"Bởi vì bên ngoài còn có rất nhiều người muốn ta c.h.ế.t."
"Nếu ta không trở về, họ sẽ cho rằng mình đã thắng."
Hoa Tri Ý nghe vậy thì không hiểu hết ý tứ của hắn.
Nhưng nàng ghi nhớ kỹ từng chữ một.
Những ngày sau, nàng dạy hắn cách nghe tiếng cây cối thở.
Hắn ngồi bên cạnh, kiên nhẫn nắm tay dạy nàng viết chữ nhân gian.
Chữ đầu tiên hắn viết cho nàng chính là chữ “Ý”.
Chữ “Ý” này về sau được hắn vô thức viết lại trong mộng suốt mười hai năm.
Bên dòng suối trong vắt của Đào Uyên Cảnh.
Đó là buổi chiều cuối cùng trước ngày Tạ Cẩm Niên phải rời đi.
Tạ Cẩm Niên ngồi trên tảng đá, dùng một con d.a.o nhỏ tỉ mỉ gọt nhánh đào khô.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hoa Tri Ý ngồi sát bên cạnh, tò mò nhìn chằm chằm vào tay hắn.
Nàng chớp mắt hỏi:
"Chàng đang làm cái gì vậy?"
Hắn không trả lời, chỉ tập trung gọt giũa.
Đến khi hoàn thành, hắn đột ngột chìa tay ra, đưa nàng một chiếc trâm gỗ.
Phía đầu trâm khắc một hình hoa đào, nét khắc còn thô, một cánh bị lệch hẳn sang bên.
Mặt sau chiếc trâm khắc hai chữ rất nhỏ: “Tri Ý”.
Hoa Tri Ý reo lên khe khẽ, vui vẻ cài ngay chiếc trâm lên tóc.
Nàng nghiêng đầu hỏi:
"Ở nhân gian, tặng trâm cho nữ t.ử có ý nghĩa gì?"
Tạ Cẩm Niên hơi khựng lại, đôi tai ửng đỏ.
Hắn vội quay mặt đi, né tránh ánh mắt ngập tràn ánh sao của nàng:
"Không có ý nghĩa gì cả."
Hoa Tri Ý tin là thật, liền gật đầu cười:
"Được, vậy sau này ta cũng sẽ tặng chàng một món đồ không có ý nghĩa."
Dù sau này có mất đi ký ức, hắn vẫn sẽ vô thức lặp lại hành động khắc trâm này.
Đêm cuối cùng, dưới cây đào thần cổ thụ.
Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa ngào ngạt.
Tạ Cẩm Niên đứng xoay lưng về phía nàng, trầm giọng nói ngày mai phải đi.
Hoa Tri Ý giả vờ như không quan tâm, cúi đầu nghịch tà áo.
Nhưng suốt cả đêm hôm đó, nàng không còn nói cười lí lắc như mọi khi.
Trước khi bước ra khỏi ranh giới, Tạ Cẩm Niên quay đầu nhìn nàng, quả quyết hứa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chờ ta giải quyết xong chuyện bên ngoài, ta nhất định sẽ quay lại."
Hoa Tri Ý ngước mắt lên hỏi:
"Nếu chàng quên mất đường vào đây thì sao?"
Tạ Cẩm Niên đáp chắc nịch:
"Ta sẽ tự đi tìm."
Nàng nghe vậy liền mỉm cười, đặt vào lòng bàn tay hắn một cánh hoa đào để dẫn đường.
Tạ Cẩm Niên siết c.h.ặ.t cánh hoa trong tay, nhìn bờ môi nàng.
Hắn gần như muốn nói điều gì đó hệ trọng, nhưng cuối cùng chỉ buông lại hai chữ:
"Đợi ta."
Hoa Tri Ý cười tươi:
"Được."
Đây là lần đầu tiên nàng hứa sẽ đợi hắn, lời hứa mở đầu cho toàn bộ bi kịch kéo dài.
Sáng hôm sau, tại vách núi hiểm trở ngay ngoài ranh giới Đào Uyên Cảnh.
Tạ Cẩm Niên vừa bước ra ngoài liền bị nhóm sát thủ còn sống sót mai phục chặn đường.
Hắn rút kiếm chống trả quyết liệt, nhưng vết thương cũ chưa lành hẳn khiến bộ pháp loạng choạng.
"Phốc!"
Một mũi tên đen mang theo chú diệt hồn tàn nhẫn xuyên thẳng qua n.g.ự.c hắn.
Cánh hoa đào dẫn đường trong túi áo hắn lập tức tự bốc cháy thành tro bụi.
Trong Đào Uyên Cảnh, Hoa Tri Ý đột ngột cảm ứng được tai ương, tim đau thắt.
Nàng không kịp nghĩ ngợi, lập tức nhấc váy chạy điên cuồng ra ngoài.
Mộ Dung Huyền xuất hiện, giữ c.h.ặ.t vai nàng lại.
Ông nhìn thấu mọi chuyện, trầm giọng:
"Vết thương mang chú diệt hồn, linh lực thông thường không thể cứu vớt."
"Muốn hắn sống, con phải dùng đến một cánh hoa bản mệnh trên cổ tay."