Tôm bóc vỏ khá phiền, Kiều Thời Niệm cũng bị hấp dẫn bởi mùi thơm nên cầm luôn đùi gà ăn.
"Chị dâu, cô Phó nói cô thích tôm nướng nhất, sao không ăn?" Lục Đình Hào hỏi.
Kiều Thời Niệm nhai miếng thịt gà, má phúng phính. "Lười bóc vỏ."
Phó Điền Điền cười. "Cô ấy lười tự bóc, nhưng vì ai đó, cô ấy có thể bóc cả đĩa mà không mệt."
Kiều Thời Niệm trừng mắt. "Hôm nay cậu nhiều chuyện quá đấy, có đồ ăn cũng không bịt được miệng cậu."
Nghe vậy, Hoắc Dụng Từ chợt nhớ lại, trước đây mỗi khi anh về nhà ăn cơm, đĩa tôm đều đã được bóc sẵn.
Những miếng tôm trong suốt như pha lê xếp quanh đĩa, giữa trang trí hoa và chén nước chấm nhỏ, trông như một tác phẩm nghệ thuật.
Khi anh ngồi vào bàn, Kiều Thời Niệm còn chấm nước mắm gắp cho anh, mắt sáng lấp lánh:
"Anh Dụng Từ, tôm này tươi lắm, anh ăn nhiều vào!"
Nhưng anh sợ cô nghĩ anh thích, sẽ mang đến văn phòng mỗi ngày, nên gắp miếng tôm bỏ vào đĩa, lạnh lùng nói:
"Anh không thích tôm."
Nhớ lại chuyện cũ, Hoắc Dụng Từ thấy lòng nặng trĩu.
Anh với tay lấy đĩa tôm trước mặt Kiều Thời Niệm.
"Anh làm gì vậy?" Cô nghi hoặc nhìn anh.
Hoắc Dụng Từ bình thản. "Em không thích bóc vỏ, phải không?"
Kiều Thời Niệm đoán anh nghe lời Phó Điền Điền, nhớ lại chuyện cô từng bóc tôm cho anh.
Cô không khách khí đẩy thêm một đĩa tôm biển về phía anh. "Hoắc thiếu gia tốt bụng thế, bóc luôn đĩa này đi, em thích ăn lắm."
Sau này chắc không có dịp sai khiến Hoắc Dụng Từ nữa, nhân cơ hội này để anh ta phục vụ cũng không tệ.
Hoắc Dụng Từ khẽ mím môi, rồi bắt đầu bóc tôm.
Bóc xong con đầu tiên, anh định đặt vào đĩa, Lục Đình Hào liền nói:
"Anh Hoắc, vợ anh muốn ăn lâu rồi, anh đút cho vợ anh đi!"
Kiều Thời Niệm vừa định nói, Lục Đình Hào lại tiếp:
"Chị dâu, tay cầm đùi gà bẩn rồi, để anh Hoắc phục vụ cô nhé!"
Nói xong, Lục Đình Hào liên tục đá mắt ra hiệu cho Hoắc Dụng Từ.
Hoắc Dụng Từ thản nhiên đưa miếng tôm lên miệng Kiều Thời Niệm.
Lúc này, Phó Điền Điền và Lục Đình Hào đang nhìn cô với ánh mắt đầy hứng thú. Kiều Thời Niệm cảm thấy nếu tỏ ra ngại ngùng, họ sẽ cười phá lên mất.
Vì vậy, cô há miệng c.ắ.n lấy miếng tôm.
"Ngọt không?" Phó Điền Điền hỏi.
Kiều Thời Niệm đá nhẹ bạn. "Cậu ăn thử là biết."
"Ôi, no rồi, vừa ăn no vừa ngán ngẩm vì cẩu lương." Phó Điền Điền thở dài.
"Anh Hoắc, bóc tiếp đi, em chưa no, muốn ăn thêm cẩu lương." Lục Đình Hào phụ họa.
"Ha ha ha!" Phó Điền Điền bật cười.
Bạch Y Y bước đến khu tự chọn, vô tình thấy cảnh Hoắc Dụng Từ đút đồ ăn cho Kiều Thời Niệm.
Trong cử chỉ tưởng như bình thường ấy, lại ẩn chứa sự chiều chuộng.
Nén cảm xúc, Bạch Y Y tiến đến trước mặt nhóm người đang cười đùa.
"Dụng Từ, Hoắc thiếu phu nhân, Lục thiếu gia, mọi người đều ở đây à? Tôi ngồi cùng được không?"
Kiều Thời Niệm nhìn Bạch Y Y ăn mặc đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng như một bạch liên hoa, sắc mặt lạnh đi, không thèm đáp.
Lục Đình Hào lên tiếng:
"Bạch tổng, xin lỗi nhé, bạn của chị dâu cũng ở đây, nên nếu cô ngồi cùng, có thể sẽ khiến họ không thoải mái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Y Y nhìn Phó Điền Điền:
"Đây là bạn của Hoắc thiếu phu nhân à? Tôi vừa bận nên chưa xuống sớm, xin lỗi vì không chào hỏi kịp."
