Buổi sáng, Lộ Ninh đã sắp xếp cho mèo ở trong phòng ngủ. Bên ngoài phòng ngủ có một ban công lớn, khay cát, thức ăn và nước cho mèo đều được đặt ở đó. Vừa bước vào nhà, cô lười để ý tới Chu Thừa Sâm, tự mình vào thẳng phòng ngủ xem mèo. Con mèo vừa mới tới nhà vẫn chưa quen, co mình ngủ trên tấm đệm nhỏ ở góc phòng.
Cô ra ban công nhìn một chút, thức ăn mèo đã ăn hết khoảng một nửa.
Bị đánh thức, chú mèo cam nhỏ ngồi dậy ngơ ngác nhìn cô, ngẩng đầu kêu hai tiếng.
Giọng kêu mềm mềm, là một bé mèo cái nhỏ rụt rè và thanh tú.
Lộ Ninh bước tới, nửa quỳ xuống bên đệm bế nó lên, quan sát khuôn mặt nhỏ xíu của nó, lẩm bẩm: “Em còn chưa có tên đâu mèo cam.”
Mèo nhà Lương Tư Mẫn tên là Trà Sữa, mèo của Lộ Phi tên là Louis.
Lộ Ninh đột nhiên bật cười: “Hay là cứ gọi em là Tiểu Quýt đi.”
Tiểu Quýt kêu meo một tiếng, phát ra tiếng gừ gừ rất khẽ.
“Được rồi, vậy em tên là Tiểu Quýt nha.”
Ngoài cửa phòng ngủ, Chu Thừa Sâm tựa vào khung cửa đứng đó lặng lẽ nhìn. Cà vạt đã bị kéo lỏng vẫn còn bị anh nắm trong tay. Bộ quần áo và mái tóc vốn luôn chỉnh tề của anh đã hơi xộc xệch, lộ ra chút mệt mỏi.
Hôm nay đối với anh không hề nhẹ nhàng. Rời công ty liền tới Phi Ninh, cho tới tận lúc này, trở về “nhà”, anh vẫn chưa có lấy một phút thả lỏng.
Anh nhìn Lộ Ninh đang quỳ ngồi trên tấm đệm nở nụ cười dịu dàng, có chút thất thần.
Yêu cầu của anh đối với hôn nhân không cao. Anh không cần người khác chăm sóc, cũng không đòi hỏi đối phương phải có chí hướng hay dã tâm lớn lao gì, càng không để tâm cô làm nghề gì.
Ba năm qua đối với anh, Lộ Ninh là một người vợ rất hợp ý.
Anh vẫn luôn cho rằng vợ chồng họ vui vẻ hòa hợp. Cho tới khoảnh khắc này, anh như chợt nhận ra, chỉ là cô luôn nhún nhường anh mà thôi.
Nhưng sự nhún nhường ấy không liên quan tới tình yêu. Cô đối đãi với anh như với một “ân nhân”, một đối tác hợp ý, chứ không phải là chồng.
Vì thế cô không để tâm điều gì, cũng chưa từng đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với anh.
Lộ Ninh phát hiện ra anh, nụ cười dần thu lại, nói một câu: “Cho dù để anh ngủ trong phòng ngủ, e là anh cũng không ngủ được. Hay là anh gọi điện cho tài xế, để họ đón anh về Tây Sơn đi.”
Chu Thừa Sâm không đáp lời, xoay người rời khỏi cửa phòng ngủ.
Lộ Ninh chỉ lo chăm sóc Tiểu Quýt, chẳng muốn để ý tới anh.
Nơi này tuy hiện tại cô đứng tên, nhưng trên thực tế vẫn là nhà của anh. Nếu ly hôn, Lộ Ninh có thể coi nó là tài sản của mình, nhưng trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, đây vẫn là căn nhà chung của hai người.
Có lẽ cô nên dọn ra ngoài, đến một căn nhà mới không liên quan gì tới cả hai, hoặc ở nhờ chỗ bạn bè.
Ví dụ như Lương Tư Mẫn, sau khi kết hôn cô ấy để trống rất nhiều căn nhà.
Cô cũng có rất nhiều cách để cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với anh, nhưng nói cho cùng thì vẫn chưa đến bước đó.
Lộ Ninh vẫn mong có thể chia tay một cách vui vẻ.
