Thời tiết không tốt, gió lạnh rít lên từng hồi, lúc này lại bắt đầu rơi tuyết, trên đường chẳng có người qua lại. Anh cúi người ngồi xổm xuống, tay hơi đưa ra sau, chờ cô trèo lên.
Lộ Ninh lại nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón tay anh trước. Thế là cô có chút chột dạ sờ sờ ngón áp út của mình.
Trước kia chỉ cảm thấy anh đeo nhẫn là vì để duy trì hình tượng người đã kết hôn.
Giờ đột nhiên lại có một cảm giác khác.
Cô không thích đeo nhẫn cưới, sau khi kết hôn vẫn luôn cất đi. Cô nhớ anh từng hỏi cô, cô nói ở trong tiệm không tiện, sợ va quệt làm xước.
Lộ Ninh nhìn chằm chằm vào lưng anh. Ban đầu cô chỉ là hờn dỗi, không ngờ anh thật sự chịu nghe, thế là cơn u uất đó lại dần tan đi.
Trong ấn tượng của cô, anh luôn bá đạo cường thế nói một là một, từ trước tới nay đều là người khác nghe lệnh anh.
Trong khoảnh khắc cô không diễn tả nổi là cảm giác gì.
Có lẽ là hơi ngẩn ngơ.
Cảm giác hình như mình thật sự chưa từng hiểu rõ anh.
Cô không hề muốn gọi anh cõng mình. Nhưng trong lòng khẽ dao động, cuối cùng cô vẫn cúi người xuống, vòng tay ôm lấy cổ anh.
Thôi thì cho cả hai một cơ hội đi! Cô nghĩ.
Lưng anh rất rộng. Trước đây Lộ Ninh luôn ghét sự cao lớn của anh, giống như một bức tường, mỗi lần ở bên anh đều cảm thấy áp lực dồn dập, như bị bóng tối bao trùm, có khi ngửa đầu nói chuyện với anh còn sợ mỏi cổ.
Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với anh ở tư thế như thế này. Tầm nhìn cũng rộng hơn rất nhiều, cảm giác áp bức cũng không nặng nề như vậy nữa.
Thậm chí còn thấy con người anh cũng không lạnh lùng đến vậy.
Chu Thừa Sâm vòng tay giữ lấy hai chân cô.
Cô rất nhẹ, như chẳng có trọng lượng. Hai tay cô khoác quanh cổ anh, gương mặt áp vào bên cổ anh, hơi thở phả bên tai.
Anh bỗng nhiên hơi mong rằng, con đường này dài thêm một chút nữa.
Cô nói: “Tại sao anh cứ phải giám sát em chằm chằm như vậy?”
Thật ra cô vẫn luôn muốn hỏi, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có gì đáng hỏi. Không ngoài việc sợ cô xảy ra chuyện, hoặc là không quen với việc người và chuyện bên cạnh thoát khỏi tầm kiểm soát.
Cô không thích thì có ích gì chứ. Cô vừa không thể đảm bảo an toàn cho bản thân, cũng không muốn lúc nào cũng phải báo cáo.
Cô dường như luôn bị kẹt trong kiểu lựa chọn như thế này.
Không thích, nhưng cũng không phải là không thể chấp nhận.
Muốn từ chối, nhưng lý do từ chối lúc nào cũng không đủ thuyết phục, cũng không thể đưa ra giải pháp nào tốt hơn.
Thế nên tổng kết lại, chính là không phù hợp.
Tính cách không hợp, thói quen sinh hoạt không hợp, quan niệm không hợp, cũng không thể thích nghi với gia đình anh… Mỗi một điều Lộ Ninh có thể nghĩ tới, giữa hai người đều là một ranh giới sâu kéo dài. Nghĩ kỹ lại, đại khái cũng được xem là một kiểu đối kháng tiêu cực.
Cô cho rằng, cho dù anh đối xử với cô cũng không tệ, coi như là hài lòng, thì cũng sẽ không để tâm nhiều.
Một người vợ nghe lời, hiểu chuyện, ngoan ngoãn, chỉ cần anh ngoắc tay là sẽ rúc vào lòng anh, dù có thể vì h*m m**n chiếm hữu nhất thời mà nảy sinh chút luyến tiếc, nhưng với điều kiện của anh, chỉ cần anh muốn, sẽ có người càng hợp ý anh hơn đang xếp hàng chờ sẵn.
