Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi

Chương 293



Chương 293

"Tiểu Cảnh, nếu anh là người trên TV đó, em là nữ chính bị anh quấy rối, em sẽ làm gì?"

Tạ Cảnh Hòa dựa vào lưng ghế sofa, đứng cũng không vững, giọng nói run rẩy, nói một câu, âm điệu chuyển mười tám khúc.

"Ôi ha..."

Thời Lận Xuyên vậy mà vẫn kiên nhẫn khích lệ: "Cố gắng nói đi."

Tầm nhìn của Tạ Cảnh Hòa mơ hồ.

Cảnh tượng trước mắt bay ra những tàn ảnh, người đàn ông khóa chặt tay trái y, liên tục cổ vũ, thế là y cũng vươn cổ, phun ra từng chữ một...

Vài giây sau.

Một tay Thời Lận Xuyên kéo y ra khỏi lưng ghế sofa, đồng thời khóa chặt hai khuỷu tay y, lạnh nhạt nói: "Vậy bây giờ em bắt đầu chạy đi."

"Cố gắng lên, chạy nhanh lên."

"Nhanh hơn nữa."

Đây đã là chuyện từ rất lâu rồi.

Gió đêm se lạnh.

Vầng trăng tròn lấp ló một góc.

Thời Lận Xuyên hơi cúi đầu, không hiểu sao lại nhớ đến chuyện cũ này. Anh đối mặt với ánh mắt của Tạ Cảnh Hòa, nhưng lại phớt lờ vẻ mặt lo lắng của đối phương, nghiêng đầu ngửi ngửi, tự mình hỏi:

"Em hút thuốc ở ngoài à?"

Tạ Cảnh Hòa lập tức mím chặt môi, im lặng một lát, y đưa bàn tay còn lại lên, giơ ngón trỏ.

"Chỉ một điếu."

Dưới ánh mắt của người đàn ông, y lại từ từ giơ ngón giữa, hai ngón tay đặt cạnh nhau, làm dấu 'hai'.

Thời Lận Xuyên là một kẻ xấu xa 'chỉ cho phép quan lại đốt lửa, không cho phép dân chúng thắp đèn', chính anh hút thuốc uống rượu, nhưng lại không thích Tạ Cảnh Hòa dính những mùi này.

Mặc dù anh sắm vai một người dịu dàng, ba năm qua chưa bao giờ cứng rắn yêu cầu Tạ Cảnh Hòa không được làm cái này, không được làm cái kia, nhưng vẫn có thể khiến đối phương ngoan ngoãn nghe lời.

Khi anh phát hiện Tạ Cảnh Hòa lén lút hút thuốc, sau đó hai ba ngày, Thời Lận Xuyên sẽ không hôn y.

Nhưng lúc này rõ ràng Tạ Cảnh Hòa không có thời gian để suy nghĩ những điều này, y rụt tay lại, nhìn chằm chằm Thời Lận Xuyên với ánh mắt mong chờ, nhỏ giọng lặp lại:

"Em xin lỗi."

Nói xong, y lại bổ sung một câu,

"Còn đau không?"

Thời Lận Xuyên sờ lương tâm cảm nhận một hồi, đáp: "Thật ra cũng ổn thôi, chỉ là khá bất ngờ."

Anh thật sự không ngờ, Tạ Cảnh Hòa lại động tay với mình.

Dù sao thì theo tình tiết trong tiểu thuyết nguyên tác, sau khi thất nghiệp, tâm lý tên chồng cũ tra nam mất cân bằng nghiêm trọng, luôn lấy cớ để gây sự, nói những lời cay nghiệt với Tạ Cảnh Hòa, còn đổ lỗi cho đối phương.

Đến mức đó rồi.

Tạ Cảnh Hòa vẫn còn nhẫn nhục chịu đựng.

Lúc này, hệ thống đã im lặng một lúc lâu không kìm được lên tiếng: "Ký chủ, tôi đã nhắc cậu rồi, đừng tự ý thêm cảnh vào cốt truyện nguyên tác nữa..."

Hệ thống sợ ký chủ lại nói câu 'cậu im đi', liền hạ thấp giọng nói: "Hai câu cậu nói đó, không phải là đâm vào phổi nhân vật chính ư?"

Thời Lận Xuyên lười để ý đến nó.

Không ngờ chỉ sau hai giây, hệ thống đột nhiên "ồ" một tiếng rất khoa trương, dùng giọng điệu chợt hiểu ra nói:

"Ký chủ, có phải cậu nghĩ so với nguyên tác, nhân vật chính chắc chắn yêu cậu hơn, dù có bị tổn thương nặng nề cũng không nỡ đánh cậu, kết quả một giây lật xe, cho nên..."

Thời Lận Xuyên: "Ngậm miệng."

Hệ thống ngoan ngoãn ngậm miệng, hơi khép lại, chỉ khép 40%, sau đó nó dùng 60% âm lượng còn lại, nhắc nhở:

"Nhiệm vụ tối nay đừng thất bại nhé..."

Hệ thống vừa dứt lời, Thời Lận Xuyên liền kéo Tạ Cảnh Hòa vào trong nhà, anh liếc thấy vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của đối phương, trong đầu không tiếng động đáp lại:

"Tôi đã nói rồi, em ấy chưa bao giờ từ chối tôi."

Tạ Cảnh Hòa quả thật chưa bao giờ từ chối anh.

Kể từ đêm hai người say rượu phóng túng đó, dường như Tạ Cảnh Hòa chưa bao giờ tỉnh táo, từng giây từng phút y đều mở lòng, và cũng mở rộng cơ thể với người bên gối.

Chỉ cần là thứ Thời Lận Xuyên cho, y đều không từ chối.

Thời Lận Xuyên khoác lên mình vẻ dịu dàng sẽ cho y kẹo, cho y những cái ôm và nụ hôn nồng cháy, nhưng Thời Lận Xuyên chân chính luôn ẩn mình dưới lớp da này, không nói một lời, lạnh lùng quan sát Tạ Cảnh Hòa.