Kệ anh vậy! Có lẽ anh tự thấy chán rồi thì sẽ không còn giày vò nữa. Trước kia cô tôn trọng anh là vì biết ơn, nhưng nếu anh muốn nói tới tình yêu, thì cô cũng không cần dùng tiêu chuẩn của ân nhân để đối đãi với anh nữa.
Vì thế từ đầu tới cuối cô đều không để ý tới anh. Với tính cách quen được người khác hầu hạ trước sau như anh, sau khi gặp đủ thứ bất tiện, e rằng chính anh cũng sẽ không chịu nổi.
Thế nhưng khi Lộ Ninh chăm sóc xong Tiểu Quýt rồi đi ra ngoài, vậy mà anh vẫn còn ở phòng khách, mở laptop, có lẽ đang xử lý công việc. Trên người anh khoác áo choàng tắm, tóc còn hơi ướt, rõ ràng là vừa mới tắm xong.
Có lẽ vừa cho người mang đồ dùng cá nhân tới.
Cũng chẳng biết anh đang cố chấp điều gì.
Lộ Ninh quay lại ôm chăn ra đặt lên sofa, không nói với anh câu nào.
Chu Thừa Sâm gọi cô, giọng hơi khàn, nói: “Gần đây là anh thất thố, anh không nên ép em. Chuyện tình cảm quả thật không thể cưỡng cầu. Anh không biết có phải em thật sự không hề có cảm giác gì với anh hay không, nhưng ba năm vợ chồng, anh cảm thấy chúng ta vẫn chưa đến mức tình cảm tan nát. Anh sẽ không ép em nữa, nhưng dù thế nào đi nữa, anh hy vọng trước khi ly hôn, em có thể cho chúng ta thêm một cơ hội, được không?”
Lộ Ninh mím môi, mắt chớp nhẹ mấy cái. Có lẽ đã quen với phong cách mạnh mẽ của anh, nên khi anh đột nhiên nói như vậy, cô lại không biết nên trả lời thế nào.
Thật ra cô cảm thấy không cần thiết…
Giữa họ thật sự không có mâu thuẫn gì, chỉ là không phù hợp.
Hoặc nói cách khác, cô không cảm thấy hai người có thể mài giũa để trở thành người yêu thân mật. Cô cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác với anh, nếu không thì hai người cũng không thể ngủ chung một giường. Chỉ là thứ tình cảm ấy quá mỏng manh, cô thật sự cảm thấy không cần thiết phải cưỡng ép lẫn nhau.
Có lẽ Chu Thừa Sâm đã nhìn ra sự do dự của cô, nên lại nói thêm một câu: “Có thể giống như em nói, anh chỉ là không cam tâm. Vậy thì thử thách anh đi, biết đâu anh sẽ tự biết khó mà lui thì sao?”
Cuối cùng Lộ Ninh vẫn khẽ “ừm” một tiếng.
Rốt cuộc cô vẫn không nỡ tàn nhẫn.
Trong máy tính xách ta chẳng có nội dung công việc nào. Là Hứa Mặc đang nhắn cho anh: [Sếp Chu, tôi nghĩ sếp cần cho bà chủ một chút không gian.]
Hứa Mặc: [Cô ấy mềm lòng, lúc nào cũng sẽ nghĩ cho rất nhiều người, nhưng trong những chuyện then chốt lại cực kỳ quyết đoán, nếu không thì năm đó cũng sẽ không dứt khoát chia tay bạn trai cũ như vậy.]
Hứa Mặc: [Nếu sếp cứ tiếp tục ép cô ấy, đến khi cô ấy không còn kiêng dè tới tâm trạng của gia đình và ân tình của nhà họ Chu nữa, thì sẽ rất khó còn đường cứu vãn.]
Hứa Mặc: [Thật ra tôi vẫn luôn muốn nói với sếp… sếp tạo cho bà chủ cảm giác bị áp bức quá lớn rồi.]
Sau khi Hứa Mặc gửi câu cuối cùng, khung chat cũng không có hồi âm nữa.
Vì vậy Hứa Mặc ngồi trước máy tính có chút lo lắng, thầm nghĩ không phải là mình nói quá thẳng đâu nhỉ? Nhưng anh ta thấy ông chủ là thật lòng muốn níu kéo, nên mới nói ra những lời thật lòng.
Bạn cùng phòng tắm xong đi tới tìm anh ta, trêu chọc: “Ông chủ của cậu là phát xít à? Bóc lột cậu dữ vậy.”
