Nói là mười phút, Ninh Kỳ An lại cảm thấy chỉ dùng một nửa thời gian, thậm chí lúc đưa đến tay, chén cháo ấy vẫn còn nóng hổi.
Bởi vì vẫn còn hơi nóng, cậu mở nắp ra cho nguội, nhân lúc này, cậu đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, tiện thể đem bộ đồ ngủ đã thay ra ném vào máy giặt.
Vừa định nhấn nút giặt, nhìn số quần áo ít ỏi đến tội nghiệp bên trong, Ninh Kỳ An chợt lóe ý nghĩ, lê dép đi sang phòng Tần Tuy Hi, nhanh chóng đem mớ đồ bẩn hắn vứt trong rổ ở phòng tắm lấy đi.
Đồ ngủ của Tần Tuy Hi hai ngày thay một lần, Ninh Kỳ An đều nhớ rõ mồn một, bộ đồ ngủ này Tần Tuy Hi đã mặc hai buổi tối, thông thường đối phương sẽ đợi buổi tối tắm rửa xong, mới đem đồ bẩn ném vào máy giặt để giặt.
Hôm nay vừa hay cậu cũng muốn giặt đồ ngủ, dứt khoát giặt chung với Tần Tuy Hi, cũng đỡ cho Tần Tuy Hi chẳng biết khi nào mới về lại phải làm thêm việc này.
Ninh Kỳ An cảm thấy mình thật sự đúng là người biết lo lắng.
Cậu ôm quần áo của Tần Tuy Hi, khứu giác nhạy bén khiến cậu dù không dí đầu vào đống quần áo, vẫn có thể ngửi thấy cái mùi thân thuộc từ trên người Tần Tuy Hi, cái mùi làm cậu mê mẩn.
Rõ ràng cũng không hôi chút nào, quả nhiên vẫn là Tần Tuy Hi quá sạch sẽ.
Mùi thơm nhẹ từng đợt từng đợt vây quanh cậu, tim Ninh Kỳ An đập nhanh không rõ lý do, cậu khẽ ngước cằm, bước nhanh chân nhét toàn bộ quần áo vào máy giặt, sau đó khởi động máy.
Nhìn máy giặt bắt đầu hoạt động, đồ ngủ thuộc về cậu, cùng đồ ngủ thuộc về Tần Tuy Hi trộn lẫn, xoay tròn, quấn quýt lấy nhau, suy nghĩ của Ninh Kỳ An không kìm được mà bay bổng.
Chờ ngày mai quần áo khô, đồ ngủ của cậu có vương mùi của Tần Tuy Hi không?
Vậy cậu nhất định sẽ ngủ ngon.
Khi cậu bưng chén cháo lên, cháo đã trở nên ấm vừa, Ninh Kỳ An trực tiếp ôm chén húp từng ngụm lớn.
Ngày thường Tần Tuy Hi hay yêu cầu cậu nhai kỹ nuốt chậm, nói là không tốt cho dạ dày, cho nên khi Tần Tuy Hi có ở nhà, cậu sẽ cố gắng kiềm chế một chút, nhưng giờ thì...
Ninh Kỳ An ợ một cái không chút giữ ý.
Gọi xe đi tìm Bạch Đồ.
Quán bar giống như trong tưởng tượng của cậu.
Náo nhiệt, tối tăm, các loại mùi hòa quyện với nhau.
Tai cậu tràn ngập các loại âm nhạc dồn dập, âm thanh rung động khiến cả người cậu cộng hưởng theo.
Chắc là vẻ mặt ngơ ngác của cậu quá rõ ràng, có một người chị lớn ăn mặc diễm lệ, gợi cảm dùng hai ngón tay gõ hai cái lên cánh tay cậu, Ninh Kỳ An nghiêng đầu.
Trên mặt đối phương vẽ lớp trang điểm tinh xảo, tóc màu đỏ sẫm, màu như rượu vang đỏ.
“Em trai lạ mặt quá, lần đầu tới hả?”
Ninh Kỳ An gật đầu: “Ừm, sao chị biết?”
Chị lớn xinh đẹp cười: “Ờ... Đương nhiên là nhìn ra.”
Nàng dùng ngón trỏ chạm hờ lên đôi mắt đeo tròng màu đỏ, hỏi: “Chị đẹp không?”
Ninh Kỳ An: “Đẹp.”
Đó là lời thật, Ninh Kỳ An không nói dối.
Chị lớn cười khúc khích, nhìn như đang trêu cậu, lại hỏi: “Em khen chị một câu, chị sẽ mời em một ly.”
