Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 112: Kiểm kê gia sản để đi cầu hôn



Táo bạo lão phu nhân đau xót nâng tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của nàng: "Lời con nói đúng, cách dạy dỗ của tổ mẫu không sai, tổ mẫu dạy con rất tốt, con chính là niềm kiêu hãnh của tổ mẫu."

Lời này của Đường lão phu nhân khiến Đường Mật hổ thẹn đến đỏ cả mắt: "Không, Mật nhi không hoàn mỹ, Mật nhi cũng có tư tâm, những điều tổ mẫu dạy, Mật nhi rốt cuộc vẫn chưa làm được hết."

So với nàng, tổ mẫu chính trực hơn nhiều. Kiếp trước nàng cũng giống hệt tổ mẫu, kết quả lại rơi vào kết cục thê t.h.ả.m như thế. Đời này nàng không muốn giống như tổ mẫu nữa, nàng có thể ngay thẳng, có thể chính nghĩa, có thể làm được mọi phẩm chất tốt đẹp, thế nhưng nàng không làm được chuyện có thù không báo, cũng không muốn trở thành cá nằm trên thớt của người khác.

Đối với Đường Dung và Tần thị những kẻ đó, nàng thậm chí đã có thể làm đến mức 'người không phạm ta, ta không phạm người'. Kiếp trước thù của Đường Dung nàng đã báo rồi, còn Tần thị vốn là kẻ không có đầu óc, rất nhiều chuyện không phải chủ ý của bà ta. Cho nên sau này chỉ cần bọn họ không tới chọc nàng, nàng vì tổ mẫu đều có thể bỏ qua cho bọn họ. Nhưng nếu một ngày bọn họ dám tới gây sự, nàng cũng tuyệt đối sẽ không nương tay.

Còn về phần Đường Doanh và Dạ Quân Dục, đây là hai kẻ duy nhất mà nàng sống lại một đời tuyệt đối không thể bỏ qua. Mối thù kiếp trước, nàng nhất định phải khiến bọn họ kiếp này trả bằng m.á.u!

Đứa trẻ do một tay mình nuôi lớn, sao Đường lão phu nhân có thể không biết nàng đang nghĩ gì: "Đứa trẻ à, con làm không sai, là tổ mẫu nghĩ quá ngây thơ rồi. Tâm tư bọn họ ác độc như thế, nếu con không phản kháng, người bị hại bây giờ chính là con."

Sau bao nhiêu chuyện, cuối cùng bà cũng nhìn thấu được vài điều. Trước kia bà không muốn nàng phản kích, không muốn tỷ muội bọn họ tương tàn, nhưng giờ thì không còn vậy nữa. Những kẻ này không đạt được mục đích sẽ không bỏ cuộc, con một lần không phản kháng, bọn họ sẽ có lần thứ hai, thứ ba, thứ tư... Bà không biết Mật nhi đã vượt qua như thế nào, bây giờ điều duy nhất bà cảm thấy may mắn là Mật nhi không trúng kế của bọn họ.

Gà Mái Leo Núi

Thấy Đường lão phu nhân cuối cùng cũng tỉnh táo lại, Đường Mật lập tức đỏ hoe mắt: "Tổ mẫu..."

Tổ mẫu thương nàng, điều này không thể nghi ngờ. Nhưng đồng thời, tổ mẫu cũng thương Đường Dung và Đường Doanh. Thế nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, tình thương của tổ mẫu dành cho Đường Dung và Đường Doanh e rằng cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Đường lão phu nhân yêu thương vỗ nhẹ nàng: "Tổ mẫu sẽ sớm định ngày thành thân cho con, tuyệt đối không để chuyện của bọn chúng ảnh hưởng tới con."

Đường Dung và Đường Doanh liên tiếp xảy ra chuyện, danh tiếng nhà họ Đường đã chẳng còn lại bao nhiêu. Người chịu tổn thương nhiều nhất chính là lũ trẻ trong nhà, những chuyện này một khi đồn xa, e rằng không có bà mai nào dám tới cửa Đường phủ cầu hôn nữa, cả cô nương hay tiểu t.ử trong phủ đều phải chịu liên lụy.

Nhưng Mật nhi đã làm lễ Cập Kê, bà quyết không để chuyện của bọn chúng ảnh hưởng tới hôn sự của Mật nhi, cho nên hôn sự của Mật nhi phải định đoạt sớm mới tốt.

Đường lão phu nhân lập tức nhớ tới một người: "Hôm nay con tới Tấn Vương phủ, có gặp Hiên Vương không?"

Đường Mật nghe vậy lập tức đỏ mặt, không nói tiếng nào.

Vừa nhìn dáng vẻ nàng, Đường lão phu nhân liền biết chắc chắn là đã gặp, cười bảo: "Hôm nào để chàng tới phủ chính thức cầu hôn đi, trước khi chuyện này lan rộng, hai đứa định đoạt hôn sự trước, tránh đêm dài lắm mộng."

Đường Mật nghe vậy mặt đỏ bừng không thôi.

Đường lão phu nhân thấy vẻ thẹn thùng của nàng cũng cảm thấy vui thay.

Xem dáng vẻ đứa trẻ này, chắc cũng là thích tiểu t.ử kia rồi. Thành thân là chuyện lớn cả đời, dù sao cũng phải tìm người mình thích, nếu không giống như bà sống cả đời thì thực sự quá khổ.