Hứa Mặc cười cười: “Anh ta không phải phát xít, mà là nhà tư bản vô tình. Nhưng xét thấy tôi đang lĩnh lương gấp ba, chỉ đành cam tâm làm trâu ngựa thôi.”
Bạn cùng phòng “chậc” hai tiếng: “Cậu keo kiệt thế, tôi còn tưởng cậu không kiếm được bao nhiêu tiền chứ!”
Hứa Mặc phấn đấu nhiều năm mới mua được một căn hộ hai phòng nhỏ, tự mình ở phòng phụ, còn phải tìm thêm người ở ghép.
Anh ta chống cằm, tiếp tục chán chường lướt con lăn chuột: “Nuôi một con quái thú đốt tiền mà, đứa nhỏ sắp vào đại học rồi, nghèo gì thì nghèo cũng không thể nghèo giáo dục.”
Bạn cùng phòng kinh hãi: “Cậu có con rồi á?”
Hứa Mặc lắc đầu: “Em gái tôi.”
Bạn cùng phòng nhớ ra bố mẹ anh ta đều đã mất, liền hiểu ý gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Hứa Mặc nghĩ tới em gái mình, lại nghĩ tới bà chủ, dịu dàng ngọt ngào đáng yêu trông thì dễ nuôi, thực ra lại chiều chuộng khó nuôi mà còn khó đoán.
Những lời anh ta khuyên ông chủ đều là lời từ đáy lòng.
Một lúc sau, ông chủ cuối cùng cũng trả lời anh ta: [Ừ.]
Lúc này Hứa Mặc mới thở phào nhẹ nhõm. Lâu như vậy mới trả lời, nếu là đi thực hành luôn rồi thì có lẽ là hiệu quả cũng không tệ?
Ông chủ là kiểu người nhìn là biết chẳng có mấy kinh nghiệm yêu đương, mà chuyện tình cảm có đôi khi càng nắm chặt là càng đẩy người ta đi xa.
Thật ra suốt ba năm qua, anh ta luôn cảm thấy ông chủ đối xử với bà chủ rất tốt, nhưng quá mạnh mẽ và lạnh nhạt. Mà bà chủ lại biểu hiện quá mức bình thản, điềm tĩnh, anh ta còn tưởng là mình quá nhạy cảm.
Bây giờ xem ra… Bà chủ có lẽ thật sự là không để tâm.
Nếu là như vậy, ông chủ e là thảm rồi.
Nếu một người hoàn toàn không có bất kỳ yêu cầu nào đối với người sống bên cạnh mình sớm tối, thì người đó toan tính một thứ gì đó lớn đến mức vượt xa thông thường, hoặc là thật sự không toan tính gì cả.
Không mưu cầu tiền bạc, cũng không mưu cầu tình cảm.
Vậy thì ông chủ không phải là đang níu kéo, mà là đang cưỡng cầu.
–
Trong đầu Lộ Ninh có chút rối loạn, cảm thấy Chu Thừa Sâm bây giờ không chỉ khó hiểu, mà còn thêm mấy phần vui buồn thất thường.
Nhưng nếu anh không tiếp tục phát điên nữa, cô vẫn sẵn lòng ở chung với anh một cách hòa bình.
Cô rửa mặt rồi đi ngủ. Mèo con ngủ cùng cô, nên cô thậm chí còn không khóa cửa. Nếu anh nhất quyết muốn vào, dị ứng thì thật sự không thể trách cô được.
Vừa nằm xuống, trong điện thoại đột nhiên hiện lên mấy tin nhắn.
Có vài cái là Chu Thừa Sâm bấm thích mấy bài đăng trên vòng bạn bè từ nửa năm trước của cô, còn có Kỷ Tiêu Nhiên gửi cho cô ảnh Cục Lông.
Lộ Ninh mở khung chat, nhìn chằm chằm bức ảnh rất lâu, đột nhiên có chút hối hận vì đã kết bạn với anh ta.
Những cặp người yêu chia tay lâu ngày gặp lại, còn có thể nói chuyện gì đây chứ!
Ngay cả nói chuyện về thú cưng cũng trở nên gượng gạo và kỳ quặc.
Khung chat vẫn luôn hiển thị đối phương đang nhập, nhưng mãi vẫn không có tin nhắn mới gửi tới.
Không hiểu sao Lộ Ninh lại thấy sống mũi cay cay.
