Hệ Thống Bắt Tôi Quyến Rũ Đại Phản Diện

Chương 2



Nghe thấy lời tôi, Thẩm Diệp rõ ràng sững sờ trong thoáng chốc.

Ánh mắt hắn nhìn tôi tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Mãi một lúc lâu sau, hắn mới nở một nụ cười khổ.

"Lâm Nghiên Chu có biết đến tận bây giờ cô vẫn còn bảo vệ cậu ta không?"

Nắm đ.ấ.m của hắn giấu dưới tay áo siết c.h.ặ.t lại.

Tôi quẹt nước mắt: "Liên quan gì đến anh?"

"Không liên quan đến tôi? Được, đương nhiên là không liên quan đến tôi rồi! Tôi đúng là thừa hơi mới đi lo lắng cho cô."

Thẩm Diệp đột nhiên trở nên nóng nảy một cách khó hiểu.

Hắn đứng phắt dậy, bực dọc đá mạnh vào chiếc ghế bên cạnh, cầm lấy áo khoác định bỏ đi.

Giây tiếp theo, bó hoa cầm tay của cô dâu rơi thẳng xuống đầu hắn.

Người dẫn chương trình trên sân khấu cười nói: "Hóa ra quý ông này đã nhận được bó hoa. Xem ra niềm hạnh phúc tiếp theo sẽ rơi xuống đầu anh ấy rồi. Chúng ta hãy cùng chúc mừng vị quý ông này nào."

Cùng lúc đó, ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mặt Thẩm Diệp, càng làm nổi bật gương mặt đang đen lại vì bực bội của hắn.

Tiếng vỗ tay xung quanh vang lên rộn rã, át đi câu nói của Thẩm Diệp: "Hạnh phúc cái quái gì mà hạnh phúc."

Hắn ném bó hoa lên bàn trước mặt tôi rồi xoay người bỏ đi.

Tôi thầm lẩm bẩm một câu: Đúng là đồ vô văn hóa.

Giây tiếp theo, giọng nói có phần hưng phấn của hệ thống vang lên bên tai: [Ký chủ, tôi tìm ra cách để kéo dài tuổi thọ của cô rồi.]

"Nói."

[Cuốn sách 'Mười phút để trở thành một hệ thống hoàn hảo' này nói rằng, chỉ cần cô đi ngược lại hoàn toàn cốt truyện, tiếp xúc thân mật với phản diện Thẩm Diệp là có thể kéo dài mạng sống.]

Cái tên sách quái quỷ gì thế này?

Đợi đã.

Tôi không tin vào tai mình, hỏi lại một lần nữa: "Cậu bảo tôi phải làm gì cơ?"

Giọng hệ thống yếu hẳn đi: [Cô và Thẩm Diệp tiếp xúc thân mật... có quan hệ xác thịt…]

Đấy, nhìn xem, đến chính nó cũng biết đây là một yêu cầu vô lý đến mức nào.

Bảo tôi đi thân mật với Thẩm Diệp?

Hắn không g.i.ế.c c.h.ế.t tôi tại chỗ đã là may lắm rồi, chứ đừng nói đến chuyện tiếp cận được hắn.

Thế nhưng hệ thống lại bảo: [Ký chủ đừng lo, chúng ta nhất định sẽ có cách.]

Và cái "cách" mà nó nghĩ ra cho tôi chính là: Cho Thẩm Diệp uống t.h.u.ố.c.

Nhìn đồng hồ đếm ngược sự sống đang trôi đi từng giây, tôi nghiến răng giậm chân, thôi thì còn nước còn tát, đ.á.n.h liều nghe theo lời quỷ kế của hệ thống.



Vào ngày sinh nhật của Thẩm Diệp, tức là ngày hôm qua, tôi đã đặc biệt chuẩn bị một món quà tinh xảo đến tham dự bữa tiệc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hy vọng chúng tôi có thể biến chiến tranh thành tơ lụa, giảng hòa với nhau.

Thẩm Diệp đương nhiên là rất kinh ngạc, nhưng hắn cũng chỉ nhận quà chứ không nói gì nhiều.

Ai mà lại chê mình có nhiều quà cơ chứ?

Tôi hạ t.h.u.ố.c vào trong rượu.

Nhân lúc Thẩm Diệp không chú ý, tôi đã đ.á.n.h tráo ly rượu bình thường của hắn.

Dược tính phát tác rất nhanh.

Thẩm Diệp đỏ bừng từ mặt đến tận cổ, ánh mắt bắt đầu trở nên mơ màng, rệu rã.

Cuối cùng hắn cũng nhận ra mình đã bị hạ t.h.u.ố.c.

Hắn dựa người vào ghế sofa, mất kiên nhẫn nới lỏng cà vạt, ánh mắt quét qua những người có mặt: "Bữa tiệc sinh nhật hôm nay kết thúc tại đây, tôi cần nghỉ ngơi, mời mọi người về cho."

Sau khi tiễn khách ra về hết, Thẩm Diệp không kìm chế nổi nữa, lao thẳng vào phòng tắm.

Dòng nước lạnh buốt xối từ đỉnh đầu xuống, làm ướt đẫm cơ thể hắn, mới tạm thời dập tắt được đôi chút ngọn lửa tình đang bùng cháy.

Hắn nghiến răng kèn kẹt: "Đừng để tôi biết kẻ nào đã hạ t.h.u.ố.c mình."

Trong mắt hắn tràn ngập sát ý sôi sục.

Đúng lúc đó, tôi đẩy cửa phòng tắm bước vào.

Thẩm Diệp nhìn thấy tôi qua làn nước, và tôi cũng nhìn rõ khung cảnh bên trong.

Chiếc sơ mi trắng bị nước làm ướt sũng, dán c.h.ặ.t lấy cơ thể Thẩm Diệp, những khối cơ bắp ẩn hiện dưới lớp vải khiến người ta không khỏi liên tưởng viển vông.

Một màn "ướt át quyến rũ" đúng nghĩa.

Bị tôi bắt gặp bộ dạng nhếch nhác này, ánh mắt Thẩm Diệp thoáng qua vẻ hoảng loạn.

Hắn cố gắng duy trì lý trí, chống tay đứng dậy, nhíu mày hỏi tôi: "Sao cô còn ở đây?"

Vòi hoa sen vẫn chưa tắt, nước vẫn chảy không ngừng.

Tôi không nói lời nào, chỉ bước tới, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể hắn.

Những khối cơ thịt săn chắc nóng hổi đến đáng sợ.

Thẩm Diệp cảm thấy mình sắp điên rồi.

Hắn dùng sức đẩy tôi ra: "Giang Tuế, cút ra ngoài!"

Dĩ nhiên là tôi không nghe lời.

Thẩm Diệp bị ngấm t.h.u.ố.c nên sức lực yếu đi rất nhiều, chỉ có thể để mặc tôi dùng chính chiếc cà vạt của hắn trói hắn lên giường, không tài nào vùng vẫy được.

Đôi mắt Thẩm Diệp đỏ ngầu đến đáng sợ: "Giang Tuế, tôi nói lại lần nữa, cút ra ngoài!"

Nói nhiều quá.

Tôi đã tự tiện ngồi lên eo hắn, bắt đầu cởi quần áo của hắn ra.