Sao có thể để con gái trả tiền cho mình, Ninh Kỳ An không chịu: “Em không uống rượu.”
Giọng chị lớn trầm khàn nhẹ, như thể đã bị rượu ngâm lâu: “Là do chị không đẹp sao?”
“Không phải”, Ninh Kỳ An cho rằng nàng không vui, nghiêm túc nói: “Chị thật sự rất xinh đẹp, giống như hoa hồng đỏ ẩn trong đám đông, chỉ là em không thích mùi rượu, hơn nữa...”
Cậu nhớ tới bông hoa cài trên ngực Tần Tuy Hi khi tham dự tiệc cưới, cậu nói: “Em có một bông hoa hồng đỏ rồi.”
“À...”, Giọng đối phương hình như đầy nuối tiếc: “Thật đáng tiếc, vậy em đến đây không uống rượu không kết bạn, là để tìm đóa hoa hồng đỏ của em sao?”
Ninh Kỳ An nói: “Em đến tìm một người bạn.”
“Chủ quán", sau lưng truyền đến giọng bất đắc dĩ của Bạch Đồ, “Chị đừng trêu cậu ấy, cậu ấy đến tìm em.”
Bạch Đồ vẻ mặt không còn lời gì để nói: “Chỉ nhỏ hơn em một tuổi thôi.”
Nàng lắc đầu, môi đỏ nhếch lên: “Thôi vậy, tạm chấp nhận được, hai đứa từ từ mà nói, chị đi kết bạn đây.”
Nhìn theo người chị lớn kia rời đi, Bạch Đồ chọn một chỗ khá yên tĩnh, kéo Ninh Kỳ An ngồi xuống, giải thích về chị chủ quán thích lo chuyện bao đồng: “Người vừa rồi là chủ quán bar, chị ấy chỉ thích tâm sự với mấy cậu trông có vẻ chưa đủ tuổi, để khuyên họ đi ra ngoài thôi.”
Cậu ta quay lại bộ dạng của mình, gác chân bắt chéo chân ném qua một cái thực đơn, nói: “Này, đây là địa bàn của tớ, cậu muốn uống gì, tớ mời.”
Ninh Kỳ An nhìn thực đơn, rồi đẩy trở lại: “Cậu gọi đi, tớ không uống rượu.”
“Được”, Bạch Đồ thốt một từ nhiều ý vị khó hiểu như vậy, lập tức đi đến quầy bar, Ninh Kỳ An thấy cậu ta nói vài câu với người pha chế, chẳng mấy chốc liền cầm về hai ly chất lỏng không rõ.
“Đây là... nước nho?”
Ninh Kỳ An vừa ngửi đã biết, nhưng cậu vẫn hơi kinh ngạc, quán bar cũng có nước trái cây ư.
“Biết ngay không qua được cái mũi của cậu mà”, Bạch Đồ cười ngồi xuống, nói: “Ngồi không cũng chán, trong miệng không có vị nói chuyện cũng không dễ chịu.”
Nước nho trong quán bar không giống loại cậu mua ở tiệm tạp hóa, trước hết là vẻ ngoài đã sang trọng hơn nhiều, uống cũng có chút khác biệt.
Ninh Kỳ An nhấm nháp kỹ, chỉ cảm thấy có vị nho hơn loại hộp giấy ở tiệm tạp hóa.
Mặc dù nước trái cây rất ngon, nhưng Ninh Kỳ An cũng không quên việc chính, cậu đặt ly xuống, hơi nghiêng người: “Bạch Đồ, cậu là người thông minh nhất, cậu mau giúp tớ thông suốt đi.”
Ninh Kỳ An nghe vậy ngẩn người, cậu làm theo Bạch Đồ, tựa lưng vào đệm mềm của ghế.
Bạch Đồ trông có vẻ rất có kinh nghiệm, cậu ấy đầu tiên hỏi rõ tình huống, hỏi: “Anh ta thích cậu à?”
Ninh Kỳ An do dự một lát, gật đầu: “Chắc là vậy.”
Bạch Đồ: “Vậy cậu đối với anh ta có ý nghĩ gì?”
Ý nghĩ?
Ninh Kỳ An nghiêm túc suy nghĩ một lát, đưa ra một câu trả lời: “Tớ cũng không rõ... Tớ rất thích mùi trên người anh ấy, anh ấy cũng đẹp trai, đối với tớ cũng rất tốt, tớ gần như không tìm ra khuyết điểm nào.”
