“Ờ trưởng lão, không phải chúng ta phá luật chạy trước. Đều tại Mai sư tỷ công kích thần thức chúng ta, chúng ta không có thần thức dư thừa thao tác Tật Hành Phù dừng lại.”
Mạnh Tri tủi thân giơ tay.
“…”
“Vô sỉ a.”
“Vô sỉ đối đầu độc ác… ừm cũng tàm tạm đi.”
Dưới sự chủ trì công bằng của trưởng lão áo hồng, Mạnh Tri không tình nguyện lại lùi về sau một chút.
Dừng lại ở nơi đáng lẽ phải dừng.
Cách linh tuyền còn khoảng trăm mét, chỉ cần ba nhịp thở là tới.
Ngẩng đầu, bọn họ đã nhìn thấy ba người Mai Tâm, Mai Tâm cũng nhìn thấy bọn họ.
Bọn họ còn chưa cất Bàn Tụ Linh.
Linh khí ba người ↑↑↑
Linh khí xung quanh Mai Tâm ↓↓↓
Ba người Mai Tâm: “…”
Trưởng lão áo hồng: “…”
Mai Tâm hít sâu một hơi, sắc mặt trắng bệch, thò tay vào tay áo móc ra bình ngọc đan d.ư.ợ.c.
Còn chưa rút bùn đỏ ra, nàng đã mũi chịu sào trước, lảo đảo chực ngã.
Cương Nhất Cương Nhị, đều là đầu gối mềm nhũn.
“?”
“! Chuyện gì vậy!”
“… Chỉ xem hình chiếu, giống như thần thức c.ắ.n trả?”
“? Cái gì, trong bọn Lâm Song có người thần thức, cao hơn xa ba người Mai Tâm!?”
Nhìn khoảng cách của Lâm Song đến linh tuyền, gần như bằng với ba người bọn họ.
Biểu cảm Mai Tâm hơi nghẹn lại, “Không ngờ, sư muội sư đệ lợi hại như vậy.”
“Vòng thứ hai, đến lượt chúng ta ra đề rồi.”
Lâm Song trầm tư lên tiếng.
Nàng nhân cơ hội khôi phục linh khí.
Suy nghĩ khoảng năm nhịp thở, Lâm Song mới mỉm cười nói, “Câu thứ hai, liền hỏi Mai sư tỷ, tốc độ Tật hành vừa rồi của các ngươi làm sao lại bại bởi chúng ta.”
“?!”
“… G.i.ế.c người tru tâm.”
Khóe miệng Mai Tâm nháy mắt cứng đờ, ngẩng đầu nhìn về phía nàng, ánh mắt ngưng trọng.
Biểu cảm… thế mà lộ ra một tia mờ mịt.
Cương Nhất Cương Nhị cũng nhíu mày.
Trưởng lão áo hồng nhắm mắt, không nỡ nhìn bọn họ vô tri đến đáng thương.
Bà lướt qua đôi mắt tuy ốm yếu, nhưng đồng t.ử đen sâu thẳm và ngưng tụ của Hoàng Phủ Uyên, lại lướt qua khuôn mặt hồng hào của Lâm Song.
Ở tầng Lý Gia Thôn, có mười tên du phỉ Ngưng Nguyên tầng một bị chấn nát thần thức trực tiếp.
Ba người Mai Tâm dùng thần thức công kích hai người này, quả thực là tự vác đá đập chân mình!
Vừa rồi nếu chuyên tâm Tật hành, còn chưa chắc đã thua.
Trưởng lão áo hồng lắc đầu, “Mai Tâm không trả lời được. Nếu ba vòng cuối cùng hòa, thì tính Hoàng Phủ Uyên, Mạnh Tri, Lâm Song thắng.”
Lâm Song "hả" một tiếng mờ mịt nhìn về phía bà.
Khóe trán trưởng lão áo hồng giật giật, “Lâm Song câu ngươi vừa hỏi, không nằm trong phạm vi đoàn chiến được Trấn Xuyên công nhận.”
“Ra đề lại.”
Lâm Song: “!”
Hoàng Phủ Uyên: “…”
Mạnh Tri: “…”
Ba tên nhà quê, chưa từng vào Trấn Xuyên, chỉ ở tầng năm trăm, mười năm trước xông đến hơn một ngàn tầng, hoàn toàn không biết gì về quy tắc đoàn chiến trong Trấn Xuyên.
“Quyết ca, ngươi chưa từng nói với chủ thượng sao?”
