Sáng nay, Lâm Kiến Uyên bị đánh thức bởi một mùi hương thơm lừng.
Một hương thơm ngọt ngào, hòa quyện giữa mùi trái cây và thịt nướng béo ngậy, đã kéo anh ra khỏi giấc ngủ. Lâm Kiến Uyên chưa kịp mặc quần đã chạy thẳng vào bếp.
Đúng như dự đoán, bạn cùng phòng của anh đang nấu ăn.
"Vợ ơi, em đang làm gì thế?" Lâm Kiến Uyên hít hà thật sâu cái mùi thịt nướng ngọt ngào trong không khí, thật quá hấp dẫn. Bụng anh đã bắt đầu sôi "sùng sục" rồi.
Hệ tiêu hóa dùng cả hai tay, một bên kéo nồi chiên không dầu ra để lật thịt, bên còn lại cầm cái muôi vớt bọt cho món đùi gà lớn đang luộc trên bếp ga.
Bạn cùng phòng mỉm cười nói: “Nấu bữa sáng cho anh đấy.”
"Bữa sáng?!" Lâm Kiến Uyên kinh ngạc nhìn món thịt nướng và đùi gà. “Bữa sáng mà hoành tráng thế này á?”
“Hoành tráng sao?”
"Hoành tráng chứ!" Lâm Kiến Uyên dở khóc dở cười. “Với lại buổi sáng cũng không kịp nữa... khoan đã, cậu dậy lúc mấy giờ thế?”
"Ừm," Hệ tiêu hóa suy nghĩ một lát, “6 giờ?”
Dù sao thì hắn cũng không cần ngủ.
Lâm Kiến Uyên: “...”
Anh xúc động đến mức không nói nên lời.
Anh biết vợ mình dịu dàng, đảm đang, chu đáo và biết quan tâm người khác, nhưng cũng chiều chuộng anh quá rồi!!!
Sao lại có cậu sinh viên nam dậy từ 6 giờ sáng để nấu một bữa tiệc lớn cho người yêu thế này?!
20 tuổi là cái tuổi ngủ còn chưa đủ! Cậu ấy dậy kiểu gì mà hay vậy???
"Bảo bối à." Lâm Kiến Uyên không biết nói gì, chỉ muốn ôm vợ từ phía sau.
Nhưng nhìn cảnh "một đàn ruột" đang múa may loạn xạ…
Ờ, có chút không biết nên bắt đầu từ đâu.
Mà nói đi cũng phải nói lại, vợ mình nấu ăn đúng là có tính "nghệ thuật" ghê!
Nhìn qua thì thấy một đàn ruột múa may loạn xạ, nhưng thực ra lại rất có trật tự!
Vợ nấu cho anh món sườn heo sốt táo và gà xé phay sốt chanh.
Lâm Kiến Uyên đứng bên cạnh nhìn, càng nhìn càng thấy sảng khoái.
Sườn heo sốt táo. Miếng thịt vai có cả nạc lẫn mỡ được chọc ra vài lỗ nhỏ bằng nĩa.
Táo gọt vỏ, thêm một ít hành tây, một lượng rượu nấu ăn vừa đủ, rồi cho vào máy xay thành hỗn hợp sệt. Trộn với muối, gừng, nước tương để làm nước sốt, sau đó rưới lên miếng thịt vai. Trộn sơ cho thịt và sốt thấm đều.
Một chút bột năng có thể giúp nước sốt bám vào thịt tốt hơn. Rắc thêm chút bột tiêu đen rồi cho cả hộp thịt vào tủ lạnh ướp nửa tiếng để táo và thịt ngấm đều gia vị.
Cắt thêm một quả táo khác thành lát mỏng, xếp đầy đáy nồi chiên không dầu. Đặt miếng thịt vai đã ướp lên trên, thêm một nhánh hương thảo. Nướng ở 200°C trong 10 phút, lật mặt, phết mật ong, rồi nướng thêm 10 phút nữa.
Thế là món sườn heo sốt táo hoàn thành.
