Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 123: Hóa ra sự thật là thế này, Dạ Quân Dục sao hắn dám



Thấy Lý Nguyên lấy ghế cho Đường Mật và Đường lão phu nhân ngồi, Hoàng hậu lại tức đến muốn c.h.ế.t, trừng mắt nhìn Đường Mật: "Bổn cung hỏi ngươi, chuyện giữa Dục Vương và Đường Doanh ngươi có biết không?"

Đường Mật ngước mắt lên, bình tĩnh hỏi: "Không biết Hoàng hậu nương nương là đang nói đến chuyện Dục Vương điện hạ và nhị muội sớm đã tư thông, hay là chuyện họ ở Tấn Vương phủ lần này muốn hãm hại thần nữ?"

Hai câu nói bất ngờ của Đường Mật khiến Dạ Chính Hùng và Tĩnh phi chấn động không nhẹ.

Hoàng hậu càng không ngờ Đường Mật lại nói những lời như vậy, lập tức đỏ mặt tía tai quát lớn: "Tư thông gì? Hãm hại gì? Đúng là nói bậy!"

Hoàng hậu đại nộ, Đường Mật vẫn bình thản như không: "Chuyện Dục Vương điện hạ và nhị muội tư thông, thần nữ cũng là hôm qua ở Tấn Vương phủ mới biết, trước kia hoàn toàn không hay biết gì."

Dạ Chính Hùng nghe vậy, cuối cùng nhịn không được nhìn về phía Hoàng hậu: "Sao? Dục nhi trước đó đã có qua lại với Đường nhị cô nương rồi à?"

Chẳng phải bà luôn nói Dục nhi bị hãm hại sao? Sao họ lại đã có tư tình từ trước?

Thấy Dạ Chính Hùng nghi ngờ Dạ Quân Dục, Hoàng hậu vội nói: "Hoàng thượng sao có thể nghe lời nàng ta nói xằng bậy? Dục nhi từ trước đến nay đều biết lễ nghĩa, sao có thể có tư tình với cô nương nhà người ta, nó chính là bị người ta hãm hại."

Hoàng hậu vừa nói vừa trừng mắt nhìn Đường Mật: "Chính ngươi đã hãm hại chúng nó, còn dám ở đây nói bậy!"

Đường Mật tỏ vẻ vô tội nhìn Hoàng hậu, như thể không hiểu lời bà: "Thần nữ không hiểu ý Hoàng hậu nương nương, thần nữ chưa từng hãm hại ai cả. Còn về chuyện giữa Dục Vương điện hạ và nhị muội, thần nữ cũng là hôm qua mới biết. Nhị muội bị băng huyết, phủ y của Tấn Vương phi chẩn đoán rằng nhị muội đã m.a.n.g t.h.a.i được một tháng, chẳng lẽ đứa trẻ trong bụng nhị muội không phải của Dục Vương điện hạ sao?"

"Lại còn có chuyện này?" Dạ Chính Hùng chấn động trong chốc lát, trừng mắt nhìn Hoàng hậu: "Đường nhị cô nương có t.h.a.i rồi?"

Dục nhi thế mà lại làm bụng cô nương nhà người ta to lên, mà lão là cha nó lại không hề hay biết gì.

"Đâu có chuyện đó? Người đừng nghe nó nói bậy!" Hoàng hậu cuống lên, lại trừng Đường Mật: "Ngươi còn dám nói bậy nữa, cẩn thận bổn cung..."

Chưa để Hoàng hậu nói xong, Đường Mật đã đột ngột quỳ xuống đầy hoảng sợ: "Cầu Hoàng hậu nương nương đừng giam thần nữ vào phòng băng, lời thần nữ nói đều là sự thật, tuyệt không dám nửa lời hư cấu."

"Ngươi..." Hoàng hậu lập tức bị hành động bất ngờ của Đường Mật làm cho ngơ ngác.

Dạ Chính Hùng lại tức không chịu được, trừng mắt quát lớn về phía Hoàng hậu: "Hoàng hậu!"

Hoàng hậu bĩu môi, chột dạ nói: "Bổn cung khi nào bảo sẽ giam ngươi vào phòng băng."

Dạ Chính Hùng nhìn Đường Mật: "Mau đứng dậy, ngồi xuống từ từ nói."

"Tạ Hoàng thượng." Đường Mật lúc này mới cảm kích đứng dậy, nhẹ nhàng ngồi xuống.

"Đường nhị cô nương thật sự có thai?" Dạ Chính Hùng nhíu mày hỏi, lão cứ thấy chuyện này càng lúc càng hoang đường.

"Thần nữ cũng là nghe phủ y của Tấn Vương phủ nói, phủ y bảo nhị muội m.a.n.g t.h.a.i được hơn một tháng, và hơn nữa..." Đường Mật vừa nói vừa lén liếc nhìn Hoàng hậu đang sốt ruột, dáng vẻ như rất sợ bà.

Dạ Chính Hùng đột ngột mở to mắt: "Hơn nữa cái gì?"

Đường Mật rũ mắt, không đành lòng nói: "Hơn nữa vì chuyện ngày hôm qua, đứa trẻ trong bụng nhị muội rất có khả năng không giữ được, cho nên Hoàng hậu nương nương trực tiếp phái người đưa nhị muội cùng Dục Vương điện hạ vào cung rồi."

Dạ Chính Hùng nghe vậy liền chấn động nhìn về phía Hoàng hậu: "Hiện giờ người đang ở trong cung?"