Lộ Ninh chưa từng nghĩ tới, anh sẽ thật sự thích cô.
Cũng không chắc, sự thích ấy rốt cuộc là mấy phần thật, mấy phần giả.
Anh trách cô, nói rằng cô không thích anh, nên anh làm gì cũng đều là sai.
Lộ Ninh nghĩ, có lẽ là vậy! Cô rất ít khi sẽ nghĩ tới việc giải quyết vấn đề, cũng không muốn vì anh mà cố gắng thích nghi. Cô luôn nghĩ, chia tay là mọi chuyện sẽ được giải quyết. Không xuất hiện mâu thuẫn nào thì suy nghĩ ấy sẽ càng sâu sắc hơn.
Lộ Ninh tự cho rằng ba năm qua mình là một người vợ đạt yêu cầu, nhưng đột nhiên lại cảm thấy hình như cũng không hẳn vậy.
Cô có thích anh không? Lộ Ninh thật sự không biết. Cho dù có một chút thì sự thích ấy pha trộn quá nhiều tạp chất, cũng khiến người ta không thể phân biệt rõ ràng. Cô luôn cảm thấy bọn họ không thích hợp làm người yêu. Nếu anh chỉ làm một ân nhân thuần túy của cô thì tốt biết bao, cô có thể vì anh mà làm rất nhiều chuyện.
Nhưng thực ra… Cô cũng chẳng có gì để báo đáp anh cả.
Vì thế có đôi lúc cô cảm thấy, sự thuận theo và ngoan ngoãn của mình đều giống như đang trả ơn.
Lộ Ninh nghĩ miên man, sống mũi càng lúc càng cay, cô cảm thấy rất buồn.
Có lẽ là vì thời tiết thật sự quá lạnh.
Cũng có thể là vì đoạn tình cảm này thật sự khiến cô bối rối.
Mùi hương trên người anh rất mát lạnh, là mùi linh sam nhàn nhạt, lẫn vào đó là một chút mùi tuyết.
“Em cũng không phải là rất ghét, em chỉ cảm thấy… anh mạnh mẽ quá, còn em thì không có chút năng lực phản kháng nào, thậm chí ngay cả lý do để trách cứ anh em cũng không tìm ra được. Anh đối xử với em rất tốt rồi, em cũng không oán trách anh, chỉ là em cảm thấy chúng ta không phù hợp…” Lộ Ninh nói khẽ, có lẽ vì sự mềm mỏng của anh khiến cô nảy sinh chút ý muốn giãi bày tận đáy lòng, nhưng nói ra rồi lại thấy những băn khoăn của mình có vẻ chẳng đáng kể.
Ngay cả bản thân cô cũng không thể sắp xếp suy nghĩ cho rõ ràng, logic cũng lộn xộn, không biết anh có nghe hiểu hay không.
Hai bên đường đều là cửa hàng, nhưng con phố này chủ yếu buôn bán ban đêm, ban ngày luôn đóng kín cửa, chỉ có người đi đường vì gió lạnh mà vội vã bước qua.
Chu Thừa Sâm ngẩng đầu nhìn một cái, xe của anh đậu ở đầu phố. Chiếc Maybach thân xe quá dài, lái vào đây thì khó quay đầu, phải vòng một vòng rất lớn mới ra được.
Vì thế anh luôn để tài xế đợi ở đầu phố.
Khoảng cách rất xa, chỉ thấy một bóng mờ mờ trong màn tuyết.
Bất giác, vậy mà anh đã theo cô đi lâu đến vậy. Với anh mà nói đây là chuyện khó tin. Từ nhỏ đến lớn, anh hầu như chưa từng chiều theo ai đến mức này. Nhất là sau khi đi làm, anh dốc toàn bộ tâm sức cho công ty, có lúc ngay cả bản thân cũng không để tâm tới, càng không muốn vì ai đó mà lãng phí thứ thời gian vô ích này.
Từ khoảnh khắc cô vừa nhìn thấy anh liền quay đầu bỏ đi, anh đã biết cô đang giận.
Không lập tức giữ cô lại, là vì muốn đợi cô nguôi giận rồi mới nói.
Anh không thích giải thích nhiều về những chuyện không thể thay đổi, bởi vì sự thật rất có thể sẽ khiến người ta càng khó chấp nhận hơn.