Phó Điền Điền chưa gặp Bạch Y Y bao giờ, nhưng qua thái độ và phản ứng của Kiều Thời Niệm, cô đoán được thân phận của người này.
"Bạch tổng? Vậy cô là cấp dưới của Hoắc tổng? Cách xưng hô này hơi kỳ lạ nhỉ? Biết gọi Kiều Thời Niệm là Hoắc thiếu phu nhân, sao lại gọi thẳng tên tổng giám đốc?"
Kiều Thời Niệm biết lời này sẽ khiến Hoắc Dụng Từ không vui, nhưng cô mặc kệ, cũng không ngăn Phó Điền Điền.
"Phó tiểu thư, cô không biết đâu, Bạch tổng quen anh Hoắc từ năm mười mấy tuổi, thân như huynh đệ nên gọi vậy quen rồi." Lục Đình Hào giải thích.
Bạch Y Y vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng:
"Phó tiểu thư nhắc đúng, tôi sơ suất rồi, lần sau sẽ chú ý."
"Hoắc tổng, anh có rảnh không? Em có việc công gấp cần báo cáo." Bạch Y Y nhìn Hoắc Dụng Từ.
Thấy vẻ mệt mỏi của cô, Hoắc Dụng Từ hiểu nguyên nhân, không đuổi đi:
"Ngồi xuống, vừa ăn vừa nói."
Bạch Y Y liếc nhìn Kiều Thời Niệm đang lạnh mặt, lắc đầu:
"Không, tôi đứng nói thôi. Xong việc tôi đi ngay, không ảnh hưởng bữa ăn của mọi người."
"Biết ảnh hưởng tâm trạng người khác thì đừng đến làm phiền."
Kiều Thời Niệm nhìn vẻ mặt bạch liên hoa của Bạch Y Y, tức giận nói thẳng:
"Điền Điền, bên kia thoáng hơn, chúng ta sang đó đi."
"Ừ." Phó Điền Điền đứng dậy.
Hoắc Dụng Từ nhìn Kiều Thời Niệm, nhưng cô chẳng thèm liếc anh, cùng Phó Điền Điền sang bàn trong cùng.
Lục Đình Hào do dự một chút, cũng đứng lên:
"Anh Hoắc, Bạch tổng có việc báo cáo, em không làm phiền nữa. Anh biết đấy, em nghe mấy chuyện này là đau đầu."
Nói xong, thấy Hoắc Dụng Từ không phản đối, Lục Đình Hào vội đi theo Kiều Thời Niệm và Phó Điền Điền.
Khi ba người họ rời đi, Bạch Y Y mới áy náy nói:
Mộng Vân Thường
"Dụng Từ, xin lỗi, em đến không đúng lúc, làm phiền các anh."
Hoắc Dụng Từ không trách:
"Thôi, ngồi xuống nói đi."
"Ùng ục." Bạch Y Y vừa ngồi, bụng đã kêu, cô ngượng ngùng.
"Em chưa ăn gì à?" Hoắc Dụng Từ hỏi.
Bạch Y Y gật đầu:
"Bận quá nên quên."
Hoắc Dụng Từ:
"Anh biết em muốn chứng tỏ năng lực, nhưng không cần vất vả thế. Đi chơi thì tạm gác công việc đi."
Bạch Y Y mỉm cười:
"Em không vất vả lắm, chỉ làm tròn trách nhiệm thôi. Dù sao trán em cũng có vết thương, không dính nước được, nên làm việc cho đỡ buồn."
"À, em muốn báo cáo dự án..."
"Không gấp, ăn trước đi."
"Vâng." Bạch Y Y sờ bụng đói, cầm đũa lên.
Phó Điền Điền nhìn Bạch Y Y ăn uống ngon lành, vẫn tức giận:
"Mặt dày thật, biết chúng ta không hoan nghênh mà còn cố chen vào. Nói báo cáo công việc, sao lại ngồi ăn? Đồ ăn đó là của chúng ta mang về, lợi hại quá!"
"Phó tiểu thư, anh Hoắc đối xử tốt với Bạch tổng vì cô ấy và cha cô ấy từng giúp anh Hoắc. Họ thân như huynh đệ thôi." Lục Đình Hào giải thích.
Nhưng trong lòng Lục Đình Hào đang c.h.ử.i thầm:
Anh Hoắc ơi, sao anh lại để Bạch Y Y ngồi lại?
Không thấy Kiều Thời Niệm không vui sao?
Dù có việc quan trọng, không thể báo cáo sau được sao?
Vừa rồi không khí tốt thế, Kiều Thời Niệm còn ăn đồ anh đút cho.
Cố thêm chút nữa, biết đâu đã ôm được người đẹp rồi.
"Cô ta như huynh đệ gì chứ?"
Phó Điền Điền vẫn bất bình. "Tôi thấy chỉ là bạch liên hoa giả tạo."
Kiều Thời Niệm cười thầm, đúng là không phải huynh đệ.
Kiếp trước, Bạch Y Y dùng sự dịu dàng của phụ nữ để từng bước chiếm lấy trái tim Hoắc Dụng Từ.