Thật tốt, nàng đã tìm được người tâm đầu ý hợp.

"Mệt mỏi cả ngày rồi, mau về nghỉ ngơi đi." Đường lão phu nhân yêu chiều xoa đầu nàng.

"Dạ." Đường Mật ngoan ngoãn gật đầu: "Người cũng nghỉ ngơi sớm đi, đừng vì chuyện của bọn họ mà lo lắng nữa."

Đường lão phu nhân cười khổ: "Đi đi."

Đường Mật đứng dậy, hành lễ với Đường lão phu nhân rồi lui ra ngoài.

Đường Mật ra tới bên ngoài mới khẽ thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tổ mẫu phần lớn vẫn sẽ lo lắng cho Đường Doanh, nhưng Đường Doanh đứa trẻ này chắc chắn không giữ được, kiếp trước đứa con của nàng ta cũng đã sảy mất rồi.

Đường Mật lại sờ sờ chiếc còi nhỏ bằng vàng trên cổ.

Tổ mẫu đã đồng ý hôn sự của bọn họ, nếu chàng biết chắc chắn sẽ rất vui. Không biết khi nào chàng mới tới cầu hôn đây.

Giờ phút này tại Hiên Vương phủ.

Dạ Thần Hiên đã chuyển hết tất cả những thứ tốt nhất trong phủ ra ngoài.

"Vương gia, ngài rốt cuộc đang làm gì vậy?" Yến Thư nhìn Dạ Thần Hiên với vẻ mơ hồ, thật sự không hiểu tại sao đêm hôm khuya khoắt ngài lại dọn dẹp những rương đồ này.

"Trong phủ chúng ta chỉ có chừng này đồ thôi sao?" Dạ Thần Hiên đầy vẻ chê bai nhìn đống rương kia.

Yến Thư chớp chớp mắt, nhìn đống đồ chất đầy sân, không nhịn được muốn đảo mắt: "Nhiều thế này rồi mà ngài còn chê ít ạ?"

Dù vương gia nhà cậu không được ưu ái, thì ít nhất cũng là một vị Vương gia, lễ tết ban thưởng phong tước chưa bao giờ thiếu, còn có những kẻ dưới nịnh nọt gửi tới, thêm cả bổng lộc của vương gia, đều ở đây cả rồi, chừng này là không ít đâu!

"Trong phủ chúng ta còn bạc không?" Dạ Thần Hiên lại đ.á.n.h chủ ý vào số bạc.

"Chắc vẫn còn khoảng hơn mười vạn lượng, ngài cứ nói rốt cuộc muốn làm gì đi, thuộc hạ cũng dễ bày mưu tính kế cho ngài chứ." Yến Thư thực sự hiếu kỳ không biết hành vi kiểm kê gia sản giữa đêm của Dạ Thần Hiên là vì lẽ gì.

"Ngày mai cùng bổn vương ra phố, mua ít đồ tốt." Dạ Thần Hiên mới không thèm nói chi tiết với cậu ta.

... Yến Thư đầy vạch đen trên trán, vương gia ngay cả đồ cung ban còn chê, bên ngoài còn có thể mua được đồ tốt gì nữa chứ?

Bên này Dạ Thần Hiên bận rộn kiểm kê gia sản để đi cầu hôn, thì bên kia thái y trong cung đã bận đến mức bù đầu bù cổ.

Khi vào cung, Dạ Quân Dục đã có phần đờ đẫn, tình trạng của Đường Doanh lại càng không cần phải nói, nàng ta đang lởn vởn bên bờ vực sảy thai, ngay cả m.á.u cũng không cầm được.

Hoàng hậu quan tâm nhất vẫn là Dạ Quân Dục, từ khi Dạ Quân Dục được đưa vào cung, bà ta vẫn luôn túc trực bên cạnh.

"Thế nào rồi? Các ngươi mau nói gì đi chứ!" Thấy mấy vị ngự y chẩn đoán hồi lâu vẫn chưa ra kết quả, Hoàng hậu cuối cùng cũng nóng lòng.

Các ngự y nhìn nhau, đều do dự không dám lên tiếng: "Dục Vương điện hạ ngài ấy..."

"Mau nói!" Hoàng hậu chờ đợi đến mức mất kiên nhẫn, gầm lên.

Các ngự y lập tức toát mồ hôi lạnh, vị đứng đầu vội khom người bẩm báo: "Tình hình không được tốt, có lẽ trong quá trình hành phòng đã bị kinh sợ, lại hít phải lượng lớn Hổ lang chi d.ư.ợ.c, cho nên thân thể của điện hạ đã..."

Ngự y căn bản không dám nói tiếp, nhưng nhìn ánh mắt sắc bén của Hoàng hậu, chỉ đành c.ắ.n răng, run rẩy nói: "Khuyết tổn nghiêm trọng... có thể sẽ ảnh hưởng tới t.ử tự!"

"Hồ ngôn loạn ngữ!" Nghe vậy, Hoàng hậu tức giận: "Ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Thân thể điện hạ làm sao có thể có vấn đề, càng không thể nào ảnh hưởng tới t.ử tự!"

Hắn rốt cuộc có biết nói ra câu ảnh hưởng tới t.ử tự nghĩa là gì không?