Ngay từ lần đầu gặp cô, anh đã cảm thấy rất vừa ý. Không đến mức vừa gặp đã yêu, nhưng tuyệt đối khiến anh sinh ra cảm giác thương yêu. Cảm thấy cô còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả, khiến người ta luôn không nhịn được mà chăm sóc nhiều hơn một chút.
Về sau thực ra anh cũng có chút thất vọng, quá đơn thuần, rất nhiều lúc phải để anh nhọc lòng quá nhiều.
Nhưng nhọc lòng rồi nhọc lòng nữa, dần cũng thành quen.
Cho đến bây giờ, đối mặt với chất vấn của cô, anh mới không nhịn được mà tự hỏi lại, rốt cuộc là đã quen rồi, hay là đã để tâm.
Anh không nói cho cô biết nguyên nhân thật sự, rốt cuộc là vì cảm thấy không cần thiết, hay là vì sợ cô sẽ vì thế mà sinh ra sợ hãi khi ở bên anh.
“Bảo vệ em. Nhưng anh không muốn tranh luận chuyện này với em, bởi vì đến cuối cùng, chẳng qua em lại có thêm một lý do tốt hơn để chia tay.”
Lộ Ninh: “…”
Cô im lặng không nói gì. Quả thật, mỗi lần cô nghiền ngẫm một chuyện, kết cục cuối cùng đều là chia tay sẽ tốt hơn.
Nhưng đó cũng đúng là sự thật.
“Chu Thừa Sâm, trốn tránh vấn đề chẳng có ích gì hết. Nếu anh mãi mãi vẫn như thế này thì em vĩnh viễn cũng không thể hiểu được anh, cũng không thể phán đoán cụ thể tình cảm của chúng ta. Hay là nói anh hoàn toàn chẳng quan tâm việc rốt cuộc em có thật sự hiểu anh, thích anh hay không, anh chỉ muốn một người vợ ngoan ngoãn, nghe lời, đặt đó cho đẹp mắt thôi.”
Cánh tay Chu Thừa Sâm hơi siết chặt lại. Chuyện này đang phát triển theo hướng mất kiểm soát, khiến anh cảm thấy nóng nảy.
Anh phát hiện mình có thể cực kỳ tỉnh táo khi xử lý công việc, nhưng hễ dính đến cô thì hoàn toàn không thể giữ được lý trí.
Anh nhớ tới mấy hôm trước Từ Thời Sơ về nước, hỏi anh dạo này đang làm gì. Anh nói đang bận dự án của Hoằng Thái, cuối năm phải giành cho bằng được mảnh đất đó.
Từ Thời Sơ ôm con trai, cười lạnh một tiếng: “Ai muốn nghe cậu giảng đạo lý làm ăn, tôi hỏi là lúc không làm việc thì cậu đang làm gì cơ.”
Anh im lặng.
Từ Thời Sơ thay anh trả lời: “Ở cùng vợ, canh vợ, rồi hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cũng chẳng nói với nhau mấy câu. Cậu đúng là chán chết đi được đó Chu Thừa Sâm, vợ cậu vậy mà chịu đựng nổi cũng hay thật.”
Anh nghiêng đầu, trầm mặc suy nghĩ, có vậy sao?
Anh cảm thấy rất thú vị, cô chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ngồi bên cạnh anh là đủ rồi.
Đáng tiếc, cô không nghĩ như vậy, cô chỉ mong lập tức tránh thoát khỏi anh.
Cô rời xa anh ra ở riêng, dường như sống vui vẻ hơn. Anh rời xa cô, lại giống như bị cơn giận dữ và nóng nảy lấp đầy.
Con trai của Từ Thời Sơ mới ba tuổi, đã ly hôn, quyền nuôi con thuộc về anh ta. Năm đó anh ta đang chuẩn bị cầu xin nối lại tình xưa thì vợ cũ nhanh chóng tái hôn, anh ta suy sụp đến mức suýt đi cướp dâu, sau đó bỏ sang Anh một năm, gần đây mới quay về Thành phố Diễn. Biết được vợ cũ và chồng mới tình cảm không hòa thuận, anh ta lại không hết hy vọng cứ lảng vảng trước mặt vợ cũ.
Chu Thừa Sâm đánh giá một câu: Mặt dày, đê tiện.