Không cần phải kéo nồi chiên ra, chỉ ngửi mùi thơm bay ra từ lỗ thoát hơi thôi cũng đủ khiến Lâm Kiến Uyên thèm nhỏ dãi rồi.
Không kịp đợi nguội, anh đã cầm đũa gắp ngay một miếng từ nồi ra ăn.
Thơm quá! Ngon quá trời đất ơi!
Thịt vai có mỡ có nạc vừa phải, được nướng xèo xèo. Lớp da vàng óng, hơi giòn, cắn vào lại mềm mại mọng nước.
Sốt táo giúp cân bằng độ béo của thịt nướng, lại thêm vị chua ngọt đặc trưng.
Quan trọng nhất là cái độ chín! Cái độ chín!
Lâm Kiến Uyên thấy thật kỳ diệu. Miếng thịt heo bình thường, quả táo bình thường, cho vào nồi chiên không dầu bình thường... ủa? Sao lại ra được món ăn có vị ngon tuyệt vời như vậy chứ, sao thịt nướng lại mọng nước thế này?
Thế là anh vừa nhai (nhồm nhoàm), vừa hỏi (nhồm nhoàm), ai mà nghiên cứu ra món thịt nướng táo (nhồm nhoàm) này hay quá vậy?
Chưa kể đến món gà xé phay sốt chanh.
Đùi gà to cho vào nồi nước lạnh, thêm gừng và rượu nấu ăn. Đun sôi rồi hạ lửa nhỏ. Nhân lúc này pha nước sốt.
Cho hành lá, tỏi, ớt bột, vừng trắng vào, rưới dầu nóng lên nghe "xèo xèo". Sau đó thêm nước tương, giấm, dầu hào, đường, muối để nêm nếm. Thế là đã có một chén dầu vừng đỏ thơm lừng rồi.
Đùi gà luộc xong, cho vào tô nước đá. Sau đó, xé thịt gà thành từng thớ. Thịt gà sau khi ngâm nước đá sẽ dai và săn chắc hơn. Cho thêm chanh thái lát, rau mùi đã cắt vào tô gà xé, rồi rưới nước sốt vừng đỏ còn hơi nóng lên trên.
Dùng đũa gắp một miếng, miếng thịt gà nào cũng có cả da và thịt, được bọc đều bởi lớp sốt đỏ.
Mùi thơm của vừng được dầu nóng k*ch th*ch, mùi chanh và rau mùi bay thẳng vào mũi khiến tinh thần sảng khoái.
Nước sốt cay cay, vừng trắng béo bùi, chanh và rau mùi thanh mát, kết hợp với thịt gà mềm dai.
Cắn một miếng, vị cay, thơm, đậm đà bùng nổ trong khoang miệng.
Chỉ có thể dùng một từ để diễn tả: "Sướng!"
[Miêu tả mà tôi cũng thấy đói luôn rồi đây. Sướng nhất anh Lâm:)) ]
"Vợ ơi, sao em nấu ăn giỏi thế? Sao em nấu món gì cũng ngon vậy?" Lâm Kiến Uyên vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói.
Anh không thể kìm lòng, cứ đứng trong bếp gắp liên tục hết đũa này đến đũa khác.
Buồn cười thật. Mới một phút trước, ai đã nghĩ không ăn nổi bữa sáng ăn đồ dầu mỡ thế này ấy nhỉ?
Hệ tiêu hóa nhìn anh ăn ngấu nghiến, khóe môi khẽ cong lên, nói: “Tôi vừa mới học thôi.”
Đúng là mới học thật.
Hôm qua lúc hắn tìm kiếm cách giặt q**n l*t trên Tiểu Hồng Thư, ứng dụng đã tự động đề xuất công thức này luôn.
Sườn heo sốt táo rất đưa cơm. Gà xé phay sốt chanh cay cay sảng khoái, ăn không cũng hết cả nồi.
Dù rất ngon nhưng đây là bữa trưa mà bạn cùng phòng làm cho anh.
Lâm Kiến Uyên phải cố gắng lắm mới kiềm chế được, không chén sạch hai món này ngay tại chỗ.