Nếu nói khuyết điểm duy nhất, chính là Tần Tuy Hi là con trai, khác biệt quá lớn với người bạn đời lý tưởng mà cậu từng tưởng tượng về tương lai sau này.
Bạch Đồ trông có vẻ khó nói nên lời: “Vậy lý do cậu từ chối là vì anh ta là đàn ông à? Cậu rất bài xích tình yêu đồng giới à?”
Ninh Kỳ An lập tức phủ nhận: “Tớ không có.”
Bạch Đồ trông có vẻ ngứa miệng, cầm lấy ly nước nho trên bàn uống vài ngụm.
Ly nước nho này hẳn là rất đắt, Ninh Kỳ An nghĩ thầm, cậu ấy không uống một hơi hết sạch, điều này không phù hợp với tác phong thườn ngày của Bạch Đồ.
Vì thế Ninh Kỳ An cũng nhấp nhẹ nước nho, như Bạch Đồ nói, trong miệng có chút vị, tâm trạng cũng thoải mái.
Bạch Đồ nói: “Trừ những thứ đó ra, giả sử anh ta là một con hồ ly cái, cậu sẽ thích anh ta chứ?”
Ninh Kỳ An suy nghĩ một lát.
Giả sử Tần Tuy Hi là một con hồ ly cái...
Cậu không thể tưởng tượng ra, cậu có thể tưởng tượng ra Tần Tuy Hi có đôi tai cáo, nhưng không thể tưởng tượng ra anh ấy biến thành dáng vẻ nữ tính.
Điều đó đã vượt ra khỏi sức tưởng tượng của cậu.
Ninh Kỳ An lắc đầu, nói: “Không nghĩ ra.”
Bạch Đồ:......
Cậu ta đổi cách nói: “Trừ những thứ đó ra, cậu nói một chút về tính cách của anh ấy đi.”
Đây không phải là điều gì cần giấu, Ninh Kỳ An từng chút một bẻ ngón tay nói: “Phần lớn thời gian anh ấy trông lạnh lùng, nhưng thỉnh thoảng cười lên rất đẹp, anh ấy rất quan tâm tớ, rất thông minh, lại còn... Anh ấy sẽ bảo vệ tớ, sẽ an ủi tớ, lại còn rất rộng lượng, tớ mắc lỗi sẽ nhẹ nhàng nói cho tớ biết không sao, anh ấy còn...”
“Dừng, dừng, dừng”, Bạch Đồ vội vàng ra dấu dừng lại, cậu ta sợ nói tiếp, Ninh Kỳ An có thể kể hết mọi điều tốt đẹp của Trung Hoa năm nghìn năm (trên dưới 5000 năm) lịch sử.
Vẻ mặt cậu ấy phức tạp, tay trái chống mặt: “Hồ ly à… Không phải tớ nói cậu, điều này có khác gì yêu đâu?”
Ninh Kỳ An ngơ ngác: “Hả?”
Bạch Đồ tiếp tục cố gắng: “Vậy tớ đổi cách nói, kể vài khuyết điểm của anh ấy đi.”
Vấn đề này làm khó Ninh Kỳ An.
Khuyết điểm... Tần Tuy Hi có khuyết điểm sao?
Thấy cậu suy nghĩ nửa ngày cũng không có câu trả lời, không hề thao thao bất tuyệt như vừa nãy, Bạch Đồ giống như đã hiểu thấy hồng trần, vẻ mặt huyền bí nói: “Thấy chưa, người nào cũng có khuyết điểm, nhưng cậu không nói được một cái nào, cậu đây là tầm nhìn bị che mờ bởi tình yêu.”
Ninh Kỳ An có chút do dự: “Là... vậy sao?”
Bạch Đồ vỗ ngực: “Tớ lấy kinh nghiệm độc thân mấy năm qua của tớ ra đảm bảo.”
Còn về mấy năm này dài bao lâu, Bạch Đồ xoa xoa mũi.
Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường. Điều này không liên quan đến việc có kinh nghiệm yêu đương hay không.
Ninh Kỳ An trông có vẻ hơi tin, cậu rơi vào tự vấn.
Mình... thích Tần Tuy Hi sao?
Cậu bỗng nhiên nhớ lại giấc mơ kia.
Gió thổi đến hơi ẩm ướt của hồ nước, hơi thở đan chéo sự nóng bỏng và nụ hôn lấy danh nghĩa chữa thương.
Da thịt họ kề sát nhau, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của đối phương, cùng sự rộn ràng của ngày xuân.
