Tĩnh phi thấy vậy vội định đứng dậy, nhưng vừa đứng lên đã ho sặc sụa.
Dạ Chính Hùng thấy vậy vội vàng đứng dậy đỡ lấy nàng.
"Thần nhi..." Tĩnh phi nắm c.h.ặ.t t.a.y Dạ Chính Hùng, lo lắng nhìn Dạ Thần Hiên.
"Đủ rồi!" Dạ Chính Hùng nhìn đám người đang hỗn loạn, mặt mày đen kịt: "Tất cả dừng tay cho trẫm!"
Dạ Chính Hùng nổi trận lôi đình, đáng tiếc chẳng ai thèm để ý đến ông.
Dạ Chính Hùng tức đến mức gân xanh nổi đầy trán, quát lớn: "Lôi bọn chúng ra cho trẫm!"
Lý Nguyên vội dẫn mấy thái giám lên can ngăn, kéo Dạ Thần Hiên ra.
Hoàng hậu thấy mặt Dạ Quân Dục bị đ.á.n.h sưng vù như đầu lợn, giận dữ lao tới định tát Dạ Thần Hiên.
Tĩnh phi thấy vậy vội chạy đến, chắn trước mặt Dạ Thần Hiên.
"Chát!" một tiếng giòn tan khiến tất cả mọi người trong phòng sững sờ.
Dạ Thần Hiên trừng lớn mắt, hất văng mấy tên thái giám, vội vàng đỡ lấy Tĩnh phi.
Dạ Chính Hùng cũng bị cảnh tượng đột ngột này làm cho choáng váng, tỉnh lại liền lao tới bên cạnh Tĩnh phi, nhìn vết tát rõ mồn một trên mặt nàng, ông giận dữ vung tay tát thẳng vào mặt Hoàng hậu.
"Chát!" Tiếng tát vang dội một lần nữa khiến mọi người trong phòng bàng hoàng.
Tĩnh Phi cũng bị Dạ Chính Hùng làm cho hoảng sợ, lập tức nắm lấy tay Dạ Chính Hùng.
Hoàng hậu che mặt, không thể tin nổi nhìn Dạ Chính Hùng: "Ngươi vì tiện nhân này cùng nghiệt chủng này mà đ.á.n.h bản cung!"
Hai chữ "tiện nhân" và "nghiệt chủng" khiến Dạ Chính Hùng tức giận đến mức hai mắt phun lửa, giơ tay định đ.á.n.h bà ta lần nữa.
"Thôi bỏ đi!" Tĩnh Phi vội vàng giữ tay Dạ Chính Hùng lại: "Hoàng hậu cũng không phải cố ý."
Chưa đợi Dạ Chính Hùng lên tiếng, Hoàng hậu đã oán độc lườm Tĩnh Phi: "Ngươi bớt ra vẻ giả nhân giả nghĩa ở đây đi! Ngươi vừa rồi cố tình chạy qua đây, chẳng phải là muốn đưa mặt cho bản cung đ.á.n.h sao? Ngươi đúng là đồ tiện nhân!"
Dạ Chính Hùng tức giận đến mức bốc hỏa, không màng tới việc Tĩnh Phi đang cản lại, tay trái giơ lên, lại một cái tát giáng xuống: "Ngươi còn dám sỉ nhục nàng ấy thêm một lần nữa thử xem!"
"Chát!" Lại bị ăn một cái tát, Hoàng hậu tức giận đến đỏ cả mắt, vừa phẫn nộ vừa tủi thân lườm Dạ Chính Hùng: "Được, trong lòng chàng chỉ có mẹ con bọn họ mới là nữ nhân và Nhi t.ử của chàng, ta với Dục nhi đều không phải!"
Hoàng hậu nói xong liền nhìn về phía Dạ Quân Dục: "Dục nhi, chúng ta đi!"
Dạ Quân Dục còn đang mơ màng vì bị Dạ Thần Hiên đ.á.n.h, thấy Hoàng hậu gọi, liền ngây ngốc đứng dậy theo.
Ánh mắt Dạ Chính Hùng sắc lạnh, giận dữ nói: "Ngươi có thể cút! Chuyện của Dạ Quân Dục còn chưa làm rõ, ai cho phép nó đi!"
Thấy Dạ Chính Hùng không cho Dạ Quân Dục đi, trong lòng Hoàng hậu nhất thời hoảng loạn.
Vốn dĩ bà ta muốn làm ầm lên rồi đưa Dạ Quân Dục đi, kết quả là ăn hai cái tát mà Hoàng thượng vẫn không chịu buông người.
Đầu óc Dạ Quân Dục cũng dần tỉnh táo hơn, phẫn nộ lườm Dạ Thần Hiên: "Phụ hoàng, Dạ Thần Hiên vừa đ.á.n.h nhi thần như vậy, chuyện này cứ thế là xong sao?"
Dạ Chính Hùng nhìn khuôn mặt bị đ.á.n.h thành đầu heo của Dạ Quân Dục, cũng không vui vẻ liếc nhìn Dạ Thần Hiên: "Lão thất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dạ Thần Hiên lạnh mặt hừ lạnh: "Hồ ngôn loạn ngữ, miệng đầy xú uế, tự hắn tìm đ.á.n.h!"