Cũng chính vì đã "giải tỏa cơn thèm" vào buổi sáng, nên đến buổi trưa, khi mang cơm ra, anh mới có thể giữ được vẻ "giả vờ giữ kẽ".
Còn những người khác thì không thể giữ được bình tĩnh.
"Chịu không nổi rồi," Tô Chí Vỹ nhìn món gà xé phay sốt chanh kia, nuốt nước miếng nói, “Cho tôi ăn một miếng đi Lâm Kiến Uyên! Bảo tôi làm gì cũng được!”
"Tôi cũng vậy!" Tần Thi hùng hổ la lên.
Những người khác thấy vậy cũng hùa theo. "Tôi cũng vậy!" vang lên khắp nơi.
Bùi Thạc, cậu em "nhóc cún con" mưu mô thậm chí còn dùng giọng nũng nịu: “Anh Kiến Uyên ơi, em cầu xin anh, cho em ăn một miếng đi, chỉ một miếng nhỏ thôi mà, nha nha!”
Nhìn những đồng nghiệp đang đói meo, mặc dù Lâm Kiến Uyên có hơi tiếc, nhưng khoảnh khắc này, cảm giác muốn khoe khoang đã chiến thắng tất cả!
"Được rồi, mỗi người một miếng thôi nhé, tôi còn phải ăn nữa," Lâm Kiến Uyên vui vẻ, hào phóng đặt hai hộp cơm trước mặt mọi người.
Tất cả lao vào như hổ đói.
Lâm Kiến Uyên vội vàng giữ trật tự: “Mỗi người một miếng chứ không phải mỗi món một miếng! Chọn một trong hai thôi! Để lại cho tôi với! Tôi còn ăn mà!!”
“Được được rồi! Tôi chỉ ăn 'một tỷ' miếng thôi!”
“Không phải tôi nói chứ, ngon thật đấy. Lâm Kiến Uyên, tôi đăng ký ăn theo tháng ở chỗ cậu được không? Cậu bảo bạn gái cậu làm thêm mỗi ngày một suất cơm cho tôi nhé.”
“Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn!”
“Tôi cũng vậy!!!”
“Bùm!”
Giá trị tinh thần leo l*n đ*nh!
Khóe miệng của Lâm Kiến Uyên kiểu như: “~”
“Ái chà chà.”
“Lại sắp có ai sướng chết đây nè...”
Chịu không nổi rồi. Vợ mình tuyệt vời quá đi mà!
Các đồng nghiệp ăn uống vui vẻ, Lâm Kiến Uyên cũng vui thầm trong lòng.
Khi mọi người đang đắm chìm trong hạnh phúc, một giọng nói khó chịu như tiếng móng tay cào vào bảng đen vang lên từ phía sau.
"Đồ ăn ngon thật đấy nhỉ, mới trưa đã ăn tiệc rồi. Có tiền thế này thảo nào chẳng cần lương chuyên cần nữa." Vu Tú Lệ mỉa mai nói.
Mọi người nghe xong liền tức giận, định đáp trả lại.
Nhưng Lâm Kiến Uyên đã thản nhiên nói:
“Bà muốn ăn thì xếp hàng đi.”
Vu Tú Lệ: “?”
Mọi người: “Phụt.”
Mặt ai nấy đều nhịn cười.
Vu Tú Lệ mất mặt, đành cười gượng nói: “Cậu tự làm à? Không ngờ cậu cũng biết nấu ăn, nhìn không giống lắm nhỉ.”
"Không phải tôi làm. Cái này là người yêu tôi dậy sớm làm cho tôi đấy," Lâm Kiến Uyên ngây thơ nói:
“Không có ai làm đồ ăn ngon cho bà, bà cũng đừng có ghen tị với người khác chứ, cô Vu?”
Vu Tú Lệ: “...”
Vu Tú Lệ trợn mắt, không thể nghĩ ra lời nào để đáp lại.
Thế là đành trợn mắt thêm lần nữa rồi bỏ đi.
Mọi người lập tức cười ồ lên.
