[Cô có bệnh tâm lý đấy, lo mà đi chữa trị sớm đi cho lành, cứ bám lấy nam chính làm gì không biết.]
[Cô nhìn cái dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của nam chính lúc rời đi kìa, chắc chắn lại bị cô làm cho mất tâm trạng rồi đấy.]
Tôi nằm vật ra giường, không buồn lên tiếng đáp lại.
…
Sáng sớm hôm sau, tôi và Chu Yến Lê người đi trước kẻ đi sau, đầu óc tôi rối như tơ vò.
Tối qua cái hệ thống c.h.ế.t tiệt kia lại nhồi nhét vào đầu tôi hàng trăm cái c.h.ế.t của các nữ phụ độc ác, hại tôi cả đêm toàn gặp ác mộng.
"Thanh Tri, hôm nay cậu..."
Chu Yến Lê đi phía trước đột nhiên dừng bước rồi quay người lại, khiến tôi không kịp né mà đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ấy.
Theo bản năng, Chu Yến Lê đưa tay giữ c.h.ặ.t lấy tôi khi tôi suýt ngã nhào.
Cảm giác bị siết nhẹ ở eo truyền đến, tôi ngước đầu lên, bắt gặp gương mặt đang cứng đờ của Chu Yến Lê.
Chúng tôi đứng quá gần nhau, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ hàng lông mi đang run rẩy liên hồi của cậu ấy, nhìn rõ đồng t.ử cậu ấy chợt co rụt lại cùng một tia hoảng hốt thoáng qua.
[Nhịp thở của cậu ta lại dồn dập hơn rồi kìa, mặt cũng bị cô chọc cho tức đến đỏ bừng lên rồi, mau tránh xa cậu ta ra đi.]
Hệ thống đột ngột lên tiếng, tôi giật mình vội vàng lùi ra khỏi vòng tay của Chu Yến Lê.
"Cậu... sáng ra đã mất hồn mất vía thế này, có phải lại lên cơn thèm c.ắ.n rồi không?"
Im lặng một lúc lâu, Chu Yến Lê khẽ tằng hắng một tiếng rồi hỏi tôi.
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới là răng tôi lại bắt đầu ngứa ngáy thật.
Đặc biệt là khi nhìn vào nốt ruồi nhỏ màu nâu bên cổ cậu ấy, tôi khẽ mím môi:
"Không có, tớ không muốn."
Chu Yến Lê cụp mắt xuống, khẽ gật đầu một cái.
Sau đó, cả hai lại tiếp tục chìm vào im lặng.
Chưa bao giờ tôi thấy con đường đến trường lại dài lê thê đến thế.
Từ nhỏ Chu Yến Lê đã ít nói, tôi thì cứ thích quấn quýt bên cậu ấy lải nhải đủ thứ chuyện trên đời.
Nhưng lúc này, tôi chẳng còn chút tâm trạng nào nữa.
Bởi vì hệ thống nói cho tôi biết, Chu Yến Lê ghét tôi.
Ghét sự đụng chạm của tôi, ghét những cái c.ắ.n của tôi, và càng ghét sự luyên thuyên của tôi hơn.
Và cũng chính lúc này tôi mới nhận ra, suốt cả quãng đường đi, tâm trạng của Chu Yến Lê quả thực rất tệ.
Tôi đã mấy lần bắt gặp vẻ mặt bực bội, muốn nói lại thôi của cậu ấy.
Thế là tôi đành bước nhanh hơn để đi lên phía trước.
"Thanh Tri, nếu cậu muốn..."
Chu Yến Lê mới nói được một nửa câu, hệ thống đã không ngừng ra rả trong đầu tôi.
[Nam chính tốt bụng ghê chưa, bị ghê tởm thế kia mà vẫn nghĩ cho bệnh tình của cô kìa.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi cuống quýt xua tay từ chối:
"Tớ không muốn đâu, một chút cũng không nghĩ tới, dạo này tớ đỡ hơn nhiều rồi."