"Đừng lo lắng, đó là bố tôi." Giọng cậu ấy có chút bất đắc dĩ.
"Bố cậu?" Tôi ngạc nhiên, chuyện gì vậy?
Không phải nói là chú anh sao?
"Tôi nhờ chú Lưu đón cậu, tôi lẽ ra nên nghĩ rằng bố tôi sẽ không bỏ qua cơ hội này." Cậu ấy có chút bất đắc dĩ, lại có chút dịu dàng.
Tôi thật không nghe ra chút lo lắng nào.
Chỉ có tôi, tim đập thình thịch.
"Vậy phải làm sao? Bố cậu hiểu lầm thì càng không tốt."
"Không sao cả. Cậu ngủ ngon đi."
"Sau đó thì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
"Nếu sau này có số điện thoại địa phương bắt đầu bằng 151 gọi đến, không muốn nghe thì đừng nghe."
Tôi???
"Ý gì?"
"Tôi sẽ giải quyết, đừng lo."
Cậu ấy nói sẽ giải quyết, tôi thấy yên tâm hơn hẳn.
Học thần đúng là học thần, nói chuyện cũng khiến người ta cảm thấy an toàn vô cùng.
Cúp điện thoại, tôi nằm trên giường mãi không ngủ được.
Vì chuyện thi nghiên cứu sinh, vì chuyện Hạ Hạ, vì chuyện bố Văn Tu.
Tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật hỗn loạn.
Nửa đêm 12 giờ, điện thoại bỗng sáng lên.
"Ngủ rồi à? Sao lại khóc?"
"Tôi nghe bố tôi nói."
Là Văn Tu...
Cậu ấy còn gọi điện cho bố mình?
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại vài phút, có lẽ vì đêm khuya làm con người ta càng dễ mềm yếu, tôi trả lời tin nhắn của cậu ấy.
"Chưa ngủ."
"Có tiện nghe điện thoại không?"
12 giờ đêm, cậu ấy còn muốn gọi điện, trong lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác lạ.
Cảm giác này nói không rõ, không tả được, tôi cảm thấy mình thật đáng xấu hổ.
Nhưng, tôi vẫn nhấn nút nghe.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Vẫn khóc à?" Giọng cậu ấy dịu dàng đến mức tôi không thể kìm được nước mắt.
"Không."
"Là vì chuyện thi nghiên cứu sinh sao?" Cậu ấy lại hỏi.
"Ừ thì..."
"Cậu muốn kể cho tôi nghe không?"
Cậu ấy hỏi tôi có muốn kể cho cậu ấy nghe không, sao tôi lại không muốn chứ?
Thế giới của tôi vốn dĩ không có nhiều bạn, những tâm sự chất chứa lâu nay, tôi cũng muốn tìm một nơi để giải tỏa.
Vậy là, đêm đó, tôi và cậu ấy trùm chăn nói chuyện điện thoại suốt hai tiếng đồng hồ.
Tôi kể cho cậu ấy nghe về kỳ vọng của bố mẹ tôi, và cả sự tuyệt vọng của tôi.
Tôi kể cho cậu ấy nghe về cuộc sống ngột ngạt khiến tôi không thở nổi, không tìm được lối thoát.
Tôi nói với cậu ấy rằng tôi muốn trốn khỏi hiện thực, nhưng lại yếu đuối không dám chống đối.
Cậu ấy chỉ lặng lẽ lắng nghe, mỗi khi tôi sụp đổ, cậu ấy lại nhẹ nhàng an ủi.
"Không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
"Cậu không sai, bố mẹ cậu cũng không sai, nhưng chúng ta không thể cứ mãi đi theo con đường của bố mẹ."
"Chúng ta đều là những cá thể độc lập, phải sống đúng với bản thân mới không uổng một đời."
"Cậu quyết định thế nào, tôi đều ủng hộ cậu."
...
Tôi vừa khóc, vừa nói, cuối cùng lại bị giọng cậu ấy dỗ ngủ.
Thật sự ngủ rồi, sáng tỉnh dậy, điện thoại vẫn chưa bị cúp.