Tô Chí Vỹ nhìn theo hướng bà ta đi, có chút lo lắng: “Lâm Kiến Uyên, bà ta lại lên lầu tìm Khương Thần rồi. Chắc chắn lại đi mách lẻo nữa rồi.”
Lần này chưa đợi Lâm Kiến Uyên lên tiếng, Bùi Thạc đã lớn tiếng nói: “Thì sao nào?”
Mọi người sững lại, rồi chợt bừng tỉnh.
Đúng vậy, thì sao nào!
Dù là Khương Thần hay Vu Tú Lệ, Lâm Kiến Uyên cũng chẳng sợ.
Anh là "người điên" mà! Sợ ai chứ!
Nói đi cũng phải nói lại, khi Lâm Kiến Uyên không "lên cơn" thì đúng là trông anh như người bình thường thật!
Thế nên họ thường xuyên quên mất, Lâm Kiến Uyên còn có cái "đặc tính" này!
Tầng hai.
Như lời dự đoán, Vu Tú Lệ "mạch lạc" kể lể một tràng với Khương Thần.
Cuối cùng tổng kết lại: “Cậu ta bị tâm thần nặng như vậy, sao không đuổi việc cậu ta đi?!”
Khương Thần yếu ớt nói: “Vì làm vậy là vi phạm Luật Lao động.”
Điều này là thật. Mặc dù công ty họ thường xuyên đi trên ranh giới của việc vi phạm Luật Lao động, nhưng đó chỉ là làm thêm giờ hoặc "tẩy não" nhân viên thôi.
Công ty nào mà chẳng làm vậy?
Nhưng sa thải nhân viên với lý do bị tâm thần thì lại khác.
Luật Lao động quy định rõ: Người lao động bị bệnh, trong thời gian nghỉ bệnh theo quy định, người sử dụng lao động không được phép tự ý chấm dứt hợp đồng.
Trừ khi Lâm Kiến Uyên mắc phải một lỗi nghiêm trọng nào đó, nếu không sẽ không có lý do chính đáng để sa thải anh.
Nhưng trớ trêu thay, anh lại chẳng mắc lỗi gì cả.
Nếu phải nói là có lỗi, thì đó là "hỗn láo" với cấp trên.
Nhưng chuyện hỗn láo này, tổng công ty cũng đã chính thức kết luận rồi.
Lúc Khương Thần lên tổng công ty "kiện", tổng công ty đã dùng một câu để tẩy não hắn ta: “Cấp dưới chửi anh, có phải anh nên tự xem lại mình đã làm sai ở đâu không?”
Khương Thần còn dám đi tìm cấp trên để nói chuyện này nữa sao! Hắn ta đâu có ngốc!
Túm cái quần lại là:
Không thể đuổi việc. Trừ khi bồi thường.
Bồi thường một khoản tiền khổng lồ.
Khương Thần kiên nhẫn giải thích, Vu Tú Lệ nghe xong lại lộ ra vẻ mặt "đúng là thằng ngu”, bà ta tỏ vẻ ghét bỏ: “Tôi không nói sa thải. Tôi nói là 'khuyên' đuổi việc!”
Khương Thần: “Cô đi mà khuyên.”
Vu Tú Lệ: “Tôi không đi.”
Khương Thần: “Vậy tôi cũng không đi.”
Vu Tú Lệ trợn mắt: “Chúng ta cùng đi.”
Khương Thần im lặng, hắn ta suy nghĩ một chút, rồi nhớ lại ký ức kinh hoàng về việc bị nhồi bánh trứng vào miệng.
"Thôi đi," Khương Thần đau khổ nói, “Tôi thấy bây giờ cậu ta cũng khá tốt rồi, đã bớt 'lên cơn' hơn lúc mới bị bệnh nhiều.”
Vu Tú Lệ: “...”
Nhìn vẻ mặt đau khổ của Khương Thần, bà ta cũng chợt nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng khi Lâm Kiến Uyên mặc váy ngắn màu tím lấp lánh và dùng chân chặn bà ta vào tường.
Khương Thần: “...”
Vu Tú Lệ: “...”
Hai người nhìn nhau, đột nhiên hiểu được nỗi lòng của đối phương.