Khuôn mặt Ninh Kỳ An trốn trong ánh đèn mờ ửng đỏ, cậu lúng túng cầm lấy ly nước nho uống cạn.
Cảm giác nóng trên mặt vẫn không hề giảm bớt.
Nghe nói người uống rượu xong mặt đều sẽ nóng lên và đỏ, nhưng cậu rõ ràng uống nước trái cây mà, sao cũng có triệu chứng tương tự?
Ninh Kỳ An vừa l**m đầu lưỡi hứng giọt nước nho cuối cùng, cổ tay bỗng nhiên bị bắt lấy.
“Em uống rượu?”
Người không ngờ lại xuất hiện, Ninh Kỳ An sững sờ, đầu óc sau khi được Bạch Đồ khai sáng đã thông suốt không ít.
Trên cổ tay không ngừng truyền đến nhiệt độ của người kia, Ninh Kỳ An mắt mơ màng nhìn hắn.
Tần Tuy Hi cũng thật đẹp làm sao.
Hôm nay hắn mặc chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu, giống như đóa hoa hồng đỏ.
“Thình — thịch — thịch.”
Dù xung quanh vô cùng ầm ĩ, nhưng khoảng không gian nhỏ này như bị ngăn cách bên ngoài, cậu cảm nhận được lồng ngực đập nhanh hơn, vô cùng may mắn nơi này đủ ồn ào, không ai có thể nghe thấy tiếng tim cậu đập.
“Cái gì?”
Cậu không nghe rõ, hỏi lại một lần.
Nói thật, dáng vẻ cậu lúc này, thật sự rất giống người say rượu khó lòng tự lo.
Tần Tuy Hi nhíu mày, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Ninh hồ ly, em có biết không, hồ ly không được uống rượu, sẽ bị bệnh.”
Tần Tuy Hi còn nhớ rõ lúc Ninh hồ ly vừa về nhà hắn, hắn đã đọc không ít về cách nuôi và những điều cần lưu ý về hồ ly, trong đó có một điều là hồ ly không được đụng vào các sản phẩm có cồn.
Nhưng Ninh Kỳ An không biết uống rượu và bị bệnh có liên quan gì, cậu chớp mắt, nắm lấy câu cuối cùng trả lời: “Em bị bệnh anh có thể đưa em đi bệnh viện mà?”
“Anh chỉ đưa hồ ly của anh đi bệnh viện”, Tần Tuy Hi trông có vẻ hơi giận: “Em là hồ ly của anh à?”
Ninh Kỳ An bị hỏi đến nghẹn họng, ngây ngốc đứng tại chỗ cúi đầu không nói.
Tần Tuy Hi thở dài, nói với Nhậm Hạnh đang xem kịch vui bên cạnh: “Không cần giúp đâu, anh cũng thấy rồi, tôi phải về trước.”
Nhậm Hạnh cười trộm giơ dấu “ok” lên.
Ánh sáng quán bar mờ tối, nhưng nhờ khả năng nhìn đêm tốt của hắn, hắn thấy rõ hai bên má Ninh Kỳ An ửng đỏ do cồn, cho rằng cậu đã say đến không đi nổi.
Tần Tuy Hi đột nhiên bế ngang Ninh Kỳ An lên, cơ thể cậu bỗng lơ lửng, Ninh Kỳ An theo bản năng vùng vẫy hai cái xong, ôm lấy cổ Tần Tuy Hi, tai dán vào cổ hắn, hơi thở ấm áp ẩm ướt phả vào cổ, mang theo mùi quả ngọt thanh.
Chỉ là một ly nước trái cây mà đã say đến mức này, tửu lượng không được thì đừng cố chứ.
Tần Tuy Hi bất đắc dĩ, vốn dĩ còn tính toán để Nhậm Hạnh phối hợp hắn giả say, kết quả giờ vị trí lại bị đảo ngược.
Tần Tuy Hi lạnh lùng lườm Bạch Đồ, nói: “Lần sau đừng dẫn em ấy uống rượu.”
Bạch Đồ đột nhiên bị hiểu lầm:......
Cậu ta im lặng nắm chặt tay, vì hạnh phúc của người anh em, nhịn.
Quay lại sau khi sự việc thành công nhất định phải bắt Ninh Kỳ An tốn kém một trận!
Tần Tuy Hi bế Ninh Kỳ An lên xe, hắn cúi người thắt dây an toàn cho người nào đó vẫn còn ngoài tầm kiểm soát như hồ ly, trong lúc đó Ninh Kỳ An vẫn không nhúc nhích, chỉ có đôi mắt kia, không chớp mắt mà nhìn hắn.
