Gió đêm cuối hạ thổi qua khoảng sân nhỏ, làm tán cây mộc hương lay động xào xạc.
Anh ta đứng ngoài cổng, bàn tay đặt bên người siết lại rồi buông ra, giống như có rất nhiều lời muốn nói nhưng cuối cùng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Tri Ý.” Anh ta gọi tên tôi lần nữa.
Tôi không đáp.
Anh ta khẽ cười, nụ cười rất nhạt.
“Tôi cứ nghĩ… ít nhất cô sẽ trách tôi vài câu.”
“Tôi đã trách rồi.” Tôi nói bình tĩnh, “Lúc ký đơn ly hôn chính là lúc tôi trách anh.”
Sau đó tôi không còn trách nữa.
Bởi vì với một người không còn liên quan, oán trách cũng trở nên dư thừa.
Lục Chinh Viễn nghe hiểu ý tôi.
Sắc mặt anh ta trắng thêm vài phần dưới ánh đèn vàng nhạt.
Anh ta cúi đầu nhìn đôi giày quân dụng của mình hồi lâu, rồi mới thấp giọng nói:
“Cô nói đúng.”
“Từ đầu đến cuối, người không rõ ràng đều là tôi.”
“Tôi tưởng mình chưa buông được Bạch Lộ.”
“Nhưng thật ra…” Anh ta dừng lại một chút, cổ họng khàn đi, “tôi chỉ không cam lòng với đoạn quá khứ đó.”
Tôi nhìn anh ta.
Đây là lần đầu tiên anh ta nhắc đến Bạch Lộ trước mặt tôi một cách thẳng thắn như vậy.
“Ngày cô ấy thật sự xuất hiện trước mặt tôi lần nữa, tôi mới phát hiện mọi thứ đã khác từ lâu rồi.”
“Người tôi nhớ mãi không quên, có lẽ không phải cô ấy.”
“Mà là chính bản thân mình của năm mười tám tuổi.”
Khoảng sân chìm vào yên lặng.
Tôi không lên tiếng.
Anh ta cũng không mong tôi trả lời.
Rất lâu sau, anh ta mới ngẩng đầu nhìn tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Biên giới rất lạnh.” Anh ta nói, “Cô nhớ mặc dày một chút.”
Tôi bật cười.
“Lục Chinh Viễn.”
“Ừ.”
“Đây là viện phía đông của đại viện quân khu, không phải biên giới.”
Anh ta sững người, sau đó cũng khẽ cười theo.
Nụ cười ấy rất mệt mỏi.
“Phải.” Anh ta nói, “Là tôi quên mất.”
hằng nguyễn
Một cơn gió thổi qua.
Lá cây rung lên xào xạc.
Anh ta đứng ngoài cổng nhìn tôi thật lâu, ánh mắt sâu đến mức gần như muốn khắc hình dáng tôi vào tận đáy mắt.
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn không bước vào sân.
Bởi vì anh ta biết, từ ngày ký tên ly hôn, nơi này đã không còn là nơi anh ta có thể quay về nữa.
“Tôi đi đây.” Anh ta nói.
Tôi gật đầu.
“Lên đường bình an.”
Anh ta khẽ “ừ” một tiếng.
Sau đó xoay người rời đi.
Bóng lưng cao lớn ấy dần khuất khỏi con đường lát đá dưới ánh đèn vàng nhạt.
Từ đầu đến cuối, anh ta không quay đầu lại.
Mà tôi cũng không gọi anh ta lại.
Có những người từng đi ngang qua cuộc đời nhau rất sâu đậm.
Đã từng đứng cạnh nhau trong cùng một mái nhà, cùng đọc một bản báo cáo, cùng ngồi dưới một ngọn đèn.