Khi ấy thấy anh ta sống dở chết dở, Chu Thừa Sâm không sao hiểu nổi. Nếu đã đến tình cảnh không thể cứu vãn, vì sao còn phải cố chấp níu kéo.
Đến bây giờ, bản thân anh cũng đã nếm trải được cảm giác đó.
Từ Thời Sơ nói: “Sao, cơ hội là phải tranh giành, đều là người phàm tục, ai cao thượng hơn ai chứ. Tôi và cô ấy có con chung, đó là lợi thế trời ban. Giống như vợ cậu có ánh trăng sáng, mối tình đầu vậy. Đừng thấy cậu kia chẳng có gì, gia thế không đủ tốt, thủ đoạn không đủ cứng, so với cậu thì về giá trị thế tục có lẽ chẳng có chỗ nào đáng so, nhưng chỉ cần đứng ở đó thôi là có thể khiến người ta đau xót vô cùng. A Sâm, cậu không coi trọng tình cảm nên sẽ không hiểu, có những người là không thể thay thế được.”
Hôm đó Chu Thừa Sâm lại không nhịn được mà tra thông tin về Kỷ Tiêu Nhiên.
Ra trường đã nhiều năm, đến nay vẫn độc thân, vẫn nuôi thú cưng từng nuôi chung với cô ngày trước, hiện giờ lại vừa hay sống ngay dưới tầng nhà cô.
Trong đời anh rất hiếm khi có cảm giác mình thua kém người khác, cũng hiếm khi thiếu tự tin.
Nhưng anh thật sự không chắc, nếu đặt mình và Kỷ Tiêu Nhiên lên cùng một cán cân, Lộ Ninh sẽ chọn ai.
Vì thế, lời nói của cô chẳng khác nào một cú búa nặng nề giáng thẳng vào tim anh.
Anh quan tâm.
“Anh được vợ trước của bố anh nuôi lớn, chắc em chưa từng nghe qua, cũng chẳng ai dám nhắc.” Chu Thừa Sâm cười tự giễu: “Khi anh mười mấy tuổi thì bà ấy mất.”
Một câu chuyện dung tục cũ rích về chuyện vợ nuôi con của kẻ thứ ba, lại bị kẻ thứ ba dồn đến đường cùng.
–
Chu Thừa Sâm cõng cô tới trước cửa tiệm mới đặt cô xuống.
Lộ Ninh có chút lúng túng đứng tại chỗ, không biết nên nói gì, phủi giúp anh lớp tuyết đọng trên vai.
Chu Thừa Sâm đứng dưới bậc thềm, khẽ ôm lấy eo cô, cúi đầu nhìn cô: “Có thể hôn anh một cái không?”
Lộ Ninh khẽ ngẩng đầu, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng anh, bởi có chút hoảng loạn, không biết nên nói gì.
“Xin em.” Giọng anh vang lên, như thể bị thứ gì nhập vậy.
Chỉ có sự cứng nhắc trong ngữ điệu mới khiến Lộ Ninh biết anh vẫn là anh.
Cô thầm khẽ thở dài, cô nghĩ, coi như an ủi anh vậy.
Thế là cô hơi nghiêng đầu, chạm nhẹ lên môi anh, hơi lạnh, mang theo chút khí lạnh.
Anh như được cho phép, siết chặt sau gáy cô, mạnh mẽ xâm nhập, kéo dài nụ hôn ấy, rồi hơi lùi ra, thấp giọng nói: “Giữ bí mật cho anh.”
Lộ Ninh bỗng nhiên hối hận vì đã nghe anh kể chuyện cũ. Như cô vô tình nghe trộm một bí mật động trời không ai biết, mà cô cũng không thể nói với ai, giống như vô tình bóc ra vết sẹo cũ của anh. Dù nhìn thấy một chút con người thật của anh, nhưng lại khiến cô càng thêm buồn bực.
“Anh cố ý đúng không?” Lộ Ninh đứng đối diện anh, gió tuyết vây quanh, Chu Thừa Sâm che giúp cô hơn nửa: “Lại là khổ nhục kế.”
“Là em muốn hỏi anh mà.” Chu Thừa Sâm hơi siết chặt cổ tay cô, hơi dùng lực: “Em nói lý lẽ chút đi.”
