"Trận pháp sơ sài, đầy lỗ hổng." Tôi không chút kiêng dè chế giễu, "Với trình độ này, anh còn không đủ tiêu chuẩn tốt nghiệp Huyền Thanh Quán của chúng tôi."
Oda Tomoji gầm lên: "Không thể nào!"
Tôi nhếch mép: "Không tin à? Được thôi, để tôi cho cậu xem thế nào là một trận pháp thực sự của Trung Quốc!"
Tôi đá hắn bay lên trần nhà rồi nhanh chóng lùi ra khỏi phòng, đứng trước cửa.
Cắn đầu ngón tay, tôi dùng m.á.u vẽ một đồ hình bát quái lên cửa, đặt một đồng xu ở trung tâm làm trận nhãn.
Hai tay kết ấn, tôi lẩm nhẩm: "Càn ba liền, Khôn sáu đoạn, Chấn ngửa bát, Cấn úp bát, Ly trống giữa, Khảm đầy giữa, Đoài khuyết trên, Tốn gãy dưới, cấp cấp như lệnh!"
Không khí xung quanh xao động. Máu từ đầu ngón tay tôi nhỏ xuống đồng xu. Nó rung lên rồi bay thẳng lên cửa, dán chặt vào trung tâm bát quái đồ.
Đồ hình bát quái phát ra ánh sáng vàng rực rỡ.
Oda Tomoji cảm nhận được nhiệt độ xung quanh giảm xuống nhanh chóng.
Hắn hoảng sợ lao tới cửa, đập mạnh tay vào đó: "Thả tôi ra! Đồ c.h.ế.t tiệt! Tôi sẽ g.i.ế.c cô!"
Tôi không bận tâm đến lời lẽ thô tục của hắn.
Vì kẻ mạnh luôn khoan dung với kẻ yếu.
Tôi vỗ nhẹ lên cửa, trấn an: "Đừng lo. Đây chỉ là một trận pháp quỷ môn đơn giản thôi. Anh tài giỏi như thế, chắc chắn sẽ phá trận sớm thôi."
"Chúc may mắn nhé."
Nói xong, tôi không thèm để ý hắn đang gào thét những gì bên trong.
Tôi cúi xuống, thu dọn đồ nghề, khoác lên lưng rồi thong thả bước xuống cầu thang.
Tiện tay, tôi liếc nhìn bình luận trong phòng chat.
Họ hỏi tôi vừa rồi đã dùng trận pháp gì.
Tôi giải thích: "Chỉ là trận pháp quỷ môn, chẳng có gì ghê gớm đâu. Chức năng của nó chủ yếu là thu hút một số thứ bẩn thỉu thôi."
"Đừng ai học theo nhé."
【Cô nghĩ bọn tôi học nổi chắc!?】
【Tân Di Đại sư ngầu quá!】
Vừa trò chuyện với người xem, tôi vừa thở dài.
Ngay lập tức, có người hỏi: 【Đại sư bị thương rồi sao?】
Tôi ngẩn người: "Không phải đâu. Chỉ là tôi nhận ra lần này không lấy được phí ngoài giờ, thậm chí tiền taxi cũng chẳng ai trả, nên thấy hơi buồn thôi."
Khi tôi ngồi taxi thêm nửa tiếng về nhà, mới phát hiện người xem trong phòng chat đã tặng tôi rất nhiều quà.
Tôi giật mình, vội vàng tắt chức năng nhận quà.
"Vô công bất thụ lộc. Mọi người đừng tặng nữa."
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Mong cả nhà có trải nghiệm vui vẻ trên kênh của tui. Cả nhà fơ lâu tui để đọc truyện mới nha.
Sau khi nghỉ ngơi một lát, tôi phát bao lì xì cuối cùng.
"Rồi, đây là bao lì xì cuối cùng hôm nay. Mọi người chú ý nhé."
Người cuối cùng nhận được bao lì xì là một cô gái có tên Tiểu Vượng Tử Đầu Trọc.
Sau khi tặng tôi một khinh khí cầu, cô ấy liền yêu cầu kết nối trực tiếp.
Kết nối vừa thông, tôi thấy khung cảnh bên phía cô ấy tối đen như mực.
Chỉ khi cô xoay camera lại, chúng tôi mới nhìn thấy rõ khuôn mặt một cô gái trẻ.
Cô ấy mặc một chiếc áo thun đơn giản, gương mặt xinh xắn nhưng lại tràn ngập nỗi sợ hãi.
"Tân Di Đại sư, cứu em với!"
Cô vừa đi nhanh vừa hạ giọng kêu cứu.
Tôi an ủi: "Đừng sợ, cứ bình tĩnh kể từ đầu."
Vượng Tử hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh rồi giải thích mọi chuyện.
"Một tuần trước, trên đường đi làm, em nhặt được một bao lì xì. Bên trong có một ngàn tệ và một nhúm tóc nhỏ."
"Ban đầu em không nghĩ ngợi gì nhiều, còn tưởng mình may mắn nhặt được tiền. Nhưng khi về nhà, em vô tình kể chuyện đó với một người hàng xóm."
"Chị ấy giật mình bảo em phải trả lại ngay, vì đó là người ta đang tìm người kết âm hôn! Ai nhặt được bao lì xì sẽ trở thành cô dâu!"
"Ngay hôm đó em đã trả lại bao lì xì, nhưng hình như thứ bẩn thỉu đó vẫn bám lấy em rồi!"
Vượng Tử gặp chuyện kỳ lạ đầu tiên vào đêm hôm trả lại bao lì xì.
Cô sống một mình trong căn phòng trọ, nhưng tối đó khi ngủ, cô cảm giác như có ai đó đang chạm vào người mình.
Lơ mơ giữa cơn mơ màng, cô nghe thấy giọng nói trầm lạnh của một người đàn ông:
"Được, người này được. Tôi thích cô ấy."
Khi cảm giác lạnh lẽo đó chạm đến cổ cô, Vượng Tử giật mình tỉnh dậy. Căn phòng vẫn vắng lặng, không có ai khác.
Cô thở phào nhẹ nhõm, tưởng mình chỉ gặp ác mộng.
Nhưng khi nhìn xuống tay, cô hoảng hốt phát hiện mình đang nắm chặt một nhúm tóc – giống hệt nhúm tóc trong bao lì xì trước đó!
Vượng Tử kinh hãi, cả đêm không ngủ lại được.
Sáng hôm sau, khi đi làm, cô thất thần đứng chờ đèn đỏ bên đường.
Bất giác, cô nhìn thấy bên kia đường có một người đàn ông mặc lễ phục cưới đỏ rực, gương mặt trắng bệch, đang nhìn cô cười.
Cả người cô nổi da gà. Đang định kêu cứu thì một chiếc xe buýt chạy ngang qua. Chỉ trong tích tắc, người đàn ông kia biến mất.
Suốt mấy ngày liền, cô liên tục gặp phải những chuyện kỳ quái như vậy.
Cuối cùng, cô phải chuyển đến nhà bạn thân để tránh thì mới thấy đỡ hơn chút.