Hóa Ra Tôi Không Mắc Bệnh Tâm Thần

Chương 108



“!!!”

Lâm Kiến Uyên sợ hãi lùi lại một bước, đồng tử co rút!

Chân người? Chân người!

Tại sao ở đây lại có chân người? Hơn nữa chỉ có một cái chân? Các phần khác đâu? Đây là chân của ai?!

Não Lâm Kiến Uyên xoay chuyển nhanh chóng, anh th* d*c, tim đập điên cuồng!

Không đúng không đúng không đúng!

Tại sao? Không thể nào!

Huề Ngọc không thể ăn thịt người! Em ấy tuyệt đối không!

Nhất định là có nguyên nhân nào đó, nhất định là hiểu lầm, em ấy không thể…

Huề Ngọc tuyệt đối không thể ăn thịt người!!!

Tim Lâm Kiến Uyên đập điên cuồng như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

Nhưng phản ứng của cơ thể lại nhanh hơn suy nghĩ.

Khi anh định thần lại, anh đã lấy túi rác ra và cho cả cái chân vào đó.

Miệng vực: "?" Chuyện gì thế?

Squishy: “...”

Hòn đá nhỏ: “...”

Các món đồ chơi nhỏ đều im lặng. Miệng vực càng hoảng hơn: “Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy!”

Lâm Kiến Uyên trầm giọng: “Im miệng.”

Miệng vực lập tức: “>_