Bạch Vũ ngoài hình chiếu, không khỏi nhìn về phía nam t.ử rắn rỏi có vảy trên trán.
Nam t.ử này cũng mờ mịt ôm đầu mình, “A, ta chưa từng nói với chủ thượng sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta đáng lẽ phải nói với ngài ấy rồi chứ.”
“Ê, ta đáng lẽ phải nói với ngài ấy cái gì?”
Bạch Vũ: “…”
Đủ rồi, cái tên nam nhân bảy nhịp thở này!
Trong hình chiếu.
Trưởng lão áo hồng ném ngọc giản về phía ba người Lâm Song.
“Đề đoàn chiến”
1. Khảo hạch nhiệm vụ
2. Khảo lượng kiến thức tu chân
3. Ba người phối hợp
4. Hỗn chiến ba chọi ba
5. Chỉ định một người xuất chiến
Tổng cộng năm loại lớn.
Lâm Song liếc nhìn, lập tức tò mò.
Nàng cướp tuyền ở ngoại môn, suy cho cùng gặp phải là phiên bản không chính thức của chín hạng mục tỷ đấu tu chân.
Dù sao lúc cướp tuyền, không thể nào từ từ làm mấy hạng mục này được.
“Khảo hạch ăn ý vừa rồi thuộc về ba người phối hợp?”
Trưởng lão áo hồng gật đầu.
Năm loại lớn lại lần lượt nhảy ra các quy tắc chi tiết.
“1. Khảo hạch nhiệm vụ”
Nhiệm vụ môn phái chọn một
Bảng truy nã tà tu Ngưng Nguyên, chọn một
Lâm Song lập tức ngửa cổ ra sau.
Từ chối.
Bây giờ Hoàng Phủ Uyên tàn huyết rồi, một ngày hắn hình như chỉ có thể phát lực một lần. Nay đan điền trống rỗng, ăn đan d.ư.ợ.c cũng không bù đắp được.
Còn nàng hôm nay, nếu có thể chọn, cũng không muốn để 98 cái đan điền tiếp tục tăng ca, vận hành 100% nữa.
Tạo nghiệp, một ngày tăng ca một lần, chính là giới hạn của những đan điền này.
Hạng mục này, bỏ qua.
“2. Khảo lượng kiến thức tu chân”
Kiến thức thường thức tu chân 120 câu, có thể liên quan đến đan tu, âm tu, kiếm tu, tâm pháp…
Địa lý tứ cảnh, phân bố bí cảnh 120 câu, có thể liên quan đến tà thú nguy hiểm ở các khu vực, thông tin bảng truy nã tà tu, nhận biết thiên địa linh bảo, cùng với nhận diện lộ trình…
Thường thức môn phái tứ cảnh 120 câu, công pháp sở trường, điều cấm kỵ, lễ nghi của các phái…
Mắt Lâm Song sáng rực.
Đây chẳng phải là thi viết sao?
Nhưng cũng chỉ ba nhịp thở, Mạnh Tri bên cạnh nàng, âm thầm lùi lại ba bước.
Khóe trán nàng giật giật.
“Sư muội, hạng mục này bỏ qua đi.”
Hoàng Phủ Uyên nói như vậy.
“Cho dù chúng ta trả lời được nhiều, nhưng có Mạnh sư đệ ở đây.”
Lâm Song ấn khóe trán, chỉ đành tiếp tục nhìn xuống dưới.
Trưởng lão áo hồng, nhịn không được lên tiếng, “Những câu hỏi này, đoàn chiến lôi đài nội môn, ngoại môn của Đông Hoa Cảnh, đều có thể gặp phải.”
Ánh mắt bà rơi vào ngọc bài đệ t.ử ngoại môn của Lâm Song.
Lâm Song chắc chắn sẽ đại diện Thanh Thủy Tông tham gia lôi đài chiến đệ t.ử ngoại môn, đến lúc tỷ đấu, có thể sẽ chọn hạng mục khảo hạch kiến thức này trong đoàn chiến.
Nắm giữ càng nhiều thông tin, ra ngoài rèn luyện, làm nhiệm vụ, c.h.é.m g.i.ế.c tà tu, càng có khả năng thành công.
Đoàn chiến tỷ đấu chính là khảo lượng điểm này, đưa nó vào phạm vi đ.á.n.h giá.
“Mỗi một hạng mục của đoàn chiến, đệ t.ử tinh anh của môn phái đều bắt buộc phải nắm vững, tương lai mang vinh quang về cho tông môn, một cái cũng không được phép có sơ hở.” Trưởng lão áo hồng nhắc nhở.