"Dạ Thần Hiên!" Nghe thấy vậy, Dạ Quân Dục lập tức nổi giận, cười nhạt nói: "Bản vương chính là đã có da thịt thân mật với Đường Mật, ngươi có ghen tị cũng vô ích!"
Dạ Thần Hiên tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, định lao tới chỗ Dạ Quân Dục lần nữa. Tĩnh Phi thấy vậy, lập tức giữ c.h.ặ.t lấy Dạ Thần Hiên.
Đường Mật đang quỳ trên đất cũng đầy vẻ phẫn nộ: "Dục Vương nói đã có da thịt thân mật với thần nữ? Vậy còn Đường Doanh thì sao? Điện hạ muốn giải thích thế nào?"
Dạ Quân Dục sa sầm mặt mũi, không vui nhìn về phía Đường Doanh.
Đường Doanh bị ánh mắt lạnh lùng vô tình của Dạ Quân Dục dọa cho giật thót tim.
Chẳng lẽ hắn không muốn thừa nhận đứa trẻ trong bụng nàng?
Đường Mật cười lạnh: "Sao thế? Đứa trẻ trong bụng Đường Doanh không phải cốt nhục của điện hạ sao?"
Dạ Quân Dục nheo mắt sắc lạnh, vừa định lên tiếng thì thấy Đường Doanh lao tới, khóc lóc nói: "Điện hạ, thiếp đã mang cốt nhục của người, người không thể không nhận đứa con của chúng ta."
Dạ Quân Dục nhìn chằm chằm vào bụng nàng, một lúc lâu không nói lời nào.
Đường Mật hừ lạnh: "Ngươi đã có tư tình với Đường Doanh, sao còn nói đã có da thịt thân mật với thần nữ?"
"Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Phụ nữ Đường gia các ngươi chẳng phải đều như thế cả sao?" Dạ Quân Dục tà ác cười nhạo.
Đường Mật mặt không cảm xúc đáp lại: "Xin lỗi, đó là một vài kẻ nào đó, thần nữ không phải!"
Đường Mật nói rồi nhìn sang Đường Doanh, nàng thực sự rất muốn biết, những lời này của Dạ Quân Dục có khiến nàng ta khó xử hay không.
Đường Doanh hai tay nắm c.h.ặ.t lấy váy mình, không biết là đang giận Dạ Quân Dục, hay là đang hận Đường Mật.
Dạ Quân Dục khinh miệt lườm Đường Mật: "Ngươi cứ nghĩ mình cao quý lắm sao! Ngươi với ả ta chẳng phải đều là..."
"Hoàng thượng!" Đường Mật không muốn nghe những lời bẩn thỉu đó, nhìn Dạ Chính Hùng lên tiếng: "Thần nữ có chứng cứ chứng minh là Đường Doanh cùng Dục Vương hợp mưu muốn hãm hại thần nữ."
Dạ Chính Hùng: "Nói đi."
"Vụ việc tại Tấn Vương phủ lần này, ngoài mấy người chúng ta, còn có một nhân vật mấu chốt."
Lời Đường Mật vừa thốt ra, tất cả mọi người đều tò mò nhìn nàng.
Đường Mật cũng không vòng vo: "Vừa rồi Y Vân đã nói, bọn họ đã mua chuộc một tiểu tư trong Tấn Vương phủ, tin rằng chỉ cần tìm ra tiểu tư đó, sẽ rõ sự thật."
Dạ Quân Dục và Đường Doanh nghe vậy liền phẫn nộ nhìn Y Vân, Y Vân nhất thời sợ hãi không thôi.
Tấn Vương phi vội vàng đứng dậy: "Nếu chuyện đã xảy ra ở phủ Tấn Vương chúng ta, vậy người này để thần thiếp tự mình đi tra."
"Làm phiền rồi." Dạ Chính Hùng gật đầu với Tấn Vương phi.
Tấn Vương phi liền xoay người đi ra.
Đôi mắt Hoàng hậu khẽ động, hừ lạnh: "Ai biết được có tiểu tư đó thật hay không, thân thể Dục nhi vẫn chưa khỏe, ai có thời gian nhàn rỗi ở đây chờ đợi."
Dạ Quân Dục nhanh ch.óng hiểu ý Hoàng hậu, liền muốn phối hợp diễn kịch, Đường Mật lại mở lời: "Ngoài nhân chứng mấu chốt, còn có vật chứng mấu chốt, chính là loại t.h.u.ố.c bọn họ dùng, thần nữ cảm thấy nên đi kiểm tra lại."
Trưởng công chúa liếc nhìn Đường Mật, cũng đứng dậy nói: "Loại t.h.u.ố.c đó trước đây bọn họ từng dùng ở phủ Trưởng công chúa, chuyện tra t.h.u.ố.c cứ giao cho Hoan Nhan đi."
Dạ Chính Hùng cũng gật đầu: "Vậy cứ để ngươi đi làm đi."
Gà Mái Leo Núi
Trưởng công chúa cúi người hành lễ với Dạ Chính Hùng, rồi xoay người đi làm việc.
"Còn chuyện bọn họ hãm hại thần nữ ở phủ Trưởng công chúa, Y Vân cũng nói là chủ ý của Đường Doanh và Dục Vương, thần nữ yêu cầu thẩm vấn lại đương sự mấu chốt là Đường Dung." Đường Mật đứng thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm nghị.
Có vài món nợ, cũng đã đến lúc tính toán cho rõ ràng.