Hoàng hậu chột dạ nhìn Dạ Chính Hùng một cái: "Đứa trẻ trong bụng nó sắp không giữ được rồi, thần thiếp không đưa vào cung thì còn biết làm sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dạ Chính Hùng nhíu mày: "Vậy đứa trẻ trong bụng nó thực sự là của Dục nhi, Dục nhi thực sự sớm đã tư thông với nó?"

Nghe thấy vậy, Hoàng hậu lập tức mỉa mai đầy khinh bỉ: "Chuyện này thần thiếp đâu có rõ, phụ nữ nhà họ Đường ai cũng không biết tự trọng, ai biết được đứa trẻ trong bụng ả ta là con ai."

Bà đâu có nghe Dục nhi nhắc tới Đường Doanh này, ai biết ả m.a.n.g t.h.a.i con của kẻ nào. Hơn nữa đứa trẻ đó có giữ được hay không còn khó nói lắm.

Hoàng hậu tạt nước bẩn lên người Đường Mật và cả phủ họ Đường, Đường lão phu nhân cuối cùng cũng không nhịn được nữa: "Lời Hoàng hậu nương nương nói, lão thân không tán thành. Đường Doanh đã mang thai, vậy chắc chắn là của Dục Vương điện hạ rồi. Nếu Hoàng thượng và Hoàng hậu không tin, hoàn toàn có thể hỏi Dục Vương là rõ ngay."

Đứa trẻ của Đường Doanh không thể là của người khác, chắc chắn phải là của Dục Vương.

Dạ Chính Hùng nhíu mày nhìn Hoàng hậu: "Dục nhi đã tỉnh chưa?"

Nhắc tới chuyện này, Hoàng hậu lại bắt đầu lau nước mắt: "Vẫn chưa tỉnh, ngự y nói Dục nhi lần này bị thương vô cùng nghiêm trọng."

Dạ Chính Hùng nghĩ đến Dạ Quân Dục đang hôn mê bất tỉnh, lòng cũng vô cùng bực bội.

Hoàng hậu lau nước mắt, lại trừng mắt nhìn Đường Mật: "Ngươi đã hãm hại Dục nhi của chúng ta thế nào, còn không mau nói rõ ràng."

Đường Mật cười khổ: "Thần nữ đã sớm trả lời người rồi, thần nữ căn bản không hề hại Dục Vương điện hạ. Thần nữ chỉ là một nữ t.ử nhỏ bé, tại sao phải đi hãm hại Dục Vương điện hạ? Thần nữ chưa bao giờ có ý nghĩ đó, càng chưa từng làm bất cứ việc gì gây hại tới người."

Gà Mái Leo Núi

Hoàng hậu sao có thể tin nàng, hừ lạnh: "Ngươi không muốn hại Dục Vương, vậy thì ngươi chính là hại Đường Doanh, Dục Vương là vô ý mới trúng chiêu."

Đường Mật tỏ vẻ vô tội nhìn Hoàng hậu: "Dục Vương điện hạ và Đường Doanh sớm đã tư thông, họ ở bên nhau sao có thể là thần nữ hãm hại? Trái lại là Dục Vương điện hạ và Đường Doanh mưu đồ hãm hại thần nữ, xin Hoàng thượng làm chủ cho thần nữ."

Đường Mật vừa nói vừa quỳ xuống trước mặt Dạ Chính Hùng.

Dạ Chính Hùng nhíu mày nhìn Đường Mật: "Ngươi nói mình không có lý do gì để hãm hại Dục Vương và Đường Doanh, vậy tại sao họ lại hãm hại ngươi?"

Hoàng hậu nghe vậy lập tức bồi thêm: "Đúng vậy, Dục nhi của chúng ta là bậc Vương gia, nó có lý do gì để hãm hại ngươi chứ?"

Đường Mật đột nhiên đỏ mặt, vẻ mặt khó nói nên lời.

Đường lão phu nhân thấy vậy liền quỳ xuống theo: "Hoàng thượng, Hoàng hậu có điều chưa biết, vị Dục Vương điện hạ này đã nhiều lần phái người tới phủ họ Đường cầu thân, muốn cưới Mật nhi nhà chúng lão thân. Lão thân không đồng ý nên việc này không thành, chỉ e Dục Vương điện hạ vì chuyện này mà ghi hận trong lòng."

Nghe thấy vậy, Hoàng hậu lập tức nổi giận: "Dục nhi của ta có điểm nào không xứng với Đường Mật, ngươi tại sao không đồng ý."

Mọi người nghe vậy đều đen mặt, giờ này rồi còn bàn đến chuyện đó sao? Hãy tập trung vào trọng điểm được không?

Đường lão phu nhân rũ mắt: "Không phải Dục Vương không xứng với Đường Mật, mà là phủ họ Đường cao không với tới."

Hoàng hậu tức đến mức nghiến răng ken két: "Không biết tốt xấu."

Dạ Chính Hùng cũng đã hiểu được nguyên do, nhíu mày nhìn Đường Mật: "Họ hãm hại ngươi như thế nào, ngươi nói cho Trẫm nghe xem?"

Đường Mật rũ mắt: "Hôm qua Tấn Vương phi mời chúng thần tới uống trà ngắm hoa. Kế hoạch ban đầu của Đường Doanh là dẫn thần nữ đến nhà vệ sinh đ.á.n.h ngất, sau đó đưa thần nữ tới phòng khách của Tấn Vương phủ, cuối cùng để Dục Vương tới..."

Mặt Đường Mật đỏ bừng, lời chưa nói hết nhưng ý tứ đã khiến tất cả mọi người đều hiểu rõ.

Dạ Chính Hùng nghe xong đã chấn động đến mức không nói nên lời, hóa ra sự thật lại là như vậy, Dạ Quân Dục sao hắn dám làm thế!