Tần Tuy Hi: “Sao lại nhìn chằm chằm anh?”
Ninh Kỳ An nâng đôi mắt đẫm nước, cuối cùng nói ra câu nói đầu tiên sau khi gặp mặt: “Tần Tuy Hi, sao anh lại đẹp trai đến vậy?”
Cặp mày Tần Tuy Hi vẫn luôn cau chặt giờ phút này giãn ra, khóe miệng hắn nở nụ cười nhạt, nói: “Vậy em thích dáng vẻ này của anh sao?”
Cứ tưởng Ninh Kỳ An sẽ né tránh câu hỏi này, nhưng ngoài dự đoán, cậu nghiêm túc gật đầu, nói: “Thích, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh, em đã thấy anh đẹp rồi.”
Lời này nói ra, Tần Tuy Hi đưa tay che mái tóc rối bời của cậu, nói: “Em chắc chỉ lúc say mới chịu thừa nhận.”
Ninh Kỳ An vừa nghe, lập tức không vui, quay đầu đi cãi lại: "Em không say.”
Ngược lại là Tần Tuy Hi, không biết uống bao nhiêu rượu, hơi thở khi nói chuyện đều thoảng mùi rượu.
Chưa nói là ghét, chỉ là Ninh Kỳ An chỉ ngửi, luôn cảm thấy mình cũng sắp say.
Cậu nói thật, nhưng Tần Tuy Hi không tin.
“Kẻ nghiện rượu nào cũng nói mình không say.”
Tần Tuy Hi đóng cửa xe, vòng sang bên kia xe lên, còn không quên trêu chọc: “Bé nghiện rượu, biết chúng ta hiện giờ muốn đi đâu không?”
Ninh Kỳ An:......
Không muốn để ý đến hắn.
Cậu nhắm mắt lại, mặt hướng về phía cửa sổ xe, để lại một cái gáy cho Tần Tuy Hi.
Tần Tuy Hi lại cười khẽ một tiếng, giống như lông vũ, cào vào tim cậu ngứa ngáy.
Về đến nhà, Tần Tuy Hi đỗ xe, trước khi Ninh Kỳ An mở cửa xe bước xuống, đi trước một bước bế cậu.
Ninh Kỳ An:......
Cậu vẫn muốn vùng vẫy một chút, cậu hiện giờ là người không phải hồ ly, cứ luôn bị ôm đi ôm lại, ra thể thống gì?
Cậu nói: “Tần Tuy Hi, em không say.”
Nói xong, cậu còn thêm một câu: “Anh mới là người say đó.”
Nhớ tới kế hoạch không thực hiện được của mình, Tần Tuy Hi mới không thèm tranh cãi với bé nghiện rượu, chiều ý cậu nói: “Đúng vậy, anh say.”
Ninh Kỳ An:......
Lòng mệt quá.
Cậu mặc kệ, chủ động vòng hai tay ôm lấy cổ Tần Tuy Hi. Tuy nhiên, chắc là đoạn ký ức lướt qua trong đầu khi trò chuyện với Bạch Đồ, động tác này khiến cậu chợt nhớ đến giấc mơ mang tên "Tình yêu".
Tần Tuy Hi ôm cậu đi vào thang máy, Ninh Kỳ An nhìn mặt nghiêng của hắn, bỗng nhiên gọi: “Tần Tuy Hi.”
Người bị gọi tên cúi đầu, cặp mắt đen trong mơ bình tĩnh ôn hòa, giờ phút này tràn đầy sự tập trung và dịu dàng.
Tim Ninh Kỳ An từng nhịp nhanh hơn, đối diện với đôi mắt như vậy, cậu lắp bắp không hiểu vì sao: “Em... Em đã suy nghĩ rất lâu rồi.”
Tần Tuy Hi nhướng mày, như thể không nghĩ tới cậu sẽ đưa ra câu trả lời ngay lúc này.
Rõ ràng người chờ đợi câu trả lời là hắn, nhưng Ninh Kỳ An lại còn căng thẳng hơn cả hắn, thậm chí Tần Tuy Hi còn an ủi cậu: “Không cần vội, từ từ nói là được.”
Ninh Kỳ An hít sâu, nhìn thẳng vào hắn.
Các anh chị đã dạy cậu, khi muốn nói những điều rất quan trọng, nhìn vào mắt đối phương là một thái độ nghiêm túc, lễ phép.
Cậu nói: “Tần Tuy Hi, em chắc là, có thể, có lẽ, cũng có một chút thích anh.”