Con người càng không có thứ gì, càng khao khát điều đó.
Tạ Cảnh Hòa có quá nhiều tưởng tượng và kỳ vọng về gia đình, hôn nhân và tình yêu, và cả ba điều này đều được y gửi gắm vào một mình Thời Lận Xuyên.
Nói cách khác, Thời Lận Xuyên chính là toàn bộ niềm mong mỏi của y về ba điều đó.
Mà trong ba năm chồng chồng chung sống trước đây, Thời Lận Xuyên quả thực đã đáp ứng toàn bộ khát vọng về yêu và được yêu của đối phương, vì vậy khi anh đột ngột xé bỏ vỏ bọc, thậm chí cố ý nói những lời khó nghe để làm tổn thương Tạ Cảnh Hòa, y chỉ phản kháng theo bản năng vào đêm đầu tiên đó.
Đối mặt với những lời cay nghiệt và suy đoán ám muội của chồng mình,
Y tức giận đến mức động tay, nhưng lại khóc lóc chạy về xin lỗi.
Y cũng từng nói muốn chia tay với Thời Lận Xuyên, còn thề thốt sẽ xóa bỏ cái tên không thuộc về mình ở g*** h** ch*n…
Nhưng giờ đây, y lại ngang nhiên ngồi vào lòng tên chồng khốn nạn, còn dùng hình xăm bị cưỡng ép trên người mình làm tín hiệu cầu ái, như thể chỉ cần chứng minh người đàn ông vẫn còn h*m m**n với mình, là có thể suy luận rằng "tình yêu" mà y từng có vẫn còn tồn tại.
Tất cả, chỉ biểu lộ một tín hiệu.
Y không muốn buông tay Thời Lận Xuyên.
Nghĩ đến đây, trán Thời Lận Xuyên vô thức giật giật vài cái.
Anh đang nghĩ,
Có phải Tạ Cảnh Hòa có vấn đề gì không?
Chẳng lẽ quê quán của người này ở Stockholm ư?
Anh còn đang nghĩ,
Bùi Duyệt mua cà phê hạt rẻ tiền ở đâu vậy? Cà phê pha ra tệ kinh khủng, ngoài đắng ra còn chua, uống vào làm dạ dày và tim khó chịu.
Thật muốn nôn.
Đúng lúc này, Thời Lận Xuyên nghe thấy một tiếng roẹt.
Thấy người trong lòng cuối cùng cũng tháo dây lưng, do tư thế ngồi vắt chân, chiếc quần tây rộng thùng thình của y trở nên căng cứng, bó sát đùi, làm lộ ra hình dáng bên dưới lớp vải.
Những đường cong tròn trịa nhưng không kém phần mạnh mẽ trông rất quyến rũ.
Tạ Cảnh Hòa cuộn ngón tay, k** kh** q**n tây của mình xuống tận cùng, để lộ một đoạn bụng dưới săn chắc, bên dưới nữa là mép q**n l*t.
Màu đen.
Y cúi đầu suốt quá trình, ngón tay do dự hai giây, rồi lại đưa về phía Thời Lận Xuyên.
Trước khi Tạ Cảnh Hòa có hành động tiếp theo, Thời Lận Xuyên đã nhanh chóng nắm chặt cổ tay y, từ chối một cách vô cùng bình tĩnh: "Được rồi, không phải hôm nay cậu đến đây để bàn chính sự ư?"
Tạ Cảnh Hòa vẫn cúi đầu, chỉ nói: "Anh có cảm giác rồi."
Giọng điệu của y nghe có chút cố chấp.
Thời Lận Xuyên đành phải nắm lấy cổ tay y, để bàn tay y chạm vào mình, đồng thời nói: "Không còn nữa."
Lời vừa dứt.
Anh vội vàng giật tay Tạ Cảnh Hòa ra,
"Cậu sờ vào đâu vậy, buông ra."
Tư thế và hành động của hai người lúc này trông khá hài hước.
Thời Lận Xuyên ung dung ngồi trên ghế, Tạ Cảnh Hòa ngồi trên người anh, đầu cúi gằm, hai tay bị anh nắm chặt, những ngón tay thon dài vẫn không yên phận mà sờ vào dây lưng quần của anh.
Nói không nghe nữa.
Thời Lận Xuyên không nhịn được dùng sức lắc hai chân, khiến người trên người anh cũng rung lắc theo, rồi anh nghiêm khắc cảnh cáo: "Tạ Cảnh Hòa, cậu là người của công chúng, còn dám giở trò lưu manh trong văn phòng người khác? Thích hợp ư?"
Tạ Cảnh Hòa hiển nhiên không phục, hai tay bị khống chế, lại vội vàng hôn lên, cứ thế l**m cắn môi, cằm, yết hầu, và vành tai của anh...
Y ngẩng cổ dài, nhắm chặt mắt, khóe mắt vẫn còn chút ẩm ướt, không rõ ràng. Nhưng y và Thời Lận Xuyên ở quá gần nhau, không thể giấu được gì.
Hàng mi dài run rẩy không giấu được;
Hơi thở hỗn loạn mất kiểm soát không giấu được;
Và tiếng hít mũi nhẹ nhàng đương nhiên cũng không giấu được.
Để thúc đẩy diễn biến tiếp theo của câu chuyện và tiến độ nhiệm vụ, Thời Lận Xuyên cảm thấy mình cần phải khiến người trên người này im lặng và ngoan ngoãn lại, tránh việc chưa nói xong đã mất kiểm soát cảm xúc, đến lúc đó chẳng phải bản hợp đồng trong ngăn kéo đã chuẩn bị vô ích ư?