Hiện giờ chuyện Cố gia Tam thiếu phu nhân biết trồng hoa cỏ đã truyền ra ngoài, thường xuyên có đại phu từ nơi khác tới mang theo sọt tre, đều là những rễ d.ư.ợ.c liệu mà ta chưa từng thấy qua.
Họ tới, ta thậm chí nguyện ý trồng miễn phí, chỉ cầu họ bắt mạch xem bệnh cho Cố Thừa Ngôn.
Dược thảo trồng ra nếu sống với số lượng nhiều thì để lại một gốc cho ta là được, họ nếu không muốn ta cũng không miễn cưỡng.
Nhưng về cơ bản là họ đều nguyện ý.
Có vài vị đại phu đối với loại độc mà Cố Thừa Ngôn trúng phải còn có thể nói ra được đôi chút lý lẽ, cũng sẵn lòng nếm thử biện pháp giải độc.
Tuy rằng đều thất bại.
Nhưng cũng không thể nói là hoàn toàn thất bại, Cố Thừa Ngôn nói đã không còn đau như trước nữa, ít nhất là lúc mới bắt đầu bước đi trong nửa khắc đồng hồ đầu tiên sẽ không đau đến mức khó thở, đây là chuyện tốt.
Đợi đến tháng Tám, những nơi trong nhà có thể trồng trọt đều đã trồng hết rồi, chúng ta quyết định đi ra ngoại thành mua một cái thôn trang để trồng thảo d.ư.ợ.c.
Mấy ngày nay chúng ta cũng kiếm được chút bạc, mua một cái thôn trang, rồi dựng tường vây thật cao là đủ rồi.
Thôn trang mua xong trải qua một phen sửa sang, nhà ở và tường cao đều đã xây xong, người bên Cố phủ tới nói mời chúng ta trở về đón Trung thu.
Ngẫm lại chúng ta dọn ra ngoài cũng đã hơn nửa năm, vậy mà chưa từng trở về, bên kia cũng không phái người tới mời.
“Vậy thì trở về đi.”
Chúng ta trở về vào ngày mười ba tháng Tám, người của Cố phủ lúc vừa nhìn thấy ta đều ngẩn ngơ cả người.
“?”
Ta biết bản thân có sự thay đổi, cao lớn hơn, cũng đã nảy nở hơn.
Vú nuôi nói ta là tiểu nương t.ử xinh đẹp nhất mà bà từng gặp.
Cố Thừa Ngôn chưa từng khen ngợi dung mạo của ta, cũng không nhìn ta đến mức thất thần phát ngốc.
Người của Cố phủ đúng là quá khoa trương rồi.
Hiện giờ trong phủ vẫn là Cố Đại thiếu phu nhân quản gia, nàng ta vẫn cứ như vậy, trước mặt một bộ sau lưng một bộ, tính xấu khó dời.
Cũng may chúng ta chỉ về ở lại hai ba ngày, ngày mười sáu tháng Tám liền rời đi trực tiếp tới thôn trang.
Có người nói muốn tiến cử một vị đại phu cho chúng ta, còn khen người này y thuật tinh vi, có thể gọi là đệ nhất thần y đương thời.
Khoảng ngày hai mươi tháng Tám ông ấy sẽ đến kinh thành, lúc đó sẽ đi thẳng tới thôn trang bên kia.
Bất kể thật giả, ta và Cố Thừa Ngôn đều giữ tâm thế bình thản đối đãi.
Không ôm hy vọng quá lớn thì sẽ không có thất vọng, cho nên việc này cũng không nói cho người nhà Cố gia biết.
Hai cái viện nhỏ chúng ta ở thì được dọn dẹp rất sạch sẽ, vì đồ đạc đã dọn đi gần hết nên hiện giờ phòng ốc trông có vẻ trống trải.
Đặc biệt là thư phòng của Cố Thừa Ngôn, càng trống không.
Cố Thừa Ngôn nhìn qua rồi nhếch mép, lộ ra một nụ cười châm chọc.
