Biết hôm nay Đường Tùng được nghỉ luân phiên, Đường Doanh sáng sớm đã xách hộp cơm qua đó.
Khi Đường Doanh vào phòng, Đường Tùng đang chỉnh y phục trước gương đồng, thấy nàng đến, Đường Tùng lập tức sa sầm mặt mày: "Muội tới đây làm gì?"
Đường Doanh khẽ d.a.o động ánh mắt, cười nhẹ: "Hôm nay huynh trưởng được nghỉ, muội nghĩ huynh thích ăn bánh mã thầy nhất nên làm mang tới."
Đường Doanh vừa nói vừa nhận lấy hộp cơm từ tay Y Vân, lấy ra một đĩa bánh mã thầy.
Đường Tùng xoay người, liếc nhìn đĩa bánh trên bàn, hừ lạnh: "Muội lại muốn làm gì nữa?"
"Huynh trưởng nói vậy là ý gì? Muội thấy huynh những ngày qua vất vả nên đặc biệt làm món bánh huynh thích, sao giờ lại thành lỗi của muội rồi?" Thấy Đường Tùng hung dữ, Đường Doanh bĩu môi bất mãn.
Đường Tùng không ăn chiêu này của nàng ta, nheo mắt nhìn: "Nói thật với ta, muội và Dục Vương kia rốt cuộc có chuyện gì?"
Đối với người muội muội này, Đường Tùng nói thẳng vào vấn đề.
Đường Doanh d.a.o động ánh mắt: "Chuyện gì cơ ạ?"
Thấy Đường Doanh giả vờ không hiểu, Đường Tùng lại hừ lạnh: "Bớt giả ngốc đi, muội và hắn có liên quan gì? Còn chuyện của Dung nhi có phải cũng là chủ ý của muội không?"
Đường Doanh căng thẳng nuốt nước bọt, vội nói: "Đại ca sao lại vu oan cho muội? Muội có bao giờ hại Dung nhi đâu? Người hại Dung nhi là Đường Mật!"
Đường Tùng không tin nàng ta: "Nếu không phải muội bảo nó đi làm những chuyện đó, nó có thể nghĩ ra được sao?"
Hai huynh muội họ có bao nhiêu năng lực, hắn hiểu rõ hơn ai hết, Dung nhi căn bản không có cái đầu óc đó, ngược lại muội ta mới là kẻ thích lấy người khác làm quân cờ nhất.
Bị Đường Tùng nhìn thấu, Đường Doanh chột dạ chớp mắt: "Giờ nói những lời này còn ích gì, chẳng phải chuyện cấp bách nhất là tìm cách đón Dung nhi về sao?"
"Chuyện của Dung nhi đương nhiên muội phải nghĩ cách, đều là do muội hại nó." Đường Tùng đương nhiên nói.
Bị hắn vặn lại hết lần này đến lần khác, Đường Doanh tức đến đen mặt, nhưng vì kế hoạch của bản thân vẫn đè nén cơn giận dưới đáy lòng: "Đại ca, muội có cách đón Dung nhi về phủ, nhưng huynh phải giúp muội."
"Cách gì?" Đường Tùng nghi hoặc nhìn nàng ta.
Đường Doanh lập tức ghé sát tai Đường Tùng, lầm bầm nhỏ giọng.
Đường Tùng nghe xong nheo mắt nhìn sang Đường Doanh: "Ta có thể giúp muội, nhưng muội phải đảm bảo đón được Dung nhi về."
Đường Doanh vội đảm bảo: "Huynh trưởng yên tâm, chỉ cần chúng ta thực hiện theo kế hoạch, Dung nhi nhất định sẽ quay về."
Minh Xuân uyển.
Đường Mật vừa dùng xong bữa sáng cùng Đường lão phu nhân, thì thấy Tần thị họ tới, không thấy Đường Doanh, ngược lại Đường Tùng hiếm khi ghé qua.
"Mẫu thân."
"Tổ mẫu."
Hai người cùng hành lễ với Đường lão phu nhân.
"Tùng nhi đã về rồi." Đường lão phu nhân không ưa Tần thị, nhưng đối với đích tôn này thì rất coi trọng.
"Hôm nay không đi làm, nên tới thăm tổ mẫu ạ." Đường Tùng cười nói.
"Tốt tốt." Đường lão phu nhân gật đầu lia lịa, lại gọi: "Các con đã dùng bữa sáng chưa?"
"Dạ dùng rồi ạ." Tần thị vội đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vậy thì dọn trà điểm lên." Đường lão phu nhân nhìn Quế ma ma phân phó.
"Dạ." Quế ma ma đáp một tiếng rồi đi chuẩn bị.
Gà Mái Leo Núi
Ba người ngồi cùng Đường lão phu nhân, Tần thị mới cười nói: "Nhà họ Tần bên đó đã chọn xong ngày rồi, vào cuối tháng sau, ngày 28 tháng 9."
Đường lão phu nhân vốn không ưng việc Tần thị bàn chuyện hôn sự của Đường Doanh, lúc này nghe thấy ngày đã chọn, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t: "Sao lại là ngày 28 tháng 9? Ngày đó là ngày giỗ của Nhất Sư mà."