Lộ Ninh cúi đầu, đá mũi giày anh, trông như đang cố tình gây sự, nhưng lời nói lại lạnh lùng và tỉnh táo: “Em thật sự thấy anh rất phiền. Con người thì lạnh lùng, lại ít nói, tâm tư quá sâu, còn quá chu toàn, không thể thích nổi, nhưng đến cả lý do để hận anh cũng không có.”
Khoảnh khắc dịu dàng vừa trào lên trong Chu Thừa Sâm lại bị lạnh lẽo lấp đầy. Bàn tay anh nắm cổ tay cô run lên khe khẽ: “Ninh Ninh…”
Lộ Ninh lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh: “Nhưng hôm nay anh cõng em, em rất vui. Em cho anh một điểm, chỉ một điểm thôi…” Cô cố ý nhấn mạnh câu cuối.
“Thang điểm tối đa là bao nhiêu?” Chu Thừa Sâm nghiêm túc nhìn cô.
“Một trăm đi!” Lộ Ninh bổ sung: “Tạm thời là một trăm.”
“Từ nhỏ đến lớn anh cũng chưa từng được điểm thấp như vậy. Em nghĩ lại xem, còn chỗ nào có thể cộng điểm không?” Anh hỏi
Lộ Ninh thật sự suy nghĩ một lúc, lại nhớ đến việc anh vừa kéo cô, liền kéo tay áo lên cho anh xem. Cổ tay đỏ một mảng, da cô trắng, trông càng chói mắt.
Cô nói: “Vừa rồi anh kéo em rất đau, trừ một điểm.”
Chu Thừa Sâm: “…”
“Bây giờ anh còn không điểm.”
Khí lạnh quanh người Chu Thừa Sâm lượn lờ, không biết là khí chất của anh lạnh hơn, hay là thời tiết lạnh hơn.
Lộ Ninh thấy sắc mặt anh lại lạnh xuống. Nếu là trước kia, có lẽ cô sẽ đã im lặng, cho anh một bậc thang mà xuống. Nhưng lúc này cô nghĩ nếu đã đồng ý thử rồi thì không nên tiếp tục qua loa nữa.
Cô nắm cà vạt anh kéo anh cúi xuống một chút: “Vốn dĩ là anh làm chưa tốt. Rõ ràng anh có thể xin lỗi, có thể nói lần sau sẽ cố gắng hơn. Có thể có cả trăm cách để bù đắp, vậy mà anh chẳng nói gì, còn bày mặt lạnh cho em xem…”
Chu Thừa Sâm hoàn hồn, cúi đầu nhìn cô, lộ ra một nụ cười khổ: “Anh thật sự không có. Anh chỉ đang thất thần nghĩ xem nên làm thế nào thôi, anh xin lỗi…” Lần đầu tiên anh cảm thấy luống cuống. Nhìn biểu cảm của cô, anh hận không thể moi tim ra để chứng minh, nhưng lại không thể biện giải, thế là nói: “Thật sự không phải như vậy. Em đã muốn nghĩ như thế thì anh cũng đành chịu.”
Lộ Ninh hít sâu một hơi, giơ tay đánh anh một cái: “Bây giờ anh âm mười điểm rồi.”
Nói xong cô đẩy anh một cái: “Anh đi làm đi! Em không đi bar nữa, hôm nay cũng không đi đâu khác, chỉ ở trong tiệm thôi. Đừng theo em nữa.”
Chu Thừa Sâm đưa tay ra một cách vô vọng, cô đã đẩy cửa đi vào trong rồi.
Vì thế anh đứng yên tại chỗ khá lâu.
Hứa Mặc đúng lúc bước tới che ô cho anh.
Cho đến khi lên xe, sắc mặt Chu Thừa Sâm vẫn u ám, còn buồn bực hơn cả việc mất một dự án lớn mười tỷ.
“Tổng giám đốc… chúng ta đi thẳng tới công ty hay sao?” Hứa Mặc thầm chửi một vạn câu, kiểu thẳng nam thế này rốt cuộc lấy vợ bằng cách nào vậy.
… À, đúng rồi, dùng tiền đập ra.
Chu Thừa Sâm ngẩng đầu liếc Hứa Mặc một cái. Anh cảm thấy EQ của mình cũng không tính là thấp, cũng chưa bao giờ nghĩ bản thân kém về mặt này. Trên thương trường giao tiếp với người khác, nào không hiểu đạo lý đối nhân xử thế.
