Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 396



Chương 396

"Hình như góc này không quay được tụi mình, vậy nên..."

"Muốn hôn một cái không?"

Thời Lận Xuyên quay mặt nhìn chằm chằm y, nhìn một lúc lâu, nhìn đến mức Tạ Cảnh Hòa rụt cổ lại, lặng lẽ dời tầm mắt, giả vờ đắm chìm vào cảnh đêm núi non biển cả xa xăm mà hoàn toàn không thể nhìn rõ, như thể vừa nãy bản thân không nói gì cả.

Thấy vậy, Thời Lận Xuyên không kìm được hỏi y,

"Tạ Cảnh Hòa, cậu đang giả vờ trong sáng à?"

"..."

"Nói đi."

Người đàn ông nhẹ nhàng nhả ra hai chữ, Tạ Cảnh Hòa đành phải quay đầu lại, tiếp tục nhìn anh, đồng thời khẽ đáp: "Hơi ngượng thật, cứ như thể mới vừa bắt đầu yêu đương với anh vậy."

Nói cái quái gì vậy?

Loài sinh vật như Tạ Cảnh Hòa, quả nhiên là không thể hiểu nổi.

Hơn nữa bây giờ Thời Lận Xuyên không thể nghe nổi chữ "ngượng", lập tức phản ứng quay đầu bỏ đi, sau khi nghe thấy tiếng bước chân nhanh chóng theo sau, anh bước càng lúc càng lớn, đến cuối cùng thì gần như là chạy vèo đi.

Tạ Cảnh Hòa đuổi theo phía sau.

Hai người "đùng đùng đùng" chạy xuống lầu, phát ra tiếng động long trời lở đất.

Gió lướt qua mặt người đàn ông, vuốt tóc mái của anh, thổi mắt anh khô rát. Thời Lận Xuyên đành phải nheo mắt lại, sau đó rẽ ngoặt gấp vào cửa phòng ngủ, tiếp theo khóa trái cửa nhà vệ sinh.

Tạ Cảnh Hòa chậm một bước, bị anh nhốt ở bên ngoài.

Trong nhà vệ sinh tối om.

Không gian chật hẹp, vẫn còn vương lại hơi ẩm sau khi hai người tắm.

Một mình Thời Lận Xuyên ở trong đó, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng "cạch", bóng đèn không sáng lắm trên đầu liền bật sáng.

Anh ngẩng đầu nhìn một cái, tầm mắt vô tình quét qua chiếc gương đơn sơ đóng trên tường đối diện, thấy trên mặt người trong gương có một nụ cười rất xa lạ, khóe miệng khẽ nhếch, từng khối cơ đều thả lỏng, chân thật đến mức buồn nôn.

Thật kinh tởm.

Thời Lận Xuyên kéo mặt xuống, há miệng, lộ ra cái lưỡi bị nhuộm màu xanh.

Người đàn ông ở trong đó rất lâu.

Tạ Cảnh Hòa ngồi ở mép giường đợi một lúc, không đợi được người, rảnh rỗi không có việc gì làm liền dọn dẹp phòng một lượt. Hiệu suất làm việc bằng một tay hơi chậm, vừa hay để tiêu khiển thời gian.

Dọn dẹp được một nửa, y phát hiện mình lại vô thức ngân nga một bài hát.

Tạ Cảnh Hòa không kìm được liếc nhìn cánh cửa nhà vệ sinh đang khóa chặt, thuận tay móc ra cái túi kẹo bị vò nát trong túi.

Không hiểu sao.

Y hơi tiếc không muốn vứt nó vào thùng rác, liền đặt lên đùi vuốt phẳng nếp nhăn, rồi nhấc cặp sách trên ghế lên, lục tìm bên trong.

Kẹp nó vào kịch bản đi, làm thẻ đánh dấu sách.

Tạ Cảnh Hòa vui vẻ nghĩ.

Do tổ chương trình đã thông báo trước rằng sẽ thu điện thoại của khách mời, nên Nhạc Ngôn đã gợi ý y chọn vài kịch bản mà mình hứng thú in ra, thỉnh thoảng trên đường đi còn có thể lấy ra xem.

Lúc đó, Nhạc Ngôn đã nói thế này:

"Anh Tạ, anh thông minh nhất khi xem kịch bản đó."

"..."

Chẳng lẽ bình thường y không thông minh à?

Nhưng chương trình đã quay đến ngày thứ ba, ngoài ngày đầu tiên quay đoạn phim giới thiệu có lật hai trang, Tạ Cảnh Hòa chưa bao giờ để ý đến chúng nữa.

Trong lòng trong mắt toàn là người đó.

Ngay lúc này.

Đầu ngón tay của Tạ Cảnh Hòa thò vào ngăn kéo của cặp sách, chạm vào một vật gì đó.

Khác với những kịch bản được cố định bằng kẹp trong suốt và thanh kéo, vỏ ngoài của nó rất cứng, nhưng sờ vào lại rất mỏng.

Tạ Cảnh Hòa nắm lấy góc, rút nó ra xem...

Là một quyển sách.

Có tên là [Câu thần chú ma thuật của hoàng tử].

Tạ Cảnh Hòa nhanh chóng đi đến kết luận: Chắc là Nhạc Ngôn nhét vào làm sách đọc trước khi ngủ.

Bìa cứng của nó rất có cảm giác, phông nền là một khu rừng gai góc đen và xanh, gai nhọn quấn quýt méo mó, trông giống như một câu chuyện cổ tích đen tối có thể khiến trẻ con khóc thét.

May mà tên sách đầy tính trẻ thơ, hẳn là một câu chuyện thuộc thể loại chữa lành giả tưởng.