Đường Mật cũng nhíu mày, ánh mắt trầm xuống nhìn chằm chằm Tần thị họ.
Rốt cuộc họ đang tính toán cái gì?
Tần thị biết Đường lão phu nhân coi trọng Đường Nhất Sư nhất, vội lấy lòng cười nói: "Thiếp cũng đã nói với họ như vậy, ngày đó không thích hợp, nhưng nhà họ Tần nói nửa năm sau không còn ngày nào tốt cả, chỉ có ngày đó là thích hợp nhất, họ cũng không ngại va chạm, nói đó là 'chạm hỉ'.
Đường Mật nghe những lời quỷ biện của Tần thị, suýt chút nữa bật cười.
Chạm hỉ? Cũng may là họ bịa ra được.
Nhưng họ lại tính toán cả vào ngày giỗ của phụ thân, rốt cuộc họ có mục đích gì?
Đường lão phu nhân tức đến mức nổ tung, đập mạnh bàn mắng: "Loại lời quỷ này mà ngươi cũng tin được à, não ngươi để đâu rồi? Ta không tin nửa năm sau không chọn được ngày nào, hơn nữa nếu thực sự nửa năm sau không có, thì để năm sau, năm sau không có thì năm tới nữa, ngươi vội vã muốn đẩy nữ nhi mình vào hố lửa đến thế sao!"
Đường Tùng mặt lạnh nhạt, không quan tâm đến hôn sự của Đường Doanh.
Đường Doanh là kẻ có đầu óc, chưa bao giờ chịu thiệt, mẫu thân lại cưng chiều muội ta nhất, lòng chỉ mong nữ nhi leo cao, nhà họ Tần này sợ là họ cũng chưa xem vào mắt, còn chuyện họ định làm gì, hắn cũng lười quản.
Tần thị bị Đường lão phu nhân mắng sa sả vào mặt, không dám giận, cười lấy lòng: "Mẫu thân, tiểu đôi trẻ đã lưỡng tình tương duyệt, nhà họ Tần bên kia cũng muốn sớm thành thân, chi bằng người tác thành cho chúng đi ạ, nếu thực sự kéo đến năm sau thì danh tiếng của Doanh nhi sẽ không tốt, đến lúc đó sợ là còn liên lụy đến Mật nhi nữa."
Tần thị không những lấy danh tiếng của Đường Doanh ra nói, còn lôi cả Đường Mật xuống nước.
Sắc mặt Đường lão phu nhân lập tức âm trầm xuống, nhà họ Tần giỏi thật, lại muốn đe dọa bà!
Tần thị liếc Đường Tùng một cái, Đường Tùng lúc này mới lên tiếng: "Tổ mẫu, giữa tháng sau đại muội cũng tổ chức lễ cập kê, dù là hôn sự của nhị muội hay lễ cập kê của đại muội, sợ là đều xung khắc với ngày giỗ của đại bá, chi bằng tháng này chúng ta sớm làm một buổi pháp sự cho đại bá, coi như đã làm xong giỗ, đến lúc đó cũng không xung khắc nữa."
Đường lão phu nhân nghe thấy kế này cũng coi như tạm ổn, lặng lẽ gật đầu nói: "Cái này cũng không phải không được, vậy pháp sự này..."
Đường lão phu nhân chưa nói hết câu, Đường Tùng liền nói: "Đây là giỗ tròn mười năm của đại bá, pháp sự này không thể lơ là, con thấy Bạch Mã tự khá ổn, hương khói vượng, trụ trì ở đó tổ mẫu cũng quen biết, chắc chắn sẽ quan tâm hơn đôi chút, chi bằng chọn ở Bạch Mã tự thì sao ạ?"
Đường Tùng coi trọng chuyện của Đường Nhất Sư như vậy, Đường lão phu nhân rất hài lòng: "Bạch Mã tự đúng là rất tốt."
Bà thường xuyên lễ Phật ở Bạch Mã tự, với trụ trì ở đó quả thật rất thân, hương khói ở đó cũng rất vượng, làm vậy cũng tốt cho Nhất Sư.
Đường lão phu nhân lại nhìn sang Đường Mật: "Mật nhi thấy sao?"
Chuyện liên quan đến Nhất Sư, luôn phải nghe ý kiến của nha đầu này.
Tần thị và Đường Tùng cũng đồng loạt nhìn sang Đường Mật.
Đường Mật nhìn chằm chằm vào Tần thị và Đường Tùng, trong lòng hiểu rõ, bọn họ dông dài như vậy chỉ để ép nàng tới Bạch Mã Tự, e rằng vẫn là chủ ý của Dạ Quân Dục.
Đường Mật hít sâu một hơi, cười đáp: "Nếu ngày giỗ của phụ thân xung khắc với hôn sự của nhị muội, vậy thì làm sớm một chút cũng tốt, ta không có ý kiến gì."
Bọn họ đã sắp đặt đến mức này, chính là để không cho nàng cơ hội từ chối.
Thấy Đường Mật đồng ý, Tần thị lập tức không kìm được mà lộ ra nụ cười đắc thắng.