Ví dụ như lúc này, anh liếc mắt một cái đã nhìn ra Hứa Mặc có điều muốn nói.
Nhưng quả thật anh không sao hiểu nổi rốt cuộc mình lại nói sai ở đâu. Có lẽ gương mặt anh trông không được hiền lành cho lắm, nhưng anh thực sự chưa từng cố ý bày thái độ với cô.
Sao lại thành âm mười điểm chứ.
Anh lớn đến từng này, thi cử gần như đều là điểm tuyệt đối, điểm không anh còn không chấp nhận nổi, nói gì đến điểm âm.
“Nói.”
Hứa Mặc quay đầu, nhỏ giọng nói một câu: “Tổng giám đốc Chu, chẳng lẽ anh thật sự không biết câu “Em đã muốn nghĩ như thế thì anh cũng đành chịu” có thể được xếp thẳng vào danh sách câu nói cấm kỵ với người yêu sao? Vì câu đó đại diện cho việc anh đã mất kiên nhẫn giải thích, muốn mặc kệ mâu thuẫn tiếp tục lan rộng, đồng thời còn ngầm ám chỉ đối phương đang cố tình làm loạn, thậm chí có thể kéo dài thành câu nói chia tay.”
Chu Thừa Sâm: “…”
Anh cúi đầu, nhắn tin cho Lộ Ninh: [Anh sai rồi.]
Gửi xong, anh lại không nhịn được mà nhíu mày, đưa điện thoại cho Hứa Mặc, bực bội nói: “Cậu trả lời giúp tôi.”
Đưa được nửa chừng lại thấy không ổn, Lộ Ninh biết thì chắc chắn lại trừ điểm anh. Anh lại cầm điện thoại về: “Thôi, để tôi tự trả lời.”
Nhưng chỉ liếc mắt qua một cái, Hứa Mặc đã lại tối sầm mặt mũi.
May mà còn có tờ giấy đăng ký kết hôn. Chứ nếu là trước khi cưới, mười bà vợ cũng chạy sạch.
Anh ta vô cùng uyển chuyển nhắc nhở: “Anh tuyệt đối đừng nói chỗ nào cũng sai hoặc em nói anh sai ở đâu thì anh sai chỗ đó.”
Chu Thừa Sâm vừa gửi xong một câu [Chỗ nào cũng sai.].
“…”
Anh trầm mặc, cố chấp, rồi bấm thu hồi.
Thất bại thật.
Bên kia, Lộ Ninh vừa cởi áo khoác, rửa mặt xong, sau đó xuống lầu tìm bọn Đại La.
Điện thoại vang lên ting ting, cô lấy ra xem.
Câu đầu tiên hiện ra chính là: [Anh sai rồi.]
Cô phải xác nhận đi xác nhận lại mấy lần người bên kia có đúng là Chu Thừa Sâm hay không, rồi mới trả lời: [Ồ, vậy anh sai ở đâu?]
Chu Thừa Sâm rất nhanh đã rep: [Chỗ nào cũng sai.]
Lộ Ninh bĩu môi, còn chưa kịp nói gì thì anh đã thu hồi tin nhắn.
Cô cũng muốn chạy ra ngoài xem thử, hôm nay có phải mặt trời mọc đằng tây hay không, hoặc lôi Hứa Mặc ra tra hỏi xem rốt cuộc sau màn hình kia là ai.
Sau khi anh thu hồi, Lộ Ninh đứng lại trên cầu thang không xuống nữa, chờ xem rốt cuộc anh định nói gì. Nhưng đợi hai phút cũng không thấy tin nhắn mới, vì thế cô nhấc chân đi xuống.
Vừa đi tới trước xe, Đại La qua nói chuyện linh kiện với cô thì điện thoại lại vang lên.
Cô đưa tay lên nhìn, cả màn hình toàn chữ.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu… liệt kê sáu dòng.
Chu Thừa Sâm: [Sai ở những chỗ này.]
Đại La liếc qua một cái: “Chậc, ai vậy, thời buổi này còn gửi tiểu luận dài dòng thì đều đáng bị kéo ra chém đầu.”
Lộ Ninh khẽ che điện thoại lại, cười lấy lệ: “… Tôi cũng thấy thế.”