Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản

Chương 10: Lên núi làm ni cô, giao lại quyền quản gia



Đường Dung đột ngột trừng lớn mắt, kinh hoàng lắc đầu nguầy nguậy: "Không, con không chọn, con không muốn cái nào cả! Con không muốn gả cho nam nhân kia, con cũng không muốn lên núi làm ni cô!"

Đường Dung vừa nói vừa vội vàng túm lấy Tần thị: "Nương, người mau cứu con!"

Tần thị cũng bị dọa cho ngây người, đến khi hoàn hồn lại, bà ta liền quỳ xuống khóc lóc cầu xin Đường lão phu nhân: "Mẫu thân, đều là lỗi của Tức phụ, là Tức phụ không dạy dỗ tốt Dung nhi. Mẫu thân muốn phạt thì cứ phạt Tức phụ, Dung nhi nó đã chịu trừng phạt rồi, xin người đừng phạt nó nữa."

Thấy Tần thị còn mặt mũi mở miệng cầu xin, Đường lão phu nhân tức giận đến cực điểm: "Ngươi còn dám nói đến chuyện phạt sao? Một cô nương nhà họ Đường tốt đẹp như vậy mà bị ngươi dạy thành loại độc ác, hãm hại trưởng tỷ, không biết tôn ti trật tự thế này. Tần thị, ngươi quả là tội đáng c.h.ế.t vạn lần!"

Chiếc gậy đầu rồng lại một lần nữa đập mạnh xuống đất đầy giận dữ, tim Tần thị đập mạnh một cái, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Đường Doanh thấy vậy vội quỳ xuống bên cạnh Tần thị: "Tổ mẫu bớt giận, mẫu thân vẫn luôn dạy chúng con phải hòa thuận chị em, thường xuyên bắt chúng con chép gia quy nhà họ Đường. Xin tổ mẫu minh giám, tứ muội muội làm ra chuyện này tuyệt đối không phải do mẫu thân dạy bảo."

Dẫu sao cũng là nữ nhi ruột, Tần thị không nỡ lòng bỏ mặc Đường Dung: "Mẫu thân, Dung nhi còn nhỏ không hiểu chuyện, có lẽ nó không biết hậu quả nghiêm trọng đến thế nên mới đùa giỡn với Mật nhi, ai ngờ lại gây ra đại họa. Dung nhi đã mất đi sự trong trắng, con bé đã chịu trừng phạt rồi, xin người đừng phạt nó nữa. Người muốn phạt thì cứ phạt Tức phụ đây này."

Đường lão phu nhân hoàn toàn thất vọng về Tần thị: "Nó mất đi trong trắng là có thể không phạt sao? Đó là quả đắng do chính nó gieo, trách được ai chứ?"

Nói đoạn, không đợi Tần thị đáp lời, Đường lão phu nhân nhìn sang Đường Dung: "Đã chọn xong chưa? Nếu không chọn, hôm nay chính là ngày xóa tên ngươi khỏi gia phả nhà họ Đường. Muốn tiếp tục làm nữ nhi nhà họ Đường hay muốn rời đi, tự ngươi chọn lấy."

"Mẫu thân..." Tần thị còn muốn cầu tình thêm, Đường lão phu nhân liền trừng mắt: "Nếu ngươi còn nói thêm một câu, ta sẽ viết cho ngươi một lá thư hưu, ngươi cũng cút khỏi nhà họ Đường cho ta."

Hai chữ "thư hưu" vừa thốt ra, Tần thị lập tức không dám hó hé gì nữa.

Thấy cả nương ruột lẫn tỷ tỷ đều không bênh vực mình, Đường Dung hoàn toàn tuyệt vọng.

Nàng ta không thể bị xóa tên khỏi gia phả, cũng tuyệt đối không thể gả cho nam nhân kia. Đó chỉ là một gã đ.á.n.h xe nàng ta thuê về để làm nhục Đường Mật, vì muốn làm cho Đường Mật thấy ghê tởm mà nàng ta còn cố tình tìm gã vừa già vừa xấu. Nàng ta không thể gả cho loại người đó, nếu không đời này xem như bỏ đi rồi.

"Đường tứ!" Đường lão phu nhân đã mất hết kiên nhẫn, chẳng buồn gọi tên mà gọi thẳng thứ tự của nàng ta.

Đường Dung kinh hãi, chỉ biết lí nhí đáp: "Con... con lên núi."

Nghe thấy nàng ta chọn lên núi, Tần thị và Đường Doanh thầm thở phào.

Chỉ cần không ngốc thì ai cũng sẽ chọn xuất gia. Dù sao bị xóa tên khỏi gia phả hay gả cho gã già xấu xí kia đều không thể vãn hồi. Nếu lên núi xuất gia, bọn họ vẫn còn cách đưa nàng ta quay lại.

Đường lão phu nhân nhìn sang Quế ma ma bên cạnh: "Ngươi đích thân đưa nó đến Tĩnh Nguyệt am, tận mắt trông chừng nó xuống tóc."

Chỉ một câu nói khiến Đường Mật suýt chút nữa bật cười.

