Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 518



Chương 518

Ai bảo trước đó hắn còn chưa nhìn đủ, tên Tiên Quân chó má này đã mặc quần áo vào rồi?

Không ngờ, người đàn ông lại có ý tưởng khác.

Ánh mắt y rơi vào ống tay áo của thiếu niên, do dự vài giây, rồi mở miệng hỏi: "Hẳn là ngươi có mang theo quần áo sạch khác đúng không? Ta có thể thay quần áo rồi nghỉ ngơi không?"

Dù trời chưa tối, nhưng A Hồi quả thực muốn nghỉ ngơi.

Lời đề nghị của thiếu niên coi như hợp ý y.

Mặc dù linh dược đã giúp y hồi phục khả năng hành động, nhưng không biết tại sao, khi ăn vừa nãy, A Hồi chỉ cảm thấy bụng dưới mình thường xuyên xuất hiện cảm giác kỳ lạ, không đau, chỉ là từng cơn nóng ran từ trong ra ngoài.

Ngoài cảm giác nóng, y còn cảm thấy mệt mỏi và uể oải.

Nhưng người đàn ông cho rằng đây là tác dụng của linh dược, không nghĩ nhiều.

Đúng lúc này.

Y nghe thấy thiếu niên dứt khoát từ chối:

"Không có! Mau cởi hết ra rồi nằm xuống đây!"

A Hồi: "..."

Im lặng rất lâu.

Y với tâm trạng phức tạp mà nói một tiếng:

"Ta vẫn nên ngủ trên đống cỏ khô vậy."

Vì thiếu niên nằm nghiêng, nên khi A Hồi nhìn về phía hắn, chỉ đành hơi cúi đầu một chút, đến mức mái tóc dài sau khi được hơ khô trở nên vô cùng mềm mại, trượt từ sau vai xuống,

Rủ xuống trước mặt, che đi đôi tai đang nóng bừng của y.

Thật ra y không quen để tóc xõa, bản năng cảm thấy dáng vẻ như vậy không ra thể thống gì. Lúc này lại không nhịn được cảm thấy có chút may mắn.

Ít nhất những sợi tóc rủ xuống đã che đi vẻ mặt có chút bối rối của mình.

Không có lý do nào khác.

Chỉ vì thiếu niên trước mắt gần như đã viết hết cảm xúc lên mặt, tâm tư vô cùng dễ đoán.

Nghe những lời hắn nói ra nói vào, A Hồi cảm thấy đối phương không phải chê quần áo trên người mình bẩn, mà là cứ lải nhải giục y -- c** s*ch ra, rồi nằm xuống.

Lời nói này của thiếu niên nghe vô cùng l* m*ng, gần như là lời mà một tên háo sắc không kiềm chế được sẽ nói.

Trong lúc mơ hồ, A Hồi lại nghĩ đến vài lần đối phương trực tiếp thốt ra những từ ngữ th* t*c như "ngực to"

"mông to", ánh mắt cũng luôn lởn vởn ở mấy vị trí đó...

Thậm chí nhìn chằm chằm đến mức y có ảo giác như da thịt bị châm chích.

Nhưng kỳ lạ là, A Hồi lại không hề dấy lên một chút cảm giác chán ghét nào.

Một phần là do ơn cứu mạng của đối phương, một phần khác thì...

A Hồi hé mí mắt, thu hết cảnh tượng trước mặt vào đáy mắt.

Trong hang động tối tăm, ánh sáng có màu vàng cam.

Thiếu niên chống đầu, mái tóc ngắn lòa xòa trước trán trông không được gọn gàng, vài sợi cong lên, nhẹ nhàng đung đưa trong ánh lửa. Phần tóc dài còn lại được buộc thành một búi tóc đuôi ngựa cao bằng sợi dây màu đen.

Nhìn kỹ hơn, đuôi tóc còn hơi xoăn nhẹ.

Vài sợi tóc xoăn mạnh hơn, quấn lấy cổ tay chống mặt của hắn, không yên phận.

Đồng tử của hắn trong suốt và sáng ngời, như thể đã hút hết ánh sáng trong đống lửa vào trong, lại như có lửa đang phun ra từ bên trong. Nốt ruồi nhỏ trên sống mũi hắn cứ lắc lư theo vẻ mặt tức giận nhíu mày, phồng má của hắn...

Đỏ đến chói mắt.

Phản ứng của A Hồi rất nhanh, trước khi thiếu niên nói ra những lời khó nghe hơn nữa, y đã bổ sung thêm một câu với giọng điệu ôn hòa:

"Tấm da gấu này chắc chắn là vật yêu thích của ngươi, cho dù chúng ta là đạo lữ, cũng không cần phải chia sẻ mọi thứ với người khác. Ngươi đã rất tốt với ta rồi, ta còn chưa cảm ơn ngươi đã chữa thương cho ta, làm sao có thể miễn cưỡng ngươi chia sẻ vật yêu thích với ta được?"

"Nhưng, vẫn phải cảm ơn ngươi đã nghĩ đến ta."

Nói xong, người đàn ông nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng không kém phần lịch sự.

Đồ Thiên Bá đang vội vàng hoàn thành nhiệm vụ mới mà tâm ma giao cho, làm sao có thể nghe lời từ chối?