ thể và thần kinh đang căng chặt của Chu Thừa Sâm rõ ràng đã thả lỏng đôi chút.
“Thật chứ?” Giọng anh lộ ra chút yếu đuối.
Lộ Ninh muốn giơ tay lên thề luôn rồi: “Không có thật mà.”
“Ừm.” Anh vẫn có chút hoảng hốt, ép mình phải bình thường lại, chuyển đề tài: “Gần đây em mệt lắm không?”
“Em vẫn ổn.” Lộ Ninh vẫn chưa hoàn hồn kịp, bị Chu Thừa Sâm dọa rồi.
Trước đây anh chưa bao giờ thế này, cô cũng rất khó mà tưởng tượng ra có một ngày anh sẽ có một mặt yếu đuối hoảng sợ như vậy.
“Em không giải quyết được anh có thể giúp em, đừng để mệt mỏi quá.” Chu Thừa Sâm ngồi dậy, giơ tay v**t v* gương mặt cô, gọi cô: “Bé cưng.”
Lộ Ninh cúi đầu nhìn anh, khẽ hỏi: “Chu Thừa Sâm, anh sao thế?”
Trông rất đáng sợ.
“Anh cũng không biết nữa.” Vẻ mặt của Chu Thừa Sâm cũng lộ ra chút lo sợ và nghi ngờ: “Anh chỉ là… khó chịu lắm.”