Đường Dung thì hận đến nghiến răng nghiến lợi, siết c.h.ặ.t t.a.y, chỉ muốn bóp c.h.ế.t Đường lão phu nhân.

"Dạ." Quế ma ma đáp lời, tiến lên lôi kéo Đường Dung rời khỏi từ đường.

Tần thị luyến tiếc nhìn bóng lưng Đường Dung, vội nói với Đường lão phu nhân: "Mẫu thân, Dung nhi đi chuyến này chẳng biết bao giờ mới gặp lại, xin mẫu thân cho phép Tức phụ đi thu xếp y phục và chút bạc lộ phí cho con bé."

Đường lão phu nhân tối sầm mặt mũi: "Nó đi xuất gia, trong am có ni phục để mặc, không cần ngươi chuẩn bị y phục. Còn bạc thì càng thừa thãi."

Gà Mái Leo Núi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhưng mà..." Tần thị uất ức đến nghẹn lời, dù không chuẩn bị đồ đạc thì chẳng lẽ không cho mẹ con bà nói với nhau vài lời tâm tình hay sao?

Chẳng đợi Tần thị nói hết câu, Đường lão phu nhân đã mạnh mẽ ngắt lời: "Con không dạy tốt thì lỗi tại mẹ. Ngươi với tư cách là sinh mẫu, dạy nữ nhi nhà họ Đường thành cái dạng này, nay ta cho ngươi hai lựa chọn: Một, giao lại quyền quản gia. Hai, về sau hôn sự của con cái nhị phòng ngươi hoàn toàn không được can thiệp."

"Mẫu thân!" Tần thị kinh hãi, bà ta không ngờ Đường lão phu nhân lại phạt nặng như vậy.

Đường Doanh cũng không ngờ Đường lão phu nhân phạt xong Đường Dung lại tiếp tục phạt Tần thị, vội vàng quỳ xuống.

Không đợi Đường Doanh cầu xin, Đường lão phu nhân đã chặn lại: "Ngươi đừng thay nó cầu xin. Nó làm tròn bổn phận giáo dưỡng, để Đường tứ gây ra đại họa, làm mất hết mặt mũi nhà họ Đường. Ta có viết cho nó lá thư hưu, phụ thân ngươi cũng không ý kiến gì đâu."

Đường lão phu nhân đã nói đến thế, Đường Doanh không dám mở lời thêm nữa.

Tần thị đương nhiên hiểu rõ lời Đường lão phu nhân là sự thật. Đường Song Hổ từ lâu đã chẳng còn để tâm đến bà ta nữa, lúc này nếu đưa cho ông ta lá thư hưu, có khi ông ta còn cầu còn không được ấy chứ.

Bà ta làm sao có thể để ông ta hưu mình dễ dàng như vậy, tuyệt đối không thể!

Thế nhưng quyền quản gia và hôn sự của con cái, bà ta đều không muốn buông tay.

Đường Doanh thấy bà ta do dự mãi, liền ám hiệu cho bà ta.

Việc này còn phải nghĩ sao? Chắc chắn chọn một rồi! Quyền quản gia thì sau này có thể nghĩ cách lấy lại, nhưng hôn sự của mình, nàng ta sao có thể để tổ mẫu định đoạt? Nếu chẳng may tổ mẫu định cho nàng ta mối hôn sự khác thì làm sao nàng ta gả cho Dục Vương được?

Sự ám chỉ của Đường Doanh khiến Tần thị sực tỉnh, vội đáp: "Là do Tức phụ không dạy dỗ tốt mới khiến Dung nhi gây ra chuyện mất đức như thế, Tức phụ nguyện giao lại quyền quản gia."

Đường Mật sớm đã đoán được bà ta sẽ chọn một. Dù sao lúc này Đường Doanh chắc hẳn đã cấu kết với Dạ Quân Dục, nàng ta sao có thể giao phó hôn sự của chính mình vào tay tổ mẫu.

Nhưng không sao cả, kết quả hôm nay đã khiến nàng rất hài lòng rồi.

Ngày tháng còn dài, nàng có thừa thời gian để từ từ chơi đùa với bọn họ.

Đường lão phu nhân không mấy ngạc nhiên trước lựa chọn của Tần thị: "Ngươi bây giờ quay về thu dọn sổ sách và chìa khóa đi, lát nữa ta sẽ cho người qua lấy."

"Dạ." Tần thị đáp lời rồi lui khỏi từ đường.

Đường lão phu nhân lại nhìn Đường Doanh: "Ngươi cũng đi giúp mẫu thân ngươi thu xếp đi, đừng để thiếu sót thứ gì."

"Dạ." Đường Doanh liếc nhìn Đường Mật một cái rồi cũng theo ra ngoài.

Sau khi đuổi Đường Doanh ra ngoài, Đường lão phu nhân cũng cho đám hạ nhân lui hết.

Trong nháy mắt, từ đường chỉ còn lại Đường lão phu nhân và Đường Mật.

"Quỳ xuống!" Đường lão phu nhân nghiêm nghị nhìn Đường Mật.