Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 342



Chương 342

Sau đó, người đàn ông mặc áo khoác bông trắng lục trong ba lô trên kệ bên cạnh ra một cuốn kịch bản để lật xem.

Tuy nhiên, không lâu sau.

Đầu y cứ gật gù...

Y đã ngủ gật.

Chỉ lát sau, cái đầu gật gà gật gù như gà mổ thóc đó khẽ lắc lư, đột nhiên ngả sang một bên, vừa vặn va vào vai người đàn ông mặc vest đen, nhưng chỉ có thái dương chạm vào một chút, trông có vẻ như sẽ rơi xuống bất cứ lúc nào.

Đúng lúc này.

Người đàn ông mặc vest đen đột nhiên mở mắt.

Thì ra anh không hề ngủ.

Vài giây sau, khoảng cách giữa hai người gần hơn một chút.

Gần hơn một chút nữa.

Người đàn ông đang ngủ dường như cảm nhận được điều gì đó, vô thức nhúc nhích, đặt hoàn toàn đầu lên vai người bên cạnh, lông mày nhíu lại dần dần giãn ra...

Người đàn ông mặc vest đen chỉ thờ ơ liếc sang một cái, sau đó lạnh lùng thu hồi ánh mắt.

Có lẽ là vì khi lên máy bay, điện thoại của khách mời đã bị tổ chương trình thu giữ không thương tiếc, người đàn ông dường như chán đến tột độ, không hiểu sao lại rút cuốn kịch bản từ tay người đàn ông mặc áo khoác bông trắng ra, lật qua loa vài trang một cách có lệ, rất nhanh lại đóng lại, đặt sang một bên.

Nhìn vẻ mặt anh, có vẻ hơi không kiên nhẫn.

Không biết là vì nhàm chán, hay vì cái đầu trên vai.

Đúng như biệt danh mà tổ chương trình đặt cho họ - video cũng đang ở Giữa Trưa, ánh sáng trên tầng mây không vướng bụi trần, chiếu sáng không gian nhỏ bé này, ánh nắng vàng nhạt phủ lên người đàn ông mặc áo khoác bông trắng ngồi cạnh cửa sổ, chiếu lên mái tóc hạt dẻ đậm của y một vầng sáng.

Tóc mới nhuộm, chân tóc sạch sẽ.

Đuôi tóc có độ cong không quá lố, hơi vểnh lên, rung rinh trong không khí, vô tình gãi vào cổ và cằm của người đàn ông mặc vest đen.

Thật phiền phức.

Thế là, người đàn ông mặc vest đen khẽ chậc một tiếng.

Dường như anh rất cần làm gì đó để chuyển sự chú ý của mình.

Sau đó, người đàn ông từ từ nâng tay lên, véo vào một quả cầu lông trắng tuyết trên cổ áo của người đang ngủ say bên cạnh. Quả cầu nhỏ bằng nắm tay trẻ sơ sinh, sợi lông tơ mịn màng mềm mại, tràn ra một chút qua kẽ ngón tay anh, dường như muốn thoát ra.

Như một cây bồ công anh đang bị nắm giữ.

Người đàn ông véo đi véo lại vài cái, rồi chán.

Giây tiếp theo, anh thả lỏng quả cầu lông bị mình véo đến biến dạng một chút, chuyển sang dùng ngón trỏ và ngón giữa để nhổ những sợi lông tơ trên quả cầu, mỗi lần chỉ nhổ hai ba sợi.

Lần lượt từng chút.

Không lâu sau, trong không khí lơ lửng những sợi lông tơ bồ công anh được giải thoát.

Đợi đến khi người đàn ông phản ứng lại, quả cầu lông trước đó còn căng tròn bồng bềnh rõ ràng đã bị hói một mảng, trở nên thưa thớt, xơ xác đến đáng thương.

Nhưng trên mặt người đàn ông không hề có biểu cảm gì, chỉ rất thuận tay nhét quả cầu lông bị hói vào dưới cổ áo người bên cạnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nào ngờ tất cả đều được camera cố định đối diện ghi lại.

Có lẽ là biết.

Chỉ là không thèm để ý mà thôi.

Cũng may là quả cầu lông còn lại được chủ nhân đè lên, may mắn thoát nạn.

Rõ ràng, người đàn ông lại chán rồi.

Anh ngẩng cổ, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, đường cong nổi lên của yết hầu rất gợi cảm, một đám tóc hạt dẻ bồng bềnh cọ vào hàm dưới của anh.

Ngoài kia, biển mây cuồn cuộn, ánh sáng chói chang đến mức hơi nhức mắt.

Ánh mắt người đàn ông dần dần di chuyển xuống, cụp mắt nhìn cái đầu đang vùi vào cổ mình.

Chủ nhân cái đầu ngủ rất say, hơi thở đều đặn nhẹ nhàng, nhất thời chắc là không tỉnh lại được. Trên đỉnh đầu y có một sợi tóc vểnh rất cao, đuôi cong lên, nhọn hoắt, lắc lư không ngừng.

Như một cây kim cong.

Lại như gai độc trên đuôi bọ cạp.

Cứ nhìn mãi, người đàn ông mặc vest đen đột nhiên giơ một tay lên, bốn ngón tay nắm thành nắm đấm, chỉ duỗi ra một ngón trỏ, từ từ di chuyển về phía sợi tóc vểnh cao đó...