Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 99: Ngưỡng mộ đại cô nương nhà ngươi đã lâu, chỉ cưới một mình nàng



"Khụ khụ..." Trưởng công chúa bị sặc, ho sù sụ vì kinh ngạc.

Tấn Vương phi cũng không ngờ Trưởng công chúa lại phản ứng mạnh đến vậy, lườm nàng một cái: "Ngươi cái con bé nghịch ngợm này!"

Mãi một lúc sau mới thở lại được, Trưởng công chúa vội nhìn Tấn Vương phi: "Thất Hoàng thẩm, chẳng lẽ người cũng tới vì đại cô nương nhà họ Đường?"

Tấn Vương phi nghe vậy, lập tức cảnh giác: "Ý ngươi là, ngươi cũng tới vì đại cô nương nhà họ Đường?"

Trưởng công chúa có chút xấu hổ, cười gượng không đáp mà hỏi ngược lại: "Rốt cuộc là người tới làm mai cho ai vậy?"

Đường Lão phu nhân cũng tò mò nhìn Tấn Vương phi. Vị Lão Vương phi này vốn không bao giờ dự yến tiệc, rất hiếm khi xuất hiện, lần này đích thân tới là để cầu hôn cho ai?

Tấn Vương phi lườm Trưởng công chúa: "Bổn cung hôm nay là vì cháu của ta mà tới, ngươi đừng hòng đứng núi này trông núi nọ!"

Nói đến nước này, nếu nàng còn không biết Trưởng công chúa tới vì chuyện gì, thì bao nhiêu năm sống trên đời coi như uổng phí.

Nhưng bà thật không ngờ lại trùng hợp tới thế, cả hai cùng tới đây làm mai, lại còn cùng nhắm vào một cô nương. Hoan Nhan vốn mắt nhìn người rất cao, có thể lọt vào mắt xanh của nó thì đại cô nương nhà họ Đường chắc chắn có chỗ hơn người. Xem ra mắt nhìn người của thằng bé đó cũng tốt đấy!

Cháu trai?

Trưởng công chúa thoáng chốc sững sờ, người đầu tiên nàng nghĩ tới là Tiêu Dực Nhiên, nhưng nàng lập tức phủ nhận.

Đừng nói tới chuyện người thím kia không mời nổi người tẩu t.ử thứ ba này, kể cả có mời được, nàng đã đích thân tới thì làm sao có chuyện nhờ vả thêm người nữa.

Không phải Tiêu Dực Nhiên, thì là ai?

Chỉ riêng anh em hoàng huynh hoàng đệ của nàng đã có tới hơn mười người, con cái họ đông đúc, tính sơ sơ cũng có tới ba bốn mươi đứa cháu, bà ấy nói là đứa cháu nào chứ?

Không chỉ Trưởng công chúa mù mờ, ngay cả Đường Lão phu nhân cũng không đoán nổi vị Tấn Vương phi này đang nói về ai.

Thấy cả hai không đoán được, Tấn Vương phi mới cười nói: "Hoàng tôn của bổn cung không chỉ khôi ngô tuấn tú, mà còn tài hoa xuất chúng, văn võ song toàn. Nghe nói đại cô nương nhà họ Đường cũng rất mực tài năng, nếu hai đứa thành đôi, chắc chắn là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh."

Trưởng công chúa nghe những lời này giống hệt những gì mình nói hôm qua, trong lòng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

Rốt cuộc là đứa cháu nào của mình lại khôi ngô, tài hoa, văn võ song toàn cơ chứ?

Đường Lão phu nhân nghe mãi vẫn không đoán được, chỉ đành cười gượng: "Dám hỏi Vương phi, vị Hoàng tôn mà người nhắc tới rốt cuộc là ai?"

Nếu là thế t.ử hay Nhi t.ử đích xuất của vị Vương gia nào đó thì cũng là lựa chọn không tồi.

Trưởng công chúa cũng nhìn Tấn Vương phi chờ đợi câu trả lời.

Tấn Vương phi liếc nhìn Trưởng công chúa một cái rồi mới cười nói với Đường Lão phu nhân: "Hoàng tôn của bổn cung cực kỳ xuất sắc, chính là Thất hoàng t.ử, Dạ Thần Hiên."

"Hiên nhi?" Trưởng công chúa kinh ngạc tột độ, bà không thể ngờ được người Tấn Vương phi tới làm mai lại là Dạ Thần Hiên.

Hiên nhi để mắt tới Đường Mật!

Chuyện này sao có thể?

Đường Lão phu nhân cũng kinh ngạc không kém, bà không ngờ Tấn Vương phi lại tới làm mai cho người đó.

Người vốn đã có duyên nợ với Mật nhi từ trước, liệu y có thật lòng yêu mến nàng, hay chỉ vì binh quyền trong tay Dung Quốc công?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy biểu cảm kinh ngạc của Đường Lão phu nhân, Tấn Vương phi cười nói: "Thằng bé đó rất chân thành. Sáng nay trời chưa sáng hẳn đã mang lễ vật tới Tấn vương phủ, cầu xin bổn cung tới làm mai, nói rằng ngưỡng mộ đại cô nương nhà người đã lâu, kiên quyết chỉ cưới một mình nàng."