Hắn cùng ta ở trong phòng ở hậu viện, bầu bạn cùng ta đọc sách, hoặc là hắn đọc sách cho ta nghe, còn ta ở bên cạnh làm việc thêu thùa may vá.
Nữ công của ta rất kém, chỉ biết khâu các miếng vải lại với nhau, nhưng gần đây ta tâm huyết dâng trào muốn làm một cái túi tiền cho hắn, định bụng lúc đó bên trong bỏ chút hoa quế, không thì đựng d.ư.ợ.c thảo cũng được.
Quyển sách hắn đọc là một cuốn du ký, viết rất hài hước thú vị, nhiều lần ta nghe đến nhập thần liền dừng tay lại nghiêm túc lắng nghe.
Cuối cùng ta đơn giản vứt bỏ kim chỉ, đi đến bên cạnh hắn nằm xuống, gối đầu lên đùi hắn, hắn một tay cầm sách đọc, một tay rút đi chiếc trâm trên tóc ta, xõa mái tóc ra, ngón tay luồn vào những lọn tóc dài.
Trong phòng chỉ có ta và hắn.
Chúng ta đã quen với việc hai người ở chung, cũng không cần Tứ Nguyệt và những người khác hầu hạ.
Các nàng về phòng nghỉ ngơi cũng được, đi vườn hoa Cố phủ hái hoa quế cũng thế, tóm lại tùy các nàng.
Cố Thừa Ngôn một tay bưng chén trà, một tay mân mê tóc ta.
Ta nửa nằm trong lòng hắn, đọc du ký cho hắn nghe.
Cuốn du ký này viết thực sự rất hay, nhưng có nhiều chữ khó đọc mà ta còn chưa biết hết.
Cố Thừa Ngôn khi đọc thường sẽ tránh nặng tìm nhẹ, còn ta đọc thì có thể bình thản đến mức đọc những đoạn ái muội triền miên của người ta ra vị nhạt như nước ốc.
Cố Thừa Ngôn liền bật cười.
Ta liền trêu đùa với hắn.
Nhị tẩu đi tới đúng lúc nhìn thấy chúng ta đang đùa nghịch náo loạn thành một đoàn.
Nàng đứng ở cửa trợn mắt há hốc mồm.
Căn bản nàng không ngờ tới việc Cố Thừa Ngôn lại có thể đùa nghịch với ta như vậy, y phục của ta tuy không loạn nhưng tóc tai thì xõa hết cả ra.
“Cái đó, ta tới thật không đúng lúc.”
“Nhị tẩu, chị đừng đi, chờ em một chút.”
Ta lập tức đứng dậy, để chân trần chạy tới giữ Nhị tẩu lại.
Cố Thừa Ngôn thì sắc mặt như thường đứng dậy, cúi người nhặt đôi giày dưới đất, đi đến trước mặt ta, ngồi xổm xuống xỏ giày vào chân cho ta.
“……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vốn dĩ những việc này hai người làm đã quen.
Nhưng lúc này không hiểu sao ta đột nhiên đỏ mặt.
Cố Thừa Ngôn hành lễ với Nhị tẩu: “Gặp qua Nhị tẩu, chị và Du Vãn cứ trò chuyện, em đi lên tiền viện trước.”
“Tam đệ bận thì cứ đi đi.”
Cố Thừa Ngôn vừa đi, Nhị tẩu liền trêu chọc: “Không ngờ em và Tam đệ lại ân ái như vậy.”
“Tam gia là phu quân tốt nhất trên đời.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đây là lời v.ú nuôi nói với ta.
Bà nói Tam gia là lang quân tốt nhất thế gian, tự nhiên chính là phu quân tốt nhất của ta.
Nhị tẩu mỉm cười, bắt đầu chuyện đông chuyện tây tán gẫu với ta.
Ta không biết rốt cuộc nàng muốn nói chuyện gì?
Ta tuy không thông minh lắm, nhưng những ngày qua cũng nghe Cố Thừa Ngôn đọc không ít sách, đã biết phân tích lời nói và hành động ám chỉ của người trong sách.
