Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt

Chương 47



Khi nhận được tin nhắn từ trợ lý, chuyến bay của Lâu Hoài vừa hạ cánh xuống New York.

Lúc đó đang là chập tối theo giờ New York.

Người đến đón anh là người phụ trách chi nhánh ở New York. Sau khi biết tin anh sẽ đến, người này đã đến sân bay đợi từ sớm.

Người phụ trách vừa nhận lấy hành lý của anh, vừa hàn huyên vài câu.

Có lẽ do không được nghỉ ngơi tốt, lại ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ, vẻ mặt Lâu Hoài trông khá mệt mỏi và chán chường. Người phụ trách cũng nhận ra điều đó nên biết ý im lặng.

Sau khi lên xe, người phụ trách cũng không vội lái xe đi ngay mà báo cáo tiến độ dự án gần đây, đồng thời xác nhận lại lịch trình và chỗ ở của Lâu Hoài trong chuyến đi New York lần này.

Lâu Hoài nhắm mắt, dựa lưng vào ghế sofa, tay đặt lên đầu gối, nói: “Làm một bản tổng hợp các vấn đề nảy sinh của dự án này, rà soát lại toàn bộ tình hình sau mỗi lần làm việc với phía trong nước. Lần này tôi sẽ ở lại một tuần, sắp xếp chỗ ở tại khách sạn gần công ty.”

Người phụ trách vâng dạ, rồi hỏi: “Lần trước anh có dặn tôi để ý giúp nhà cửa bên này, tôi đã xem qua vài căn dựa trên yêu cầu của anh lúc đó. Ngày mai tôi gửi thông tin vào điện thoại cho anh, anh xem có cần mua không để tôi cho người làm thủ tục.”

Anh ta vừa dứt lời thì nghe Lâu Hoài nói: “Không cần đâu, việc này cứ gác lại đi.”

Người phụ trách có chút ngạc nhiên.

Bởi vì trước đó khi Lâu Hoài nhờ anh ta để ý chuyện nhà cửa, đã đưa ra rất nhiều yêu cầu, nào là cửa sổ sát đất, phong cách Pháp thiên hướng điền viên, phải gần khu trung tâm náo nhiệt một chút nhưng không được quá ồn ào, đồng thời xung quanh tốt nhất nên có công viên và thư viện, quan trọng nhất là phải có sẵn, có thể dọn vào ở ngay là tốt nhất.

Nhu cầu rõ ràng như vậy, nhìn thế nào cũng không giống như chuẩn bị cho chính mình.

Giống như chuẩn bị cho con gái hơn.

Người phụ trách nghĩ, chắc là vì người phụ nữ đã ở bên cạnh anh suốt năm năm qua.

Chỉ là không ngờ, mới trôi qua chưa đầy một tháng.

Lâu Hoài lại bảo không cần nữa.

Người phụ trách cũng không dám đoán già đoán non, chỉ nói: “Vậy khi nào có nhu cầu anh cứ bảo tôi, tôi sẽ bảo bên kia giữ lại trước.”

Lâu Hoài ừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Người phụ trách im lặng lái xe.

Lâu Hoài nhắm mắt dưỡng thần một lúc rồi lấy điện thoại ra.

Vừa mở máy, chiếc điện thoại đã tắt hơn mười tiếng đồng hồ lập tức nhận được đủ loại tin nhắn từ khắp nơi ùa về.

Công việc, nhà cũ nhà họ Lâu, các loại tin tức từ ứng dụng, và còn…

Từ trợ lý Dư của anh.

Gần như không cần bấm vào, Lâu Hoài đã nhìn thấy dòng chữ chói mắt kia.

[Lâu tổng, vừa rồi cô Ứng đã xóa kết bạn với tôi, Wechat…]

Do chiều rộng màn hình điện thoại cũng như giới hạn hiển thị của giao diện trò chuyện, một tin nhắn chỉ có thể hiển thị những chữ đầu tiên này.

Nhưng dù chỉ là vài chữ ngắn ngủi, lượng thông tin chứa đựng bên trong lại vô cùng lớn.

Trợ lý Dư liên lạc với Ứng Đề, có lẽ là vì chuyện anh hỏi ở sân bay, về việc xử lý món quà năm mới mà anh đã chuẩn bị.

Vị trợ lý này của anh cũng thật là tận tụy, vậy mà lại liên lạc với Ứng Đề để tặng quà giúp anh thật.

Chỉ là có lẽ không nhận được kết quả tốt đẹp.

Lâu Hoài bấm vào cửa sổ trò chuyện.

Trợ lý Dư gửi đến hai tin.

Một tin xin lỗi vì không thể đưa quà tận tay Ứng Đề.

Một tin giải thích lý do tại sao quà không thể gửi đến nơi.

Wechat và điện thoại đều bị xóa và chặn rồi sao?

Lâu Hoài nhìn tin nhắn phía sau, ngón tay gõ gõ vào cạnh điện thoại.

Gõ vài cái, anh thoát khỏi khung chat, bấm vào thanh tìm kiếm, nhập hai chữ “Ứng Ứng”.

Chẳng mấy chốc, cửa sổ trò chuyện giữa anh và Ứng Đề hiện ra.

Anh bấm vào.

Sau đó là sự im lặng kéo dài.

Ứng Đề có thể xóa trợ lý của anh, vậy còn anh thì sao?

Liệu Ứng Đề cũng đã xóa và chặn anh rồi chăng?

Anh không biết, nhưng thực ra cũng rất dễ biết.

Chỉ cần gửi một tin nhắn là biết ngay.

Nếu chưa xóa, tin nhắn của anh sẽ thuận lợi chuyển đến Ứng Đề.

Nếu anh bị xóa rồi, tin nhắn gửi đi sẽ bị chặn giữa chừng, hơn nữa bên cạnh tin nhắn bị chặn đó sẽ có một dấu chấm than màu đỏ to đùng, nhắc nhở anh rằng mình đã bị xóa.

Có cần phải biết không?

Lâu Hoài cảm thấy chuyện này dường như cũng chẳng quan trọng đến thế.

Anh thoát Wechat, mở hộp thư điện tử.

Xử lý vài email, rồi lại mở các hạng mục dự án đã sửa đổi trên đường đi hôm nay ra xem, tiếp tục chỉnh sửa.

Sửa được một phần ba, anh lại mở Wechat, bấm vào khung chat với Ứng Đề.

Có nên gửi tin nhắn xác nhận không?

Ngón tay lơ lửng giữa không trung, chần chừ mãi không hạ xuống.

Trong lúc suy tư, xe dừng lại.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, đã đến khách sạn.

Nhân viên mở cửa khách sạn chạy chậm tới mở cửa xe, nhưng bị người phụ trách xuống xe trước ngăn lại, sau đó người phụ trách tự mình mở cửa xe cho Lâu Hoài, cười nói: “Lâu tổng, tới nơi rồi.”

Cũng ngay khoảnh khắc này, Lâu Hoài dập tắt ý định muốn tìm hiểu đến cùng.

Ứng Đề có xóa anh hay không, để sau này hẵng tính

So với sự thật bị chia tay, thì việc bị xóa Wechat dường như chẳng đáng nhắc tới.

Anh cất điện thoại, xuống xe.