Cả hai người lại một lần nữa bị sốc trước những lời này.

Nhất là Trưởng công chúa, nàng không dám tin vào tai mình.

Một đứa cháu lạnh lùng như Hiên nhi mà lại có thể làm ra chuyện này, nói ra những lời như vậy, khiến nàng ngỡ như đang nằm mơ.

Đường Lão phu nhân cũng lặng người nhìn Tấn Vương phi, cố đ.á.n.h giá xem lời này là thật hay giả.

Bà không hiểu rõ về Hiên Vương, chỉ biết trong phủ y dường như chưa có bóng hồng nào, liệu y có thực sự chỉ cưới Mật nhi?

Nhìn ánh mắt m.ô.n.g lung của Đường Lão phu nhân, Tấn Vương phi cười: "Lão thái quân cũng biết, bổn cung đã lâu không ra ngoài. Nếu không phải vì thấy thằng bé chân thành, bổn cung cũng chẳng tốn công chạy chuyến này. Thằng bé thật sự chân thành, những lời vừa rồi, bổn cung nếu có một nửa hư ngôn..."

Lời thề của Tấn Vương phi chưa kịp dứt đã bị Đường Lão phu nhân vội ngắt lời: "Lão thân không dám nghi ngờ người. Thành ý của người và Hiên Vương điện hạ, lão thân đều đã thấu rõ. Nhưng đây là chuyện chung thân đại sự của cháu gái lão thân, lão thân cần bàn bạc thêm với tổ phụ của nó, tốt nhất là cũng cần hỏi ý kiến của chính nó. Mong người cho chúng ta thêm thời gian."

Tấn Vương phi như đã dự đoán được điều này, không hề thất vọng, cười nói: "Luôn nghe nói đại cô nương nhà người đẹp như tiên, dịu dàng điềm đạm, bổn cung lại chưa có cơ hội gặp mặt. Hoa cúc trong vườn nhà bổn cung đang độ nở rộ, chi bằng ngày mai mời cô nương tới Tấn vương phủ thưởng hoa trà đạo cùng bổn cung, người thấy sao?"

Lời đã tới vậy, Đường Lão phu nhân không tiện từ chối, cười đáp: "Được đến thưởng hoa trà đạo cùng Vương phi là phúc phận của chúng nó."

Trưởng công chúa mắt sáng lên, cũng tiếp lời: "Ngày mai bổn cung cũng rảnh, cũng xin được mặt dày tới quấy rầy Tam Hoàng thẩm."

"Ngươi muốn tới thì Tam Hoàng thẩm lúc nào chẳng hoan nghênh!" Tấn Vương phi như không nhìn thấu tâm tư của nàng, trêu chọc.

"Bổn cung vốn thèm trà hoa cúc của Tam Hoàng thẩm từ lâu, vị trà ấy ngon hơn bất kỳ loại trà hoa cúc nào bổn cung từng uống." Trưởng công chúa cười nói.

Tấn Vương phi phụ họa: "Năm nay bổn cung mới thu hoạch được một ít Hoàng cúc thượng phẩm, vốn định gửi sang cho ngươi, ngày mai ngươi tới thì khỏi mất công bổn cung sai người đưa tới nữa."

Hai cao thủ qua lại chiêu thức, Đường Lão phu nhân chẳng thể xen lời, chỉ biết ngồi nghe hai vị cười nói.

Ngồi chưa được bao lâu, Tấn Vương phi đã đứng dậy: "Vậy cứ quyết định thế nhé, ngày mai các người nhất định phải tới."

Trưởng công chúa vội vàng cười đáp: "Bổn cung nhất định sẽ tới."

Đường Lão phu nhân gật đầu cười: "Lão thân không tiện qua được, sẽ để Tam thẩm của chúng đi cùng."

Gà Mái Leo Núi

Tấn Vương phi nói xong liền đứng dậy: "Vậy bổn cung về trước đây, mai chờ các người tới."

Đường Lão phu nhân vội vàng đứng dậy tiễn khách.

Tấn Vương phi quay sang nhìn Trưởng công chúa: "Chúng ta cùng tới, Hoan Nhan không cùng về luôn sao?"

Vị Tam Hoàng thẩm khôn ngoan này, sợ nàng nói chuyện riêng với Đường Lão phu nhân đây mà. Hiên nhi có thể tìm được vị này đi làm mai, quả thực không tầm thường.

Trưởng công chúa cười khổ, nhìn Đường Lão phu nhân: "Vậy bổn cung không làm phiền thêm nữa, sau này có cơ hội sẽ tới thăm lại."

Đường Lão phu nhân vội vã cúi mình tiễn Trưởng công chúa.

Tấn Vương phi lườm nàng một cái: "Tướng quân phủ này tới thường xuyên thế, mà chẳng thấy ngươi ghé qua Tấn vương phủ của ta lấy một lần."

" chẳng phải ngày mai sẽ đi sao?" Trưởng công chúa đỡ lấy Tấn Vương phi rồi cùng đi ra ngoài.

Đường lão phu nhân đích thân tiễn các nàng ra khỏi phủ, lúc này mới mang theo nỗi lòng lo âu quay về Minh Xuân Uyển.