Cô cảm thấy mình nên nói một tiếng xin lỗi. Mâu thuẫn giữa cô và Chu Thừa Sâm không nên liên lụy tới anh ta.
Nhưng cô có lẽ là người không có tư cách để nói ba chữ đó với anh ta nhất.
Vì thế cuối cùng, cô quyết định làm ác thì làm cho trót, vẫn là không trả lời thì hơn.
Ngay cả một câu đáp lại mang tính lịch sự, cũng chỉ giống như một nhát dao đâm ngược vào quá khứ.
Ba năm vẫn không tính là quá dài, không đủ để xóa nhòa day dứt, cũng không thể chôn vùi ký ức.
Lộ Ninh vẫn nhớ rất rõ ngày chia tay hôm đó anh ta nâng khuôn mặt cô lên, hàng mi cũng đang run rẩy, một giọt nước mắt treo nơi đáy mắt chực rơi, làm đôi mắt đỏ ngầu ấy càng thêm mong manh. Anh ta mang theo giọng điệu cầu xin hỏi cô: “Có thể không chia tay không?”
Anh ta nói anh ta cũng có thể nghĩ cách, hỏi cô vì sao phải dùng hạnh phúc của chính mình để trả giá cho bố mẹ, cô không nên làm như vậy.
Lộ Ninh cười thảm: “Thế nào mới gọi là hạnh phúc? Bây giờ em không thể định nghĩa được hạnh phúc của mình.”
Nhà cô trước kia không thể gọi là giàu có. Bố vì gây dựng sự nghiệp nên rất vất vả. Mẹ cô là họa sĩ, nhưng tranh của bà không bán được. Bà vẽ suốt đêm này sang đêm khác, rồi cả đêm mất ngủ, những chuyện ấy Lộ Ninh đều không hề hay biết, đều là sau này chị gái kể lại cho cô.
Cô sinh ra khi điều kiện gia đình đã rất tốt. Cô được hưởng nền giáo dục tốt nhất và điều kiện vật chất dư dả, có thể tùy ý làm rất nhiều chuyện. Bố mẹ và chị gái đều yêu thương cô.
Giờ đây gia đình gặp chuyện, chỉ cần cô đăng ký kết hôn là có thể giải quyết tất cả rất dễ dàng.
Cô biết có lẽ như vậy là không đúng, nhưng bảo cô phải lựa chọn thế nào đây?
Thật ra cô hoàn toàn không có lựa chọn.
Càng chẳng thể nói là đúng hay sai, lựa chọn của đời người luôn khó khăn, bởi vì chọn cái nào cũng có thể là sai.
Lộ Ninh trời sinh mềm lòng, nên rất dễ thấy day dứt. Cô hiếm khi làm chuyện xấu, cũng chưa bao giờ chủ động làm tổn thương ai. Trong đời này, người bị cô tổn thương hoàn toàn chỉ có một người như vậy.
Vậy mà tại sao còn phải gặp lại nữa chứ!
Có lẽ là ông trời đang trừng phạt cô.
Lộ Ninh bị vài tiếng thông báo tin nhắn kéo trở về thực tại, Chu Thừa Sâm vẫn đang tiếp tục bấm thích vòng bạn bè của cô.
Cô bình thường không có sở thích chia sẻ gì, mười ngày nửa tháng mới đăng một lần, vậy mà anh gần như đã bấm thích hết tất cả.
Cuối cùng Lộ Ninh không nhịn được nữa, định gửi WeChat bảo anh đừng bấm nữa thì anh lại chủ động gửi tin nhắn trước.
[C]: [Chào em, Chu Thừa Sâm.]
[Đường xa xăm]: ?
[C]: [Làm quen lại nhé.]
Câu này phát ra từ miệng anh, kỳ lạ đến mức Lộ Ninh cũng phải nghi ngờ tài khoản anh bị hack.
Cũng chẳng biết anh học ở đâu ra, nhưng cô chắc chắn anh thật sự không giỏi tiếp xúc với con gái. Cô cũng không hiểu nổi hồi đó Đàm Gia với anh đã yêu nhau kiểu gì.
Lộ Ninh suy nghĩ một lát, nếu anh đã muốn thử thách, vậy thì cô cứ để anh nếm trải cảm giác thất bại một chút đi.
[Đường xa xăm]: [Xin lỗi, màn bắt chuyện của anh quê mùa quá, tôi không thích.]