Ta cảm thấy Nhị tẩu không đơn thuần chỉ tới để tán gẫu.
Nàng không nói thì ta sẽ đi cáo trạng vậy.
Dựa vào cái gì mà khinh thường Tam gia chứ?
Hắn cũng là con trai ruột của lão gia và phu nhân cơ mà, mặc dù hắn không thể mang lại vinh quang cho gia tộc nữa, nhưng hắn cũng chưa từng bôi tro trát trấu vào mặt gia tộc.
“Nhị tẩu, chị có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, thư phòng ở tiền viện cái gì cũng không có, Tam gia chẳng có chỗ nào để đi, lát nữa em phải đi tìm chàng về.”
“……” Nhị tẩu ngẩn ra.
“Em nói trong viện của Tam đệ cái gì cũng không có sao?”
“Phòng khác thì có, nhưng thư phòng của Tam gia lại trống không, mặc dù chúng em đã dọn đi một số đồ đạc nhưng vẫn chưa dọn hết, lần này về lại thấy trống trơn. Giống như căn phòng này của em vậy, nơi nơi đều trống trải, những thứ đó đã đi đâu rồi? Lúc trước em đâu có dọn sạch hết.”
“Tam đệ muội, ta cùng em đi xem xem.”
“Vậy thì đi thôi.”
Lúc ta và Nhị tẩu đi tới.
Cố Thừa Ngôn đang kéo một chiếc ghế bập bênh ngồi dưới mái hiên, nhắm mắt đung đưa.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn mở mắt nhìn về phía chúng ta.
Chỉ một cái liếc mắt, hắn đã biết vì sao Nhị tẩu lại tới.
Hắn nhìn ta rồi thở dài bất đắc dĩ.
“Nhị tẩu, không cần phải đi xem đâu, mời chị về cho.”
“Tam đệ……”
“Cũng không phải chuyện gì to tát, chúng em ở lại hai ngày rồi sẽ đi ngay, lần sau có lẽ sẽ không về đón Tết nữa.”
Ta nghĩ Cố Thừa Ngôn nói lần sau "có lẽ" không về, thực ra là "nhất định" sẽ không về.
Hắn chắc chắn sẽ đưa ta đi phủ thành khác, sau đó lấy đủ loại lý do để không trở lại.
“Nếu đã như vậy, ta xin phép về trước.”
Nhị tẩu nhìn về phía ta.
“Tam đệ muội, hôm khác chị lại tìm em nói chuyện.”
“Vâng thưa Nhị tẩu.”
Nhị tẩu đi rồi.
Cố Thừa Ngôn nhéo mũi ta.
“Thật ra ngươi không cần thiết phải để Nhị tẩu biết chuyện đó.”
“Con chỉ thấy xót xa cho Tam gia, dựa vào cái gì mà họ đối xử với ngài như vậy? Khi ngài có thể mang lại vinh quang cho Cố gia thì ai nấy đều tâng bốc, hiện giờ ngài chỉ là tạm thời như rồng mắc cạn, mà họ lại sỉ nhục ngài như thế……”
“Ngươi bị Vương gia khắt khe như vậy cũng đâu thấy ngươi tức giận hay ủy khuất.”
“Không giống nhau.”
“Chỗ nào không giống?”
Ta nghiêm túc suy nghĩ một chút:
“Họ chưa bao giờ hưởng thụ vinh quang mà con mang lại, cũng chưa từng hưởng thụ sự hy sinh của con cho họ, càng chưa lấy được bất kỳ lợi lộc nào từ con. Họ không yêu con, con cũng không yêu họ, họ bạc đãi con thì con cũng chẳng thèm vác mặt cầu xin họ yêu thương.”
Ta ngẩng đầu nhìn Cố Thừa Ngôn.
“Tam gia, ngài và con không giống nhau.”
Cố Thừa Ngôn im lặng hồi lâu mới thở dài:
“Từ ngày ngươi đến bên cạnh ta, ta đã không còn để tâm đến những chuyện đó nữa rồi.”