Suy cho cùng thì ai mà chưa từng "ăn trái đắng" vì Lâm Kiến Uyên chứ?
Ai cũng đã "ăn" rồi, ha ha ha ha ha!
---
Dưới sự "giúp đỡ" nhiệt tình của mọi người, Lâm Kiến Uyên nhanh chóng ăn xong bữa trưa.
"Anh, để đấy em rửa cho! Không thể ăn không công thế được!" Chú chó Golden hồ hởi sấn lại gần, vẻ mặt nịnh nọt.
“Mà anh ơi, lần sau anh mang cơm, có thể mang thêm cho em một miếng không?”
Lâm Kiến Uyên chưa kịp nói gì, Tô Chí Vỹ đã tức giận, đẩy Bùi Thạc ra rồi chen vào:
“Bùi Thạc, cậu làm thế là không đúng! Cướp lời thoại của tôi thì thôi đi, còn dám cướp cả việc của tôi nữa! Quá đáng! Người mới xếp hàng sau đi! Hôm nay bát của Lâm Kiến Uyên nhất định phải do tôi rửa!!!”
"Còn tôi thì khác," Tần Thi chống cằm, thành kính nói, “Ngày mai tôi muốn ăn chùa nữa.”
Mọi người: “...”
“Hay cho cô, còn dám ước nguyện nữa cơ đấy!”
Khóe miệng của Lâm Kiến Uyên cong lên mãi cũng không hạ xuống. Bữa cơm hôm nay thực sự mang lại cho anh giá trị tinh thần cực lớn.
Anh nghĩ, đáng ra phải sớm biết các đồng nghiệp thích cơm của bạn cùng phòng làm mới đúng... nhưng cũng không thể ngày nào cũng mang cơm cho họ được!
Đó là vợ tôi mà! Của riêng tôi thôi!
Lỡ cậu ấy mệt thì sao!
Hộp cơm bị các đồng nghiệp tranh nhau rửa.
Lâm Kiến Uyên như một "ông chủ" thời phong kiến, vui vẻ ngồi phía sau xem.
Lâm Kiến Uyên trợn mắt nhìn trời: “Không ổn thật. Mẹ nó, tôi đã bảo đi làm rất hại người mà! Mới làm có một buổi sáng thôi, đau cơ thắt lưng với thoái hóa đốt sống cổ lại tái phát hết rồi!”
Squishy: “?”
Lâm Kiến Uyên: “Không ngủ nữa. Đi đánh bao cát thôi! Rèn luyện sức khỏe!”
Khối thịt lớn dưới tầng hầm: “???”
Sao tự nhiên tôi lại thấy lạnh sống lưng thế này?
Nửa tiếng sau.
Lâm Kiến Uyên sảng khoái rời đi, để lại cái bao cát thâm tím hết mặt mày.
Cái bao cát nằm trên sàn, nước mắt nước mũi chảy không ngừng: “huhuhu”
"Tin tốt và tin xấu, muốn nghe cái nào trước?" Squishy đeo cái vỏ ốc lên, giảm tốc độ thời gian, thong thả bò đến trước mặt Khối thịt.
Khối thịt đang thoi thóp.
Khối thịt lười nói.
Squishy đắc ý, tự nói: “Tin tốt là lúc nãy cậu đã hầu hạ 'ông nội' Lâm của chúng ta rất tốt, hôm nay chắc anh ta sẽ không đến tìm cậu gây rắc rối nữa đâu.”
Khối thịt nghe vậy, cuối cùng cũng có dũng khí để sống tiếp, gắng gượng ngồi dậy hỏi: “Vậy còn tin xấu?”
Squishy: “Tin xấu là ngày mai chúng tôi lại đến.”
Khối thịt: “...”
Á!!!!! huhuhu!!!!!
Sau khi thành công khiến Khối thịt sụp đổ, Squishy hài lòng cõng cái vỏ ốc, nhúc nhích đuổi theo Lâm Kiến Uyên.
Sau khi điều chỉnh tốc độ thời gian, nó chỉ mất một giây để trở lại túi quần của Lâm Kiến Uyên.
Hòn đá nhỏ chân thành hỏi: “Cậu được thăng chức thành 'tổng quản' thái giám từ lúc nào thế, sao tôi không biết?”
Squishy: “?”
Con mắt thiên thần khinh thường nói: “Hóa ra không phải à? Vậy mà hay lo chuyện bao đồng thế?”
Squishy: “???”
Squishy lập tức giận: “Các cậu không hiểu à? Tôi đang giúp Lâm Kiến Uyên quản lý đàn em đấy! Vì chỉ khi Lâm Kiến Uyên vui vẻ, vị 'S' kia mới vui vẻ! Chúng ta, những món đồ chơi nhỏ đi kiếm cơm, mới có cái để mà ăn! Thế không hiểu 'tình người' là cái gì à?! Mấy cậu có hiểu không đấy?!”
Hòn đá nhỏ: “...”
Con mắt thiên thần: “...”
Squishy đang cảm thán sao mấy tên ngốc này không hiểu được nỗi lòng tốt đẹp của nó, thì đột nhiên lại nghe thấy âm thanh kỳ lạ ban nãy.
“Khục... khục... khục...”
Lâm Kiến Uyên dừng bước.
Ở tầng hầm, trong hành lang hẹp và kín mít.
Trên đầu là ống thông gió. Hai bên là bức tường bê tông màu xám. Dưới chân là mặt sàn bằng phẳng.
Không có bất cứ thứ gì có thể tạo ra âm thanh giống như tiếng xương ma sát cả.
Lâm Kiến Uyên đầy nghi hoặc, vặn vặn cổ, rồi lại vặn vặn eo.
“Khục... khục... khục...”
Âm thanh kỳ lạ lại vang lên, luẩn quẩn trong hành lang ngột ngạt dưới lòng đất.
Lần này Lâm Kiến Uyên đã chắc chắn.
Âm thanh này phát ra từ xương của chính anh. Xương cổ, xương ngực và xương thắt lưng của anh.
Đồng thời, nó cũng phát ra từ cuối hành lang.
Một thứ gì đó ở cuối hành lang, đang phát ra tiếng "khục... khục...khục", "khục... khục...khục".
Càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Và cùng lúc đó, xương của anh cũng "cộng hưởng" theo.
Gần như ngay lập tức.
Thời Thiếu Ninh vừa giao ca xong, đang chuẩn bị ra về, thì thiết bị trên cổ tay anh ta bỗng nhiên phát ra báo động inh ỏi!
"...Chết tiệt!" Thời Thiếu Ninh chửi thề, nhưng vẫn nhanh chóng quay người, tập hợp đội viên xuất phát.
Tại nhà của Lâm Kiến Uyên. Hệ tiêu hóa" đang nằm trên giường lướt Tiểu Hồng Thư, thì bỗng "ruột" ngừng lại.
Tiếng hát lơ đãng, nhàn nhã bỗng im bặt.
Một luồng khí mạnh mẽ lập tức tỏa ra, bóng tối màu thịt đỏ như sóng lớn cuộn trào!
Một giây sau, bóng dáng của Tà vực đã biến mất.
Tại hành lang tầng hầm.
Squishy hít một hơi lạnh: “Lâm... Lâm Kiến Uyên...!”
Hòn đá nhỏ: “Có thứ gì đó đang đến! Hơn nữa...”
Con mắt thiên thần trầm giọng: “Rất mạnh. Là cấp A.”
Lâm Kiến Uyên: “...”
“Âm thanh chết tiệt gì vậy?”
“Mẹ nó, đi làm đã phát bực rồi, mà cả ngày cứ ảo giác ảo thanh mãi không dứt là sao hả!”
Lâm Kiến Uyên nổi cơn tam bành, không nghĩ ngợi gì, lôi hết mọi thứ trong túi quần ra.
Và ném về phía cái "thứ âm thanh chết tiệt" đó.
Squishy & Hòn đá nhỏ & Con mắt thiên thần: “...”
“Chúng tôi không phải được